Disneyland 1972 Love the old s
Thừa Nhận Đi, Cậu Yêu Tôi, Phải Ko?

Thừa Nhận Đi, Cậu Yêu Tôi, Phải Ko?

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213043

Bình chọn: 10.00/10/1304 lượt.

nữ y ta ngồi lên ghế

dành cho người nhà, phụng má chán nản_Sao em và Tử Ân giống

nhau thế ko biết, trên đời này, kẻ dám lạnh nhạt với chị chắc chỉ có hai đứa thôi.

-Vậy à?_Cười buồn ủy mị hiếm thấy, Tử Thần cụp mắt nhìn

một nơi vô định nào đó trên tấm chăn trắng đã ngả màu, lơ đãng thả hồn về nơi nào đó.

Nhận thấy rõ tâm trạng người đối diện, nữ y ta hối hận vì sự thẳng thắn của mình. Cô thở dài nhẹ, dù hối hận nhưng cô ko

thể cứ trước mặt đứa này lại coi đứa kia là ko khí được,

chúng đều là những đứa em trai ương ngạnh của cô:

-Hai đứa ko thể cử xử tốt với nhau được ư? Sao cứ phải ganh

ghét nhau thế chứ? Dẫu gì, Tử Ân cũng đâu còn sống được bao

lâu nữa đâu, em ko thể nhịn nó à?

-Anh ta ko sao chứ?_Phớt lờ lời khuyên nhủ của chị mình, Tử

Thần rọi mắt nhìn mặt lá xanh biếc óng ánh của cây cổ thụ

ngoài cửa sổ, lạnh lùng như chính cậu vẫn thế

-"Nhờ" vụ hôm qua của 2 đứa, Tử Ân khó sống nổi đến giáng sinh nếu ko được ghép tủy kịp thời. Song hiện giờ, trớ trêu sao

chỉ có em hợp tủy với nó_Nắm chặt lấy bàn tay hờ hững của

em mình, nữ y tá nhẹ rơi nước mắt_Giá như nó chịu chấp nhận

tủy của em thì nó đã ko phải sống mà đếm từng ngày, từng

giờ, từng phút như vậy.

-Anh ta ko như chị, chấp nhận người như em làm em mình đâu. Đối

với anh ta, em chỉ là đứa con hoang bị bỏ rơi của kẻ đã phá

hoại cuộc sống hạnh phúc, hoàn mĩ của anh ta. Làm sao anh ta

có thể để dòng máu mà anh ta cho là dơ bẩn chảy trong từng

mạch máu của mình chứ.

-Ừ, nó luôn là kẻ bướng bỉnh, em cũng vậy. Nhưng nói thế nào, chúng ta cũng là 1 gia đình_Ép chặt bàn tay trong nắm tay

mình, khó khăn lắm nữ y tá mới cười được 1 nụ cười hiền, ánh nhìn tha thiết cầu xin_Hứa với chị, nếu trên thế giới này ko

có ai mang loại tủy hợp với nó, nhất định, em phải cứu nó,

được chứ?

-Chị yên tâm đi, với thế lực Lăng Gia hiện nay, lùng sục khắp

thế giới loại tủy giống anh ta là chuyện dễ dàng thui..._Vẫn

đưa mắt ra ngoài kia, Tử Thần như ko muốn để lòng mình yếu mềm bởi khuôn mặt nhạt nhòa nước mắt ấy nhưng ko phải lòng cậu

nguội lạnh như đá.

-Tử Thần...

-Nhưng nếu cần thiết, em sẽ mở lòng trắc ẩn một chút_Quay mặt lại nhìn cô chị cùng cha khác mẹ-cũng là người để sự tồn

tại của cậu trong lòng, Tử Thần cười tinh nghịch. Tim, đã vơi

đi chút buồn_Ko phải vì nể chị mà là vì em ko muốn tận mắt

chứng kiến người thân mình ra đi mà ko thể làm gì để cứu vãn.

Ngớ người 1 lúc, nữ y tá đứng dậy, xúc động ôm chầm lấy

người em trai của mình, đôi mi khép hờ trĩu buồn và ray rứt:

-Tử Thần, chị muốn thay mặt mẹ xin lỗi em về vụ tai nạn mấy

năm trước và cũng xin thay mặt Tử Ân cảm ơn em. Nên nhớ rằng,

sau này, nếu em gặp bất cứ trở ngại nào, hãy đến tìm chị,

chị sẽ hết sức giúp đỡ em.

-Biết rồi!_ Gỡ nhẹ cô nàng mít ướt ra khỏi người, Tử Thần

suýt nôn vì nhìn thấy bộ dạng lấm lem nước mắt nước mũi, son

phấn nhoè loang lỗ ngàn năm có 1 trên gương mặt khả ái ấy,

cũng may cậu là người dễ kiềm chế cảm xúc, nếu ko đã phá lên cười rồi.

-A! Đúng rồi!_Quệt qua loa vài quệt lên mặt mình cho đỡ tèm

nhem, bỗng, ái nữ họ Lăng nhớ ra điều gì đó. Cô nhanh chóng

chạy đến bộ bàn ghế gian ngoài của phòng bệnh, túm lấy chiếc ipad rồi di vào người thằng em_Hôm qua vào phòng em phá 1 chút

liền thấy cái này, chị liền mở ra xem xem có gì hay ho ko...

-Chị...chị đã mở nó ra?_Tử Thần tròn mắt, giọng có phần ấp úng.

-Ừ!_Gãi đầu 1 hồi, ái nữ họ Lăng tiếp lời_Vừa mới mở ra đã

thấy máy em kết nối với mấy chục cái camera. Ko hiểu nổi em

đang canh trộm cho nhà mình hay là đang theo dõi trộm cô nhóc

lần trước ta?

-Chị!_Đỏ mặt lúng túng, Tử Thần nắm chặt lấy chiếc ipad của

mình, mạnh bạo đuổi cô chị ra ngoài_Em muốn nghỉ ngơi, chị ra

đi!

-Được rồi! Chị sẽ tạo ko gian riêng cho em, đừng lo!_Tủm tỉm

cười ẩn ý, tiểu thư họ Lăng nháy mắt, ko quên gửi cho đứa em

mình 1 nụ hôn gió.Chờ cho cô chị khuất bóng và tiếng tra khóa

cửa kêu cạch nhẹ, Tử Thần mới khởi động nguồn ipad, kết nối

với camera đang ở gần nhất với Tử Di, chăm chú nhìn vào dáng

người nhỏ nhắn trong chiếc áo sơ mi trắng dài và chiếc quần

bò mài rách đang dần hiện ra.

Bước chân cô đang hướng đến 1 nơi nào đó...

-Đến nơi tôi cần đến rồi! Phiền mấy người đừng lẽo đẽo theo tôi nữa_Bước vài bước lên tầng cấp cao và dài, Tử Di quay phắt người nhìn mấy tên vệ sĩ và ông quản gia lắm chuyện đang đi theo mình, khuôn mặt cực kì chán

nản và mệt mỏi

-Nhưng nhiệm vụ của chúng tôi là bảo vệ tiểu thư, nên chúng tôi ko thể

để cô vào đó một mình được_Ông quản gia chắc nịt, biện bạch cho hành

động quá lố của mình.

-Tôi biết mấy người sợ đám nhà báo sẽ phát hiện ra tôi chứ gì? Yên tâm

đi, tôi đã cải trang rồi, ko thấy hả?_Chỉ tay vào chiếc khăn trắng quàng quanh đầu và chiếc kính râm to sụ chễm chệ giữa mặt, Tử Di thiếu điều

tá hỏa trước sự lì lợm của đám người chẳng phải quen biết gì

-Ko chỉ là việc đó, nhiệm vụ của chúng tôi nhiều hơn thế, mong tiểu thư hiểu cho.

-Chắc tại vụ tôi ngất xỉu hôm qua chứ gì, ông yên tâm, Tử Di tôi trước

giờ chưa bị ngất như thế bao giờ cả, sức khỏe của tôi vẫn tốt và tôi vẫ