Ring ring
Thừa Nhận Đi, Cậu Yêu Tôi, Phải Ko?

Thừa Nhận Đi, Cậu Yêu Tôi, Phải Ko?

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212372

Bình chọn: 7.5.00/10/1237 lượt.

ình

run rẩy. Nhưng, ngoài dự đoán của cô, mẹ cô chỉ cầm đũa gắp miếng thịt

gà nước thơm phức trên đĩa rồi ngon lành ngũ mã phanh thây nó, khoái trá cho vào miệng, như thể, chẳng có việc gì xảy ra, như thể, cái tờ giấy

bỉ ổi kia chẳng khác gì ngoài tờ rơi tuyển dụng ca sĩ bay lả tả trên

đường.

Mẹ cô ko giận? Ko thể nào! Kinh ngạc quá đỗi trước kết quả ngoài dự

đoán, mắt Gia Băng loé lên những tia hi vọng: mẹ, con có thể nghĩ mẹ về

phe con, tin tưởng con được ko?

Thầm tát mình vài tát cho tỉnh ngộ, Gia Băng dặn lòng ko được mất cảnh

giác, hành động của mẹ cô cũng giống như hành động của mấy tên cai ngục

xưa mà thôi, trước khi chém phựt đầu tử tù, phải cho nó ăn no hưởng thụ

lần cuối, cô bất quá cũng là tên tử tù đáng thương ấy.

Biết rõ ko thể nương thân vào mẹ, Gia Băng sợ hãi chuyển hướng nhìn về

phía cha cô, e dè bới móc, mổ sẻ biểu hiện rất mực bình thường của ông.

Mà cũng quái, người luôn tiên phong làm người khai màn cho những cuộc

cãi vã vô đề nhà cô như ông, trước cái tin động trời này vẫn lịch lãm tự do tự tại thản nhiên nhấp ngụm rượu vang, ko nói ko rằng ăn món tráng

miệng. Điều này, khiến lòng Gia Băng dấy lên lo lắng. Thà cha mẹ cô nổi

điên xử cô, để cô chết cho nhanh còn hơn là im lặng để cô chờ chết thế

này, bứt rứt khó chịu ko nổi.

Trái ngược với biểu hiện dù lựu đạn có ném trước mặt cũng ko thèm để ý

của ông bà Hàn Gia, Lăng lão gia run rẩy mặt cắt ko còn giọt máu, phẫn

nộ trừng lửa nhìn Tử Thần; còn Tử Ân, anh rất bình tĩnh xem xong tờ giấy rồi nhìn Gia Băng, ánh mắt hoà nhã nhưng thấm đấm sự chất vấn lẫn thất

vọng.

Mà Gia Băng thì vốn là người rất nhạy cảm, cô có thể làm tổn thương bất

cứ ai, nhưng tuyệt đối ko muốn làm tổn thương mấy anh chàng đẹp trai.

Thế nên, cô mở miệng phân trần:

-Cái này...

-Như mọi người đã thấy, con và Gia Băng là vợ chồng_Đưa tay bịt miệng kẻ sẽ phá hỏng tương lai của mình, Tử Thần thực hiện mĩ nam kế, thâu tóm

sự phản kháng của Gia Băng bằng cách dồn cô vào lòng ngực mình, khiến cô đỏ mắt cứng người chết cháy_

Theo luật pháp hiện nay, các nước tư bản đều đã công nhận giấy đăng kí

này hợp lệ. Tuy Hàn Quốc và các nước Đông Nam Á vẫn chưa công nhận nhưng chỉ cần 2 năm nữa, chúng con có thể đường hoàng trở thành vợ chồng được cả thế giới công nhận.

-Lăng Tử Thần..._Lăng lão gia kinh người nghiến răng trèo trẹo liếc xéo

con trai mình. Vì giúp nó ko dây dưa với Gia Tộc sùng cồ này, ông đã hao mòm nhiều đêm để bày mưu tính kế, vậy mà...

-Còn nữa, đây là hợp đồng nô lệ của Gia Băng, theo lệ, con hiện tại là

chủ nhân của cậu ấy, cậu ấy là người của con_Tử Thần sau màn giấy đăng

kí kết hôn liền tiến tiếp màn hợp đồng nô lệ, khiến Gia Băng được dịp

xét nát ảo mộng quay về thực tại. Cô hung bạo rựt lấy một tờ giấy trên

tay Tử Thần, căng mắt nhìn cho kĩ. Và khi hình ảnh dấu vân tay đỏ thói

của cô đập vào 2 tròng mắt, cô mắt tỏ rõ sự kinh ngạc của mình.

Rõ ràng, cô đâu có kí hợp đồng nô lệ gì gì đó với Lăng Tử Thần đâu, cái tờ giấy trâng tráo này, từ đâu mà có?

Thất thần chiếu tướng lên nụ cười ranh ma xảo quyệt, cáo già hồ li của

Tử Thần, Gia Băng sống lưng lạnh toát, mồ hôi rệu ra như mỡ chảy. Rađa

cảnh báo nguy hiểm trong cô, vừa kêu lên thì phải.

Quả nhiên dự cảm cô ko sai.

-Tự do, sự sống, hiện tại, tương lai của Hàn Gia Băng nằm trong tay Lăng Tử Thần con. Con chưa phê duyệt, mong mọi người biết lí lẽ điều tiết

hành động_Đấy, đấy, cậu ta nói thế! -Tên khốn! Sao ngươi dám bày cái trò hèn hạ đó với bà đây hả?_Dằn hết thảy sức bình sinh tích góp dành dụm

được lên lòng bàn tay trắng dã, Gia Băng trong tư thế cường hào nữ chúa

oai phong lẫm liệt tát vào cái má hơi ngăm ngăm kia một cú tát giáng

trời đến in cả dấu bàn tay như thể đang tát cô bồ nhí sắc hoa thắm nồng

dám nhân lúc nhan sắc mình đang tàn phai âm mưu dụ dỗ chồng mình, ra sức nghiến răng trèo trẹo suýt gãy mà phỉ nhổ chưởi rủa.

Làm người ko nên nhu nhược, đối với kẻ tiểu nhân phải dùng bạo lực. Nhân lúc kẻ thù đầu óc choáng váng phóng uế calo bừa bãi, gây ô nhiễm môi

trường lần cuối, Gia Băng niệm tình hắn cũng là chỗ ko quen cũng biết,

hạ thủ vô tình rút nhanh khẩu súng ngắn đen hơn đáy nồi từ đâu đó chĩa

thẳng vào lồng ngực của kẻ đang loạng choạng ngã, bỉ ổi bắn cho hắn liên tiếp mấy phát đạn để hắn lên thẳng tây thiên khỏi phải khổ sợ gặm nhắm

cơn đau cho đến lúc chết. Coi như tích thêm đức cho mình sống lâu.

Tiếng súng banh trời nổ lên vang dội, khí thế ngút ngàn chẳng khác gì

tiếng súng kết liễu mấy anh ruồi B52 của nhân dân ngoài cật chỉ có manh

khố che thân thời điện biên phủ lẫy lừng hay như tiếng nổ đôm đốp của

những con muỗi liều chết đâm sầm vào mặt lưới điện của vợt chụp muỗi chỉ vì "Miếng thịt kia khiêu gợi quá" để rồi rớt lả tả xuống đất theo tổ

tiên thoát kiếp con muỗi.

Tiếng vỏ đạn hùng dũng rơi rớt lệch kệch va chạm với nền đá lát, tạo nên luồng dư âm cô động, tĩnh mịch, chết chóc doạ nạt thần kinh người.

Và cả cái hình ảnh những viên đạn huy hoàng găm vào thớ thịt dày của kẻ

thù, xuyên qua. Cả cơ thể tráng kiện máu túa đầy như vòi nư