ết cũng không thả.
Tần Hạo Đông buồn cười nhếch môi, lạnh nhạt nói: “Ăn cơm.”
“Cái gì?” Cô ngây ngẩn cả người, quả thật không thể tin được cô khóc thành ra như vậy rồi, người đàn ông này lại đói bụng chuyện nhỏ như vậy mà làm như lớn? Thật quá đáng, rất rất quá đáng! Tại sao có thể không quan tâm đến tâm tư phụ nữ như vậy?
Không, không đúng, cô không phải là phụ nữ của hắn, là thư ký của hắn, nhưng bất kể như thế nào, là chủ tại sao lại có thể coi thường ủy khuất của cấp dưới chứ? Hơn nữa đây lại là người vẫn đi theo bên cạnh hắn chứ!
Tâm, lại bị tổn thương.
Giống như, cô đối với phản ứng của hắn rất kỳ vọng, đúng không? Bởi vì lý do này cho nên mới tức giận hơn sao?
“Có thể đi được chưa?” Tần Hạo Đông chớp mắt.
“Thật ra tính nhẫn lại của tôi có giới hạn, ngàn vạn lần không được khảo nghiệm tôi bất cứ chuyện gì.”
Cái gì?
Nghe không hiểu, cô chớp mắt nhìn hắn.
Vẫn còn nói được lời nói mập mờ, là cố ý sao? Rất giống là như thế.
“Là ra lệnh, thư ký Hạ.” Tần Hạo Đông không muốn cùng cô mắt to trừng đôi mắt đẫm lệ nữa.
“Theo tôi đi ăn cơm, tôi rất đói bụng.”
Nhà hàng kiểu Pháp cao cấp, trừ giá cả đắt, phong cách tao nhã, bên ngoài cây xanh tươi đẹp, cảnh vật xung quang làm cho người ta có cảm giác thoải mái, cực kỳ yên tĩnh và riêng tư khi dùng cơm, trên mặt sàn của nhà hàng là thảm trải sàn dày và mềm mại màu đỏ thẫm, rèm cửa sổ là màn che dày chất liệu tơ tằm, mặc dù dày nhưng xúc cảm vẫn mềm mại như cũ không thấy nặng nề cồng kềnh, mỗi bàn ăn cách một cự ly ngắn, ở giữa dùng các sợi tơ màu đỏ xinh xắn để ngăn cách, ngọn đèn nhu hòa mà đẹp, cộng thêm ngoài cửa sổ có thể nhìn thấy cảnh đêm Đài Bắc, tới nơi này dùng cơm tuyệt đối chỉ là người có tiền, có quyền.
Hạ Mạn Nghê nhìn trước mặt một đống thức ăn giống như núi đồng dạng là món ngon, một bàn đầy ắp thức ăn lại liếc trộm Tần Hạo Đông, ánh mắt không khỏi lướt nhanh lên mặt hắn.
Đúng lúc Tần Hạo Đông gương mặt đang cười, một đôi mắt sáng ngời, tròng mắt chớp cũng không chớp nhìn lại cô.
“Nhanh ăn đi, ăn nhiều một chút.”
“Tổng giám đốc không phải rất đói bụng sao?” Nhưng mỗi đĩa ở trên bàn hắn đều đưa cho cô, là như thế nào? Cảm thấy cô có thể tiêu diệt hết sao? Mặc dù bụng của cô xác thực hơi đói rồi. “Thư ký Hạ phải ăn no trước, tôi mới có thể ăn được a, dù sao hôm nay là đặc biệt để hỏi thăm thư ký Hạ, cho nên, nhanh ăn đi, đừng làm cho tôi áy náy.”
Hỏi thăm? Áy náy?
“Tôi nghĩ đây là mệnh lệnh?”
Hắn cười, ánh mắt chớp cũng không chớp lấy một cái nhìn cô một hồi lâu mới nói: “Là ra lệnh, nhưng đây là bởi vì không muốn làm cho mình hổ thẹn nên ra lệnh.”
Hạ Mạn Nghê giật mình, nhìn thẳng vào mắt người đàn ông này nghiêm túc lại dịu dàng, tâm đúng là ngượng ngùng, một chút đỏ ửng vô ý nhiễm lên gò má.
“Tha thứ cho tôi đi, tôi chỉ là không nỡ đánh thức cô mới để cho cô ngủ một đêm ở phòng nghỉ ngơi, không muốn thành như vậy, làm cho cô bị quấy nhiễu, tôi xin nhậ lỗi.” Tần Hạo Đông nhìn cô đỏ mặt, cố gắng bày ra bản thân mình rất áy náy.
“Hay là muốn tôi ở chỗ này quỳ xuống xin lỗi cô?” Cái gì? Hạ Mạn Nghê tâm nhảy dựng, đang suy nghĩ hắn chắc không phải nói đùa đâu chứ, Tần Hạo Đông đã đứng lên, chân dài khẽ cong đã quỳ xuống trước mặt cô! Hạ Mạn Nghê nhảy dựng lên, đánh rớt dao nĩa thìa cái gì cũng không quản được, lấy hai tay đỡ hắn ngăn cản hắn thật sự quỳ xuống trước mặt cô —
“Anh đừng như vậy! Thật sự không cần như vậy! Trời ạ, anh ngàn vạn lần đừng quỳ với tôi, tôi còn muốn sống lâu một chút, còn nữa, như vậy rất mất thể diện…..” Cô nhìn xem bốn phía, quả thật có mấy đôi mắt đang hướng đầu nhìn về phía này, thì thầm to nhỏ.
“Là tôi mất thể diện, cũng không phải cô.”
Đúng vậy a, đúng vậy a. Liên quan gì tới cô đây? Hắn muốn quỳ thì cứ cho hắn quỳ đi, như vậy không phải cũng có thể tiêu mối hận trong lòng cô sao? Cô đang để ý đến thể diện thay hắn sao?
sr mọi ng. sáng này trông đứa cháu nên giờ mí post đc. mình làm xong chương 6 rồi truyện có 9 chương và 1 vĩ thanh.
“Dù sao, không cho phép anh quỳ!” Hạ Mạn Nghê giậm chân, lời nói của cô luôn sắc bén, không biết vì sao lại luôn kém cỏi trước mặt người đàn ông này. “Anh dám quỳ, tôi cả đời cũng sẽ không tha thứ cho anh!”
Ha, nha đầu ngốc, lại một lần nữa bị hắn lừa. Quả thật là miệng dao găm tâm đậu hũ a, (tức là miệng lưỡi sắc bén nhưng tâm lại mềm yếu ý mà), phụ nữ như vậy nhất định sẽ chịu thua thiệt. Tần Hạo Đông thầm cười, mắt dừng ở trên mặt cô hết sức dịu dàng. Cô bị hắn nhìn thế tim đập mạnh và loạn nhịp, bàn tay đỡ hắn buông lỏng ra, giống như là đụng phải cái gì rất nóng, lảo đảo nghiêng ngả ngồi trở lại chỗ cũ.
Trái với phản ứng hoảng hốt của cô, Tần Hạo Đông lúc trở lại chỗ ngồi cử chỉ quả thật chính là thong dong ưu nhã lại tôn quý, giống như hắn căn bản không có làm chuyện mất mặt vừa rồi, hơn nữa, người làm sai không phải hắn mà là cô. (>_< ai bảo chị hiền làm gì)
“Gọi bình rượu uống đi, coi như là xin lỗi.” Tần Hạo Đông gọi người bồi bàn. “Mang chai rượu đỏ lâu đời nhất trong nhà hàng tới đây.”
“Vâng, xin chờ một chút.” Người bồi bàn nói xong cung kính lui xuốn