ẳng
lên rõ nét, Gia Băng cảm thấy phần đệm sau lưng mình lún xuống rồi có cả một bàn tay ai đó khẽ chạm vào vùng chăn phủ trên đầu cô, kéo từ từ
xuống.
Vốn đã phòng bị trước, Gia Băng liều mạng giữ chặt múi chăn bằng bàn tay lành lặn còn lại. Cô rên lên khe khẽ trong cuống họng, có chút nũng
nịu:
-Mẹ, con đang ngủ!_A! Cái này là chiêu lạy ông con ở bụi này.
Sự yếu ớt trong giọng nói trong trẻo của Gia Băng làm bàn tay ấy hơi
khựng lại, buông tha. Nhưng, một lúc sau, Gia Băng lại cảm nhận được
hình như có 1 hơi thở lạnh nhưng nồng nàn nào đó quen thuộc cùng âm
thanh the thẻ của 1 nụ cười cũng quen thuộc nối bắn đến màng nhĩ của cô, khiến cô ngu ngơ liên tưởng đến một ai đó, có vị lạnh của băng và hương thơm chân chất nam tính.
Ngay sao đó, Gia Băng lại nhắm mắt phủ nhận, làm sao có chuyện người đó
lại đặt chân vào phòng cô được chứ, hoang đường, quá hoang đường.
Nghĩ thì nghĩ là thế, nhưng sự hi vọng nhen nhói trong lòng Gia Băng cư
nhiên ngày càng rực và bừng cháy lên sau khi bàn tay ấy nâng nhẹ mái tóc cô, hôn lên thì phải. Chưa hết, đôi môi kia còn tiến đến thái dương hở
mé của cô, hôn nhẹ.
Mùi vị quen thuộc ấm áp nhưng tinh tế toả ra như muốn bao trọn lấy người Gia Băng. Tiếp theo đó, một giọng nói trầm ấm vang lên, nhẹ như 1 hơi
thở nhưng rất rõ ràng từng câu từng chữ một.
-Xin lỗi! Tôi đã ko bảo vệ được cậu.
Lời thủ thỉ phảng phất nỗi mang mác buồn thật nhỏ nhoi nhưng sao ngũ
quan của Gia Băng bị khuấy động lên cả thế. Cô ko kiềm chế nổi cơn ngại
ngùng mà đỏ bừng mặt, quên hết cái đau thể xác đang cư ngụ mà vùng dậy
như nhân dân đứng lên khỏi nghĩa đòi độc lập, hai tay mãnh lực túm lấy
chăn trùm kín đầu Tử Thần, lợi dụng quân địch tối tăm mặt mũi mà đánh
tới tấp vào người.
Chưa thỏa cơn ức chế, Gia Băng đành miễn cưỡng thu hồi đòn phản kích,
mếu máo ôm cánh tay đau mà ngồi thụp xuống giường, miệng xuýt xoa đến
ròng ròng nước mắt:
-Á...!
Bực bội rựt lấy chăn vứt phịch xuống sàn nhà, Tử Thần toan nổi quạ dạy
bảo Gia Băng một trận thì chợt khựng lại, nét mặt tức giận dần bị sự lo
lắng đánh tan tác ko chừa mảnh giáp che thân chạy mất hút. Tử Thần cuống quýt tiến lại gần, bàn tay to khoẻ của cậu ôm trọn lấy cổ tay đầy băng
gạt của Gia Băng, chăm chăm nhìn ko thôi, miệng thổi phù phù cho đỡ đau
theo kinh nghiệm giảm đau ít ỏi mà cậu có được.
Sững người trước hành động quá trẻ con của kẻ nhìn bề ngoài xem chừng
học rộng biết nhiều lắm, Gia Băng bật cười bất lực, tay kia vô thức chạm khẽ lên mái tóc đen mượt hơi dài và rối của ai kia.
Đúng lúc Gia Băng đang say sưa ngắm nhìn xoáy tóc như lỗ đen vũ trụ trên đầu Tử Thần, thì chủ nhân của nó lại thình lình ngẩng đầu lên nhìn cô
tà ý, đem đến cho cô nàng cảm giác bối rối như mình vừa lấy trộm thứ gì
đó của người ta mà bị bắt qủa tang vậy.
-Tôi...tôi..._Nuốt nước bọt ừng ực như lão đại uống bia Tiger, Gia Băng
lẹ làng rút tay chuồn khỏi "hiện trường" nhưng xui sao bị "cảnh sát" tóm gọn ko nể nang thương hoa tiếc ngọc gì sất. Gia Băng đảo mắt cố viện
đại "chứng cứ ngoại phạm"_Tôi...tại tôi thấy...
-Tại tôi thấy một con sâu to béo tội nghiệp mắc phải tổ qủa nhà cậu nên
phóng thích dùm hả?_Cắt ngang lời nguỵ biện cuả "tội nhân", anh cảnh sát đẹp trai lên tiếng, tuy ko quá chính xác y những gì người kia sẽ nói
nhưng nội dung chính lại qúa chuẩn.
-Hở?_Gia Băng thộn mặt nhìn Tử Thần cong miệng cười gian, ngạc nhiên đến mức vô thức bật nói_Đưa đây!
-Đưa cái gì?_Nụ cười trên môi Tử Thần đậm nét hơn, tôn lên vẻ đẹp hoang dại, đểu giả đến ngỡ ngàng.
-Con sâu to béo!_Gia Băng thở hắt, cơ mặt hơi giãn.
-Tôi cho nó nhảy dù xuống sân rồi_Hếch mặt về phía cửa sổ chỉ rõ nơi tự
sát của con sâu nào đó, Tử Thần đưa nhãn thần ngự lên đôi gò má ửng hồng của Gia Băng và đôi môi mím chặt đắn đo.
-Cậu nhớ hết?_Gia Băng cụp mi, đâu đó trong cô là sự vui mừng đến ngây dại.
-Ờ!_Tử Thần nhún vai, những ngón tay còn lại nâng cằm Gia Băng, hướng
ánh nhìn đang cố tránh né mình nhìn sâu vào đáy mắt mình, như thể muốn
thể hiện thành ý của bản thân_Ko hiểu sao tôi lại nhớ rất rõ những gì
liên quan đến cậu, như bị ám ảnh vậy.
-Hả?
-Xem nào, theo tôi biết, cậu là người sùng bái manga, một otaku chính
hiệu nên đầu óc đôi lúc rất thất thường, hay mơ mộng và nhiều khi liên
tưởng quá đáng như vụ đá cửa ở phòng y tế. Rất thích trai đẹp, điển hình là vụ chạm mặt của tôi và cậu ngày thứ 10 cậu đến muộn. Ngủ nướng siêu
đẳng, ăn nhiều ngang hàng đẳng cấp, phong độ tám chuyện rất ổn định và
có hiệu suất cao, khả năng là bùa ếm rủa người cũng tạm nhưng ko có hiệu quả. Lúc điên lên thì hay làm những chuyện điên rồ mà ko biết xấu hổ...
Tử Thần ko biết vô tư hay cố ý mà liên tục thao thao bất tuyệt về hiểu
biết cao thâm của mình, càng nói càng đổ thêm cục tức đang phun như nham thạch trong người Gia Băng.
-Cậu...cậu..._Máu trong người Gia Băng chạy nhanh lên não, thiếu điều muốn phun ra khỏi đỉnh đầu.
-Tôi cũng nhớ rõ mình đã hôn cậu bao nhiêu cái.
-Hả, bao nhiêu?_Gia Băng tròn mắt.
-5 Cái! (cái này tg cũng biếng đếm nha, ai phát hiện thừa hay thiế
