ài hát này nữa. Mình tưởng rằng, đây chỉ là ký ức của
riêng mình mà thôi".
"Tô San, em rất thích bài hát này, chị có thể
giúp sao cho em một đĩa được không". Vừa nói ra câu này, Nhâm Nhiễm mới
nghĩ đến mỗi quan hệ giữa Tô San và một người nào đó trong ban nhạc, thấy mình
hơi đường đột, bèn vội vàng nói thêm: "Nếu không tiện thì thôi, coi như em
chưa nói gì. Happy New Year, tạm biệt".
"Đợi một lát" - Tô San nói vọng ra,
"Nhâm Nhiễm, ở nhà mình còn có mấy chục đĩa CD của album này, chưa bóc gì
cả. Thật may vì đến tận bây giờ vẫn có người nhớ những bài hát mà họ từng hát
và còn muốn xin. Hôm nào mình sẽ tặng bạn một đĩa mới".
"Thế thì cảm ơn chị rất nhiều".
"Sao bạn không về nhà ăn bữa cơm tất niên mà còn
ra đây uống cà phê?"
"Nhà em không ở vùng này".
Cô không hỏi Tô San tại sao lại ở một mình trong quán
cà phê đã nghỉ bán hàng giữa đêm 30 này, nhưng rõ ràng là Tô San không cảm thấy
điều này có vấn đề gì, cô cười: "Đúng lúc quá, Nhâm Nhiễm, mình không đun
cà phê nhưng vừa mở một chai vang đỏ, chuẩn bị uống say mới nghỉ. Bạn có muốn
ngồi uống rượu cùng tôi rồi nghe album này không?"
Nhâm Nhiễm hơi bất ngờ nhưng lập tức vui vẻ gật đầu.
Nhâm Nhiễm cởi áo phao ra ngồi xuống, Tô San chốt cửa
lại, lấy ra một chai rượu vang và hai ly rượu bước đến, sau đó chỉnh loa lên to
hơn, bật từ bài đầu tiên, tiếng nhạc rock mạnh mẽ lại một lần nữa vang lên
trong quán cà phê.
Cô rót ra hai ly rượu, đẩy một ly đến trước mặt Nhâm
Nhiễm, cũng không mời cô hay cạn ly với cô mà tự mình nâng ly của mình lên uống
một ngụm lớn.
Nhâm Nhiễm uống rất dè dặt như hồi còn đến quán bar ân
Thượng, cô lắc chiếc ly, nhìn rượu men theo thành ly từ từ chảy xuống, ngửi mùi
rượu, không giống với mùi rượu vang mới cất mà cô thường uống, lên men rất đậm,
ngửi không còn mùi của hoa quả mà rất đậm đà, cô nhấp một ngụm nhỏ, để mùi rượu
xâm chiếm hết vị giác, cảm giác hơi tê tê ngọt ngọt.
"Loại rượu này chắc là được cất khá lâu
rồi".
"Nhâm Nhiễm, không ngờ bạn cũng là người am hiểu
về rượu. Chai rượu này là do người khác tặng, họ nói là loại Giải Bách Nạp [1'>
của năm nào đó, mình quên rồi, từ trước đến nay mình chỉ biết uống, không để ý
đến những chuyện đó lắm". Tô San ngửa cổ lên uống một ngụm lớn, đúng là cô
uống rượu như uống nước vậy, rất thoải mái, không hề mang vẻ thưởng thức.
[1'> Thương hiệu rượu vang nổi tiếng của
Trung Quốc.
Họ lặng lẽ uống rượu và không nói thêm gì nữa. Dĩ
nhiên, ngồi giữa tiếng nhạc inh tai nhức óc này sẽ không thể nói được gì. Nhưng
mặc dù bị âm thanh này bao vây, nhưng hai người không cảm thấy sôi động như khi
nghe nhạc rock bình thường, họ ngồi lặng lẽ đối mặt với nhau, uống rượu vang,
nhìn cũng thấy có cái gì đó là lạ.
Tuy nhiên Nhâm Nhiễm và Tô San hoàn toàn không nhận ra
được điều này, chỉ đắm mình trong những ký ức khác nhau, gạt thế giới ngập tràn
tiếng pháo nổ rộn ràng ra ngoài cửa, tận hưởng khoảnh khắc của riêng họ.
"Em không ấu tri, nhưng đúng là em vẫn rất trẻ
con",
"Làm một đứa trẻ thẳng thắn không có gì là
xấu".
"Em gái à, anh muốn cảnh báo em rằng, không nên
tùy tiện đến quán bar cùng con trai, như thế rất nguy hiểm".
"Không hiểu tại sao, nhìn anh buồn tự nhiên em
lại nghĩ thực sự là tội lỗi, vẫn phải dỗ dành trước rồi tính sau".
"Cái mà em thích là cảm giác bí ẩn mà một chàng
trai lạ mặt đem lại cho em".
"Em thực sự quá ngây thơ, quá non nớt, anh thích
em nên quyết định từ bi đối với em. Anh sẽ không dụ dỗ để em sa lầy sâu hơn
đâu, càng không đưa em về khách sạn. Đó không phải là cái em cần, cũng không
phải là cái anh nên cho em".
Những ký ức xưa đã tràn về như thủy triều theo tập
album này. Lời bài hát như gào thét, giai điệu mạnh mẽ, giọng hát xé trời và
những tình cảm sôi nổi đó, hóa ra chính là những tình cảm mãnh liệt của tuổi
trẻ không thể che giấu. Khi cô không còn trẻ nữa, không còn dũng khí để đối mặt
với người đàn ông trong mối tình đầu của mình, làm sao không cảm thấy bâng
khuâng, nao lòng.
Đĩa được nghe đi nghe lại, chẳng mấy chốc, một chai
vang đỏ đã được họ uống không còn giọt nào.
Tô San lắc chai rượu, đứng dậy bắt đầu hát, đột nhiên
quán cà phê chìm trong im lặng, cô cười khúc khích: "Nhâm Nhiễm, nhìn bạn
điềm đạm như vậy mà tửu lượng cũng khá nhỉ".
Nhâm Nhiễm chống tay lên đầu rồi cười. "Cũng tạm
thôi chị, phải đến hơn nửa năm, hàng tuần em đều đến quán bar uống rượu, chắc
là cũng nghiện rồi".
"Trước đây bạn nghe họ... Ý nói là ban nhạc Thâm
Hắc biểu diễn ở quán bar, bạn có ấn tượng với người nào nhất?"
"Ấn tượng sâu sắc nhất đối với em là vào quán cà
phê nghe thấy bài hát đó, còn về các thành viên trong ban nhạc", cô
nghiêng đầu nhớ lại, chỉ nhớ đó là một ban nhạc gồm ca sĩ, người chơi ghi ta,
người chơi bass, người chơi trống, bốn thành viên đều ăn mặc theo phong cách
Punk [2'>, tóc được bôi keo xịt tóc dựng ngược lên, đeo khuyên tai, mặc áo
jacket da và quần bò bạc màu, nhìn rất bốc, nhưng nói đến dáng vẻ của từng
người, cô đành phải khai thật, "em không nhớ nổi nữa".
[2'> Punk: Loại nhạc rock dữ d
