nhập quân đội, biết anh là cháu ngoại của vị sư đoàn trưởng nào đó, lại có diện mạo tuấn tú sáng sủa, các đồng đội tuy bề
ngoài tỏ ra hồ hởi và khách sáo nhưng sau lưng lại khinh thường, chế
nhạo anh. Cho đến khi anh giành được vị trí đầu trong các cuộc thi kỹ
năng của quân nhân, đến khi anh trở thành sĩ quan, bất kể chỉ huy một
nhóm nhỏ năm người hay cả ngàn người cũng đều giành thắng lợi huy hoàng, bọn họ mới biết, tay con ông cháu cha trầm mặc đó là nhân vật không thể coi thường.
Từ đầu đến cuối Lệ Trí Thành không quan tâm đến sự thay đổi thái độ của thiên hạ.
Người có bụng dạ thâm sâu thật ra nhiều lúc nhìn nhận vấn đề rất đơn giản.
Được ông trời ưu ái, có gia thế hùng hậu nên anh không cần bỏ nhiều tinh lực vào việc luồn cúi tính toán như những người khác. Anh không có hứng thú tranh giành quyền lực. Thứ không phải của anh, anh sẽ không tính
kế. Nhưng nếu là thứ thuộc về anh, đừng ai nghĩ đến chuyện cướp đoạt.
Hôm nhận được tin Ái Đạt lâm vào tình cảnh nguy hiểm và người bố bệnh nặng
phải nằm viện, Lệ Trí Thành đang chơi cờ trong phòng chỉ huy. Quân đen
phòng thủ nghiêm ngặt, giăng bẫy khắp nơi. Quân trắng bị dồn vào một
góc, chỉ có “cành lá” miễn cưỡng luồn lách ra ngoài vòng vây, cơ hội
sống sót vô cùng mỏng manh. Quân trắng chính là Ái Đạt bây giờ: kẻ địch
bủa vây, ngàn cân treo sợi tóc.
Mọi cục diện thất bại trên thế
gian này, nếu bạn chịu quan sát kỹ lưỡng, sẽ có thể tìm thấy cơ hội
sống. Sau một đêm trầm tư suy nghĩ, Lệ Trí Thành gọi điện cho Cố Diên
Chi.
“Tôi sẽ quay về.”
“Chú chắc chắn?”
“Anh hỏi câu thừa thãi.”
***
Lệ Trí Thành gặp Lâm Thiển lần đầu tại nhà ga của một thị trấn nhỏ ở Tây
Tạng. Anh đứng cuối đoàn tàu, nhìn từng người lính của mình hùng dũng
nhảy lên toa tàu. Anh thật sự không thích đóa hoa đỏ được phát lúc xuất
ngũ nên nhét vào túi chứ không cài trên áo như những người khác.
Đúng lúc này, cô từ trong đám đông đi tới.
Đó là một cô gái trẻ trung, mặc áo phao, mái tóc lòa xòa trông không được
tinh tươm. Cô đi theo mấy người lính, rất khách sáo và thận trọng cảm ơn bọn họ. Đôi mắt đen lay láy của cô ngời sáng.
Cậu lính hậu cần
chạy đến nói với anh: “Báo cáo Tiểu đoàn trưởng, đây chính là cô gái gặp nạn trên núi, đi cùng chuyến tàu với chúng ta.”
Lệ Trí Thành không bận tâm, quay người leo lên tàu hỏa.
Cảm giác của đàn ông đối với phụ nữ nhiều khi rất kỳ lạ.
Trong quá khứ cũng từng có người đuổi theo Lệ Trí Thành. Đối phương là cô con gái nhỏ của Tư lệnh quân khu, ca sỹ của đoàn văn công, là một người phụ nữ sôi nổi thời thượng. Tình cờ gặp Lệ Trí Thành trong một cuộc diễn
tập, cô bị trúng tiếng sét ái tình, sau đó triển khai cuộc “tấn công”
tới tấp, hết hẹn anh đi xem phim lại đi dã ngoại.
Ngay trong lần
đầu gặp gỡ Lệ Trí Thành đã không có hứng thú với cô gái. Thế là anh toàn viện cớ huấn luyện quá bận rộn để từ chối cô.
Nhưng đối phương giả bộ ngốc nghếch, tiếp tục “trấn thủ” ở doanh trại.
Là con gái của Tư lệnh nên cô có đặc quyền giả bộ ngốc nghếch. Cô tự tin
hơn những người phụ nữ khác, càng tin tưởng xuất thân của mình sẽ có sức hút với người sĩ quan trẻ tuổi.
Cuối cùng, Lệ Trí Thành đề nghị
chuyển tới vùng núi cao rừng sâu. Sau khi biết chuyện, Tư lệnh mắng anh
là “Đồ khốn” trước mặt bao nhiêu cấp dưới. Mắng xong, ông lại mỉm cười
thở dài: “Con gái tôi đúng là có mắt nhìn người.”
Kết cục của câu chuyện là con gái Tư lệnh cuối cùng gả cho đồng đội của Lệ Trí Thành,
một chàng trai trẻ tuổi tài cao khác. Lúc “ở ẩn” trên núi cao, anh đã
nhờ đồng đội kiêm người bạn thân này đối phó với con gái Tư lệnh. Rốt
cuộc hai bên vô tình hay hữu ý, không ai có thể biết được.
Bây
giờ, Lệ Trí Thành đang ngồi trên chuyến tàu chạy qua vùng núi tuyết
trắng. Khóe mắt anh liếc qua cô gái ở vị trí chếch phía sau. Bản thân
anh khó có thể giải thích cử chỉ và cảm giác của mình lúc đó.
Tại sao anh lại đi theo cô đến toa tàu này?
Tại sao anh lại chăm chú lắng nghe cuộc trò chuyện giữa cô và những người lính khác?
Lúc nghe cô nói cũng là nhân viên của công ty Ái Đạt, anh đột nhiên có cảm giác tất cả nằm trong tầm kiểm soát quen thuộc.
Anh nghĩ, có lẽ bởi vì khí chất của cô rất đặc biệt. Mái tóc dài đen nhánh, gương mặt trắng ngần quật cường, đôi mắt thông minh sắc bén. Trên người cô tỏa ra hai loại khí chất mềm mại và cứng cỏi, cuối cùng biến thành
quầng sáng rung động lòng người, lọt vào mắt anh.
Tất nhiên, còn
có một nguyên nhân quan trọng khác, cô có diện mạo thanh tú xinh đẹp,
một vẻ đẹp khiến đàn ông cảm thấy rất dễ chịu.
Buổi tối hôm đó,
trong toa tàu tối mờ mờ, cô và anh lướt qua vai nhau. Cảm nhận được ánh
mắt hiếu kỳ và cảm kích của cô, khóe miệng Lệ Trí Thành âm thầm nhếch
lên.
Tiếp theo, cô để lại một mảnh giấy ghi số điện thoại trước khi rời đi, Lệ Trí Thành chỉ liếc qua: “Không cần đưa cho tôi.”
Bởi vì anh đã ghi nhớ số của cô. Cũng bởi vì vị Thiếu tá trẻ tuổi không
muốn bị người khác phát giác tâm tình đang nảy nở trong lòng mình.
Còn bởi vì, anh và cô sẽ nhanh chóng tái ngộ.
Đây tựa như cuộc gặp gỡ do số phận an bài. Trư