Snack's 1967
Thời Gian Đúng Lại Yêu Em

Thời Gian Đúng Lại Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327813

Bình chọn: 10.00/10/781 lượt.

gười hiểu cô ấy nhất là tôi và anh, thật

ra muốn theo đuổi lại cô ấy thì quan trọng nhất là chân thành, còn những thứ khác chỉ là thứ yếu.”

Bị đối phương bất ngờ ngắt máy, anh bất đắc dĩ lắc đầu . Ở cái thành

phố này người dám ở trước mặt anh làm bậy chắc chỉ có Hạ Tuyết, cái gì

cũng dám giảng đạo, mà anh lại không có biện pháp với cô ta. Chỉ là Tiểu Hi vì cái gì mà vừa nhìn thấy anh đã như con chuột thấy mèo, vừa hận

vừa sợ? Chẳng nhẽ cô ấy còn hận anh? Chẳng nhẽ cả cuộc đời này anh không còn cơ hội để sửa sai sao?

“ Lam tổng, Lam tổng?” Thư kí đi đến phía trước nhẹ nhàng gọi anh , “Lam tổng, mời anh kí ạ”

Anh định thần lại, khẽ liếc mắt ra phía ngoài cửa. Trương Khiết vội

vàng giải thích “Tôi đã gõ cửa rất lâu nhưng không được, mà văn bản này

có vẻ khẩn cấp nên …”

Anh gật đầu, ánh mắt sắc bén thoáng dừng trên văn bản một chút rồi thuần thục đặt bút kí tên.

“Lam tổng, ngài kí nhầm chỗ rồi.”

Anh nhìn thoáng qua tập văn bản mới phát hiện mình đã kí tên ở ngay

chính giữa văn bản hơn nữa văn bản này cũng không phải quá quan trọng,

anh liền có chút bốc đồng cười nói “ ôi bảo kí thế nào thì cứ làm như

vậy đi, cô có điều gì cần hỏi sao?”

Trương Khiết lắc đầu nói “Không phải là anh thường xuyên nói làm việc vào cẩn thận, một phần văn bản hay hợp đồng dù quan trọng hay không đều phải làm theo quy củ hay sao?”

Anh ngạc nhiên một chút rồi trong nháy mắt nở nụ cười rực rỡ. Trong

thoáng chốc Trương Khiết cảm thấy hoảng hốt, làm việc với Lam Thành đã

lâu nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy Lam Thành cười tươi như vậy, quả

thật rất đẹp. Thật sự Lam Thành cũng không lớn hơn cô nhiều, có lẽ vì bị nhiều thứ ảnh hưởng mà nhìn anh ta có vẻ trưởng thành. Nhưng mỗi khi

cùng anh ta tăng ca đến đêm, mỗi khi thấy anh ta nhìn ra ngoài cửa sổ

rất lâu thì cô luôn thấy một nỗi buồn hiện rõ trong đêm tối, nó khiến

người khác đau lòng, một người đàn ông chưa đến 30 tuổi mà có công danh, sự nghiệp, muốn gì cũng được thì vì sao lại ở trong bóng đêm tĩnh lặng

đau khổ, buồn bã.

Tuy rằng mọi người hay bàn tán đủ loại tin tức nhưng với sinh hoạt cá nhân của Lam Tổng ở công ty thì lại rất mờ mịt. Độc thân nhưng không hề không đứng đắn, ngẫu nhiên gặp dịp thì chơi đùa nhưng cũng rất ít. Từ

ngày cô làm thư khí tới giờ cũng chỉ thấy có một hai lần. Nhưng kể từ

hôm Lam tổng gặp cô gái tóc ngắn kia liền có chút khác thường , thường

xuyên ngồi cười một mình, nhất định là anh ta đang ở trong thế giới ngọt ngào, hạnh phúc

Ngay trong lúc cô còn đang suy nghĩ thì Lam Thành đã cầm lấy áo khoác mà phóng ra ngoài cửa , để lại cho cô cái bóng .

Căn phòng nhỏ trên tầng hai nhà hàng lẩu cay Tứ Xuyên tràn ngập vị

cay đặc trưng , nhưng lại là hương vị được ưa thích nhất tại đây, nhất

là những chai bia trên bàn không ngừng cạn, chai rỗng xếp càng lúc càng

nhiều trên bàn.

“Tiểu Hi , hôm nay cậu phải uống thật nhiều , đây là hình phạt vì tội ra đi không từ biệt mấy năm liền. Nói thật mấy năm nay mình không thể

tìm được một người bạn giống như cậu , cùng mình đi ăn đồ cay Tứ Xuyên , phải nói hai chúng ta vô cùng hợp nhau ?” Hạ Tuyết nói xong bèn nâng li rượu lên uống. Cô đã uống tới bốn bình, đầu lưỡi đã có chút tê tê nhưng lại càng hưng phấn “Đi ăn cùng cậu thật thoải mái , có lần mình không

thể tìm người đi ăn món cay cùng bèn sống chết lôi kéo Lam Thành đi ,

cậu biết sau đó thế nào không ?”

Đông Hiểu Hi cười lắc đầu, có lẽ do lâu rồi không uống rượu, uống chưa đến một bình cô đã thấy có chút say say.

“Kết quả là anh ta ăn đến mức cầu xin cũng không nói được, ngày hôm

sau mình còn phải vào viện cùng anh ta một ngày . Tiêu chảy, sốt cao, đủ loại khó chịu … sau đó anh ta còn nói lòng dạ phụ nữ thâm sâu thế nào

đều thể hiện trên người mình … Ha ha .. Cậu phải biết rằng với đàn ông

phải kiên quyết, đừng mủi lòng với họ, đàn ông tưởng chừng như dịu dàng

nhưng lại rất lạnh lùng , không biết khi nào họ sẽ làm tổn thương cậu,

làm cho cậu muốn khóc cũng không kịp.”

Đông Hiểu Hi nhếch miệng cười khổ , chẳng lẽ cô chưa biết được một

Lam Thành lạnh lùng, vô tình sao. Lúc hai người chia tay, quả thật khi

ấy cô đã không còn nhận ra người đàn ông đã ở cạnh mình ba năm, yêu

thương chăm sóc mình ba năm. Phụ nữ là vậy, thường mang câu chia tay nói ra nhưng nếu không có ngoại lực tác dụng thì rất ít khi hạ được quyết

tâm. Còn đàn ông thì khác, một khi họ đã quyết định thì sẽ không cho đối phương cơ hội thay đổi. Cô đột nhiên thấy hâm mộ Hạ Tuyết, ở cái thời

đại tìm không ra chân tình này, còn có thể tìm được một người đàn ông

cùng cô ấy ăn đồ cay giải sầu, mà người đàn ông ấy lại mẫn cảm với hạt

tiêu, thậm chí còn nguy hiểm tới tính mạng.

“Tiểu Hi, chúng ta là bạn học, cùng là bạn gái với nhau, cũng là bạn

tâm giao. Cho nên mình vẫn luôn thấy có lỗi với cậu, nếu không phải vì

mình đưa cậu đến quán bar hôm nó thì chuyện đó sẽ không xảy ra vậy hai

người sẽ rất hạnh phúc ,con của hai người chắc sẽ lớn rồi… Cho nên mình

luôn muốn được cậu tha lỗi, mấy năm nay mình vẫn thay cậu quản lí Lam

Thành , mình vẫn mong rằng khi nào cậu