chăm chú đọc sách vừa trầm giọng nói
-Ai...?
-Lăng Tử Thần...anh ta sẽ ko tới, đừng đợi làm gì
-Ai nói ngươi chị ngươi đợi hắn chứ?_Thoáng rùng mình trước độ tinh nhạy của thằng em út, Gia Băng quay mặt đỏ lựng sang nhìn chỗ khác, giọng
nói chống chế là chính. Quả thực Gia Băng hoàn toàn ko hề có ý đợi Tử
Thần...chỉ là..con mắt nó muốn nhìn thấy hình ảnh hắn trước khi về Việt
Nam thôi.
-Anh ta hôm nay sẽ phẫu thuật đấy!_Ko để ý lời nói của chị gái mình, Gia Lâm tiếp lời_Nghe nói là để cấy tủy cho Lăng Tử Ân
-Cái...gì!
-Chị ko biết sao...Lăng Tử Ân đã đến nước này thì đương nhiên phải nhanh chóng phẫu thuật rồi...nghe nói 7.30 sẽ vào phòng mổ
Phòng mổ? phẫu thuật?
Ko kịp nghĩ ngợi gì nhiều, Gia Băng theo phản xạ đứng bật dậy như lò xo, 3 chân 4 cẳng chạy ra khỏi sân bay...
Ko được, cô ko cho phép... Hối hấp hối hả chạy vọt ra khỏi sân
bay, lẫn vào dòng người đổ xô tứ phía, Gia Băng mau lẹ bắt taxi từ sân
bay thẳng tiến đến bệnh viện Lăng Tử, lòng chộn rộn chẳng còn nghĩ ngợi
được nhiều nữa.
Lợi dụng đóng mồ hôi vã ra như tắm trên vầng thái dương mệt mỏi sau một
hồi căng thẳng, khuôn mặt ửng đỏ hầm hập như mông khỉ dáng dấp có vẻ đầy đau khổ và đôi mắt trong veo ngân ngấn nước tưởng chừng như có thể rơi
lệ bất cứ lúc
nào, Gia Băng phút chốc nghiễm nhiên gặt hái được nhiều cảm tình xót thương từ
một đám y tá tỷ tỷ túc trực ở quầy bệnh viện và cũng vì tình chị em đã đến cực
hạn núi có thể mòn, biển có thể cạn, cô nàng nhanh chóng được các tỷ tỷ
cung cấp nhiều thông tin lá cải có, lề đường có về ca phẫu thuật bí mật
của oan gia Lăng.
Khi đạt được mục đích, con người ta thường "vô tội" dù cố tình hay vô ý
đều "vong ân bội nghĩa" phủi mông quay đi, Gia Băng cũng vậy, trong
trường hợp quẫn bách thần trí ko minh mẫn như thế này, việc làm suy đồi
đạo đức và nhân cách như thế cũng có thể được xã hội thông cảm, ông trời ko tuyệt đường sống ai bao giờ mà. Thế nên, lúc Gia Băng biến mất ko
chút tăm dạng, các y tá tỷ tỷ chỉ lắc đầu chép miệng vài cái rồi bỏ qua, tiếp tục công cuộc buôn dưa lê trên trời dưới biển.
Rẽ qua nhiều lối rẽ rối mù của bệnh viện, Gia Băng cuối cùng cũng thoát
khỏi được cái mê trận đo IQ bệnh nhân kia, bước chân nhanh như chạy được thư thái nghỉ ngơi một chút, chậm dần, dừng hẳn.
Cúi gằm mặt, đưa hai tay chống lấy đầu gối thở hồng hộc, Gia Băng một
lát sau loay hoay cởi bỏ hai cái áo khoác to sụ đang đốt tiêu đóng mỡ
tội nghiệp trên người mình...
Đúng lúc ấy, 1 đám y bác sĩ đồng phục trắng toát xồng xộc đẩy giường đẩy lướt qua tầm mắt Gia Băng, hướng đến 3 cái phòng mổ vừa nhìn đã có ác
cảm phía trước.
Theo phản xạ tinh nhạy cùng những suy đoán trần trụi mơ hồ trong đầu,
Gia Băng như mèo mù nhìn thấy cá rán, vận nội công phi đến phía trước.
Biết mình ko có khả năng bám lấy thành giường đẩy hay ôm eo ông bác sĩ
nào đó để kéo giữ chiếc giường dừng lại, cô chọn cách dễ gây ấn tượng và hiệu quả nhất, oai hùng đặt tay vòng trước ngực, hai chân dang rộng
bằng vai, mặt vênh lên cao một góc anfa hơn 90 độ đứng thù lù chặn đường tiến của đám người. Nếu họ muốn đi, phải lăn bánh giường đẩy lên xác cô mới đi được.
-Dừng lại!
Đám người vốn ko chú ý vật cản phía trước bị tiếng nói gần như thét cuả
Gia Băng làm cho giật mình, những luồng suy nghĩ, những hành động dang
dở cư nhiên bị trì hoãn ngay lập tức. Họ ko hẹn dừng bước, đưa ánh mắt
nai tơ đầy kinh ngạc nhìn kẻ cố tình cản đường.
Ko khí xung quanh vì thế bỗng chùng xuống. Sự náo loạn ban nãy như bị
cho thăng thiên ko thấy ló mặt. Còn lại, chỉ có tiếng thở lạnh ngắt phì
phò phả ra.
Duy trì trạng thái trầm mặc một lúc, bỗng, hình như có người ko chịu
được sự yên lặng kì dị nữa, phát ra những thanh âm hết sức đàn bà và kì
quái:
-Bác sĩ! Có thể nhanh lên được ko!...Tôi...tôi...đau quá!!!_Người trên
giường đẩy yếu ớt giật lấy tay áo ông bác sĩ già đang ngẩn ngơ, thở hắt
mạnh.
Nghe thấy có gì đó ko hợp, Gia Băng di dời ánh mắt mãnh liệt hừng hực
khí thế rời khỏi đám y bác sĩ, ưu ái cho người nằm trên giường một tia
nhìn đầy kinh ngạc khó hiểu.
Từ kinh ngạc khó hiểu, ánh mắt tròng đen lay láy của Gia Băng bỗng sững
lại một đen kịt, ko còn long lanh lóng lánh như sao trên trời y lúc nãy
nữa, toàn thân cũng nhất thời rời vào trạng thái trầm mặc khó diễn giải
thành lời.
Người trên giường ko phải là cái tên suốt ngày đặt gót giày trong bụng
cô mà thay vào đó là một bà cô chừng 30 tuổi với cái bụng to tổ bố nhú
cao vời vợi đang oán hận rên rỉ, mồ hôi túa ra tựa có thể đựng đầy một
cái chậu nhỏ.
Mẹ ơi! Ông trời thật biết cách làm người khác "tông" vào những hoàn cảnh dễ "xúc động" mà họ ko hề hay biết. Nhất là lúc này đây, lương tâm của
Gia Băng vốn đã héo rũ sắp quy tiên bỗng dưng đột ngột trỗi dậy hầu khắp thớ thịt, đốt nóng toàn thân cô một cách dã man tàn bạo. Cô thẹn thùng
nhanh chóng cúi đầu che dấu dung mạo, đôi chân dài ko ai nhắc nhở tự
động ngoan ngoãn lùi ra sau 3, 4 bước nhường đường, miệng rối rít nhỏ
giọng xin lỗi.
Suýt nữa thì, Gia Băng cô đã trở thành tội phạm giết người vào nhà
