, Tử Thần khi nào mới về Việt Nam vậy? Lâu rồi ko thấy cậu ta.
-Sao lại hỏi tôi?_Gia Băng bực bội nói như hét, khuôn mặt tỏ rõ biểu tình cáu bẩn, cảnh cáo mọi người ko nên đụng chạm tới.
Ấy vậy, chúng vẫn ào ào tận tình hỏi thăm như thường.
-Vì cậu là "Lăng phu nhân" của người ta mà, ko hỏi cậu thì hỏi ai!_Mấy
người vô duyên hỏi cuối cùng vô duyên bật cười rồi thong thả bước đi,
như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Gia Băng những lúc như vậy đau đớn cứng họng ko nói nên lời, dậm chân quay về lớp bảo toàn tâm tình, ấm ức nghĩ ngợi.
Mọi người trong trường đều gọi cô là "Lăng phu nhân" nhưng cô đâu phải
chứ. Nếu thực sự tên đáng chết kia coi cô là vợ, tại sao đến giờ vẫn ko
liên lạc với cô. Sợ tốn tiền, sợ lời cảnh cáo của cha cô hay vì cô ko là gì cả nên ko cần phải gọi?
Ruốt cuộc, trong lòng hắn, cô chiếm vị trí nào? Trong tim, trong dạ dày hay trong hậu môn?
Vẫn biết thắc mắc sẽ ko có giải đáp nhưng Gia Băng ko thể ko tự vấn
chính mình. Bởi vì chỉ những lúc như vậy, cô mới nhận ra mình quan tâm
con người đó đã nhiều lại thêm nhiều.
Và, hơn hết là, cô đã cảm nhận được nỗi khổ khi vắng bóng một người.
Những lúc như thế, Gia Băng liền tìm đến quả bóng da cam đáng chết năm
lần bảy lượt "chung thủy" từ tay đám thành viên bay đến ám sát, hủy hoạt dung nhan của mình, đập nó dội mạnh xuống mặt đất xả xtreet.
Hiện tại, Gia Băng vẫn tiếp tục công việc quản lí gian truân trước đó,
tận lực tân tâm chu toàn cho đội bóng. Có điều, vất vả hơn trước gấp mấy lần.
Chỉ tại, nghe nói trong lúc cô ở Hàn Quốc, đội trưởng đội bóng-Hạ Kì
Thiên đã quay về với thân phận đại thiếu gia Hạ gia, bỏ bê việc "triều
chính" của club, làm cho "ngân khố đại nhân" phải tự tay gánh vác mọi
việc, cũng vì thế, tiêu chí "bòn rút càng nhiều càng tốt" được anh ta áp dụng lên mọi thành viên, độc tài vắt kiệt sức lực họ, ko ngoại trừ cô.
Nhiều lần lên tiếng đòi nhân quyền, nhiều lần bị đem hợp đồng kí lúc
trước đe dọa bồi thường, Gia Băng đâm nản, chỉ biết đưa thân giao vào
tay trời.
Cứ thế...gần 1 tháng sắp trôi qua...
Con người kia vẫn chưa chịu trở về.
Một ngày chủ nhật đẹp trời nọ cuối tháng 1, Gia Băng đang vùi đầu vào
đống chăn hỗn độn ấm áp "bế quan" ngủ nướng đến khét liền bị Kì Như tàn
bạo dập tắt mộng đẹp.
-Hàn Gia Băng! Dậy! Dậy mau cho ta!_Xông mạnh vào phòng Gia Băng ko thèm gõ cửa, Kì Như vừa lôi thốc đống chăn ra khỏi người cô vừa khẩn trương
gọi lớn.
-Mệt! Đang ngủ!_Gia Băng trở mình, mơ màng đáp trả một tiếng trong cơn mê.
-Ngủ cái gì mà ngủ, dậy mau, có tin động trời rồi đấy!_Ko chịu từ bỏ, Kì Như túm lấy tay Gia Băng, kéo cả thân thể cô ngồi dậy như một con rối
len nhũn mềm.
-Động trời gì mà động! Người rảnh quá ko phá ta ko sống được à?_Gia Băng đưa tay lên miệng ngáp đã đời, khoé mắt nhắm tít ko muốn mở ép ra một
giọt nước mắt trong veo_Hôm qua ta ngủ muộn, đừng làm phiền ta tĩnh
dưỡng nữa!
-Ách! Ngươi muốn ngủ thì cứ việc, nhưng trước tiên nghe chuyện này
đã!_Kì Như thoáng vẻ nghĩ ngợi, bí hiểm hỏi_Gia Băng, nếu con cún con mà ngươi hết sức chăm bẵm, hết sức yêu thương, còn tốn một đống tiền ko
nhỏ mua đồ cho nó nữa bỗng dưng quay mông lại với ngươi, chạy đi phẩy
phẩy cái đuôi với kẻ xa lạ khác, ngươi sẽ làm gì?
-Hử?_Lần này Gia Băng hơi tỉnh ngủ, cô nheo mắt nghi hoặc nhìn Kì Như
phía đối diện rồi trỏ ngón tay chỉ về 3 con cún con béo tròn đang lúc
nhúc cọ quậy trong cái giỏ ấm áp nơi góc phòng_Ngươi bị làm sao à? Chúng nằm ở kia mà, đi đâu chứ?
-Trời!_Kì Như vỗ trán thương tâm than lên một tiếng, bất lực giảng
giải_Ta chỉ nói là nếu như thôi, hiểu ko? Nếu là như thế, ngươi sẽ làm
gì?
-Còn phải hỏi sao?_Gia Băng ném ánh mắt khinh bỉ cho Kì Như hứng trọn,
dù ko hiểu gì nhưng vẫn thành thật trả lời_Ngươi biết ta là người thế
nào mà. Ăn ko được đạp đổ. Nếu thế thật, ta sẽ chọc tiết nó, cạo lông
nó, biến nó thành thịt cầy 7 món. Với những kẻ phản bội, nhân nhượng với chúng là tự kề dao vào cổ mình.
-Tốt lắm, bạn đẹp!_Nghe xong câu trả lời hết sức thoả đáng và vừa ý mình của Gia Băng, Kì Như hữu hảo đập một phát rõ đau lên vai bạn, miệng
cười tươi như trúng số.
Ko thèm nghĩ nhiều về biểu hiện bất thường nhưng quen thuộc của Kì Như, Gia Băng ngả người xuống giường, tiếp tục ngủ.
-Này! Khoan đã! Ta còn có cái này muốn cho ngươi xem! Dậy đi!_Kì Như
hung hăng lấy laptop của Gia Băng, lên mạng, nhanh chóng truy cập vào
website trường rồi bưng laptop đến gần Gia Băng, ồn ào hối thúc.
-Mệt! Để sau đi!_Gia Băng khua tay, vùi đầu sâu vào chăn tìm kiếm hơi ấm.
-Hứ! Ngươi ko dậy xem sẽ hối hận đấy nhá! Con cún con nhà ngươi quẫy
mông đi theo người khác rồi nè!_Hớp một ngụm nước trong, Kì Như nói với
giọng thích thú đầy hàm ý.
-Mặc xác nhà ngươi, ta ko quan tâm_Gia Băng vẫn cứng đầu mặc kệ, hơi
chút bực bội vì chẳng thể nào nối lại giấc mơ đẹp đẽ ban nãy.
-Hình như có nhắc tới Lăng Tử Thần nè!_Ra vẻ hết sức kinh ngạc, Kì Như
reo lên một tiếng rõ to để ai kia nghe thấy, ánh mắt thâm thúy liếc nhìn người bên cạnh, khoé miệng lúc sau lẩm bẩm_1...
2...
3...
-Đâu! Cún con nhà ta đâu!
