Disneyland 1972 Love the old s
Thuần Phục Vợ Trên Giường

Thuần Phục Vợ Trên Giường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322893

Bình chọn: 8.00/10/289 lượt.

còn phóng xe tốc độ cao chắc chắn là muốn tìm đến cái chết, lại cố tình ở chỗ đó…

Chỗ Bạch Thủy Ương bị tai nạn gần với nơi xảy ra vụ tai nạn nghiêm trọng ba tháng trước đây, lúc ấy người mất mạng chính là Lưu Thanh Tuyền, người đàn ông mà Bạch Thủy Ương yêu nhất, ai sáng suốt đều có thể nhận ra Bạch Thủy Ương cố tình tự tử, đội cái nón xanh to như vậy (mọc sừng), mặt mũi Thẩm Tương Tường biết để chỗ nào?

Đây cũng chính là nguyên nhân Bạch Tín Hùng cảm thấy áy náy đối với người than niên mình chọn, ngay cả người mẹ đang không ngừng lau nước mắt đứng bên cạnh cũng đau lòng nhìn Thẩm Tương Tường, mặc dù con gái và cậu thanh niên này kết hôn hai năm cũng không quấn quýt lắm, nhưng Thẩm Tương Tường vẫn rất hiếu thuận với họ, thậm chí còn chăm sóc họ hơn cả cô con gái ruột thịt, nhưng con gái mình lại lần nữa gây chuyện tổn thương đến cậu ấy như thế.

“Tương Tường, xin con đừng so đo với Thủy Ương, con bé…” Vừa nói đến đây bà Bạch lại rớt nước mắt.

“Cha, mẹ, con biết rồi, hai người cũng đã mệt mỏi cả ngày nên về nghỉ ngơi trước đi, con ở lại đây được rồi.” Thẩm Tương Tường biết họ định nói gì, cũng đau lòng cho hai ông bà sau một đêm mà như già đi chục tuổi.

Anh là một cô nhi không cha không mẹ, nếu không phải năm đó nhờ ơn Bạch Tín Hùng thì cũng sẽ không có ngày hôm nay, mặc dù năm đó đồng ý kết hôn với Bạch Thủy Ương chủ yếu là để báo ơn, nhưng dù sao cũng là con đường anh chọn, hôm nay xảy ra chuyện như vậy, anh cũng phải chịu trách nhiệm chứ không thể đổ tội cho hai người mà anh vẫn luôn yêu thương này.

Bạch Tín Hùng vui mừng nhìn Thẩm Tương Tường, con mắt của ông quả không sai, Thẩm Tương Tường thật sự là người tốt, muốn trách chỉ có thể trách con gái mình không có phúc, lại không cần một người đàn ông tốt như vậy, một lòng chung tình với cái người chỉ biết có vẽ tranh Lưu Thanh Tuyền.

Sau khi quản gia quay lại, Thẩm Tương Tường để ông đưa hai người về nhà, còn dặn dò họ ăn uống nghỉ ngơi cho tốt, trong bệnh viện nếu có chuyện gì anh sẽ thông báo cho họ ngay, lúc đó hai người mới lưu luyến rời đi.

Trong phòng bệnh chỉ còn lại Thẩm Tương Tường cùng Bạch Thủy Ương nằm trên giường, Thẩm Tương Tường ngồi bên cạnh xử lý xong công việc rồi mới đến bên cạnh, nhìn vợ đang nằm trên giường bệnh.

Anh luôn cho rằng vợ mình rất đẹp, lần đầu tiên nhìn thấy cô anh đã động tâm, cho nên mới đồng ý đề nghị của Bạch Tín Hùng kết hôn với cô, nhưng kết hôn đã hai năm, bọn chỉ vẫn chỉ như người xa lạ sống chung một nhà.

Thẩm Tương Tường nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Thủy Ương, nhớ lại buổi chiều khi đang trong buổi họp hội đồng quản trị quan trọng thì điện thoại đổ chuông, vốn định ngắt máy thì thấy cuộc gọi đến từ cô vợ đã kết hôn hai năm lần đầu tiên gọi cho mình.

Anh nhận điện thoại, đầu kia truyền đến tiếng nói yếu ớt.

“Cứu cô ấy, cứu cô ấy, nhất định phải cứu cô ấy…”

Thẩm Tương Tường không biết “cô ấy” trong lời Bạch Thủy Ương là ai, nhưng anh có dự cảm không lành, anh trước tiên báo cảnh sát, sau khi tới hiện trường, anh mới biết “cô ấy” mà Bạch Thủy Ương nói là một người khác, tình trạng so với Bạch Thủy Ương nghiêm trọng hơn nhiều, hiện đang nằm ở phòng chăm sóc đặc biệt chưa biết sống chết ra sao.

Thẩm Tương Tường mặc dù không hiểu Bạch Thủy Ương nhiều lắm, nhưng đây là lần đầu tiên Bạch Thủy Ương khẩn cầu anh.

Phía trước là luồng sáng trắng xóa, Giang Noãn Đông từ từ đi đến gần nơi đó, càng đến gần càng cảm thấy có một lực hút mãnh liệt, thứ ánh sáng này như một vòng xoáy khổng lồ cuốn lấy cô.

Thứ ánh sáng mãnh liệt khiến cô không thể mở mắt, khắp nơi đều trắng toát.

Lúc cô đi ra khỏi đám sương mù, cô cảm thấy mình lơ lửng giữa không trung, nhẹ nhàng không hề có chút sức nặng nào.

Cô hình như ở trong một phòng bệnh, đúng, là một phòng bệnh, hơn nữa còn là loại cao cấp…, thiết bị sang trọng Giang Noãn Đông chỉ nhìn thấy qua TV.

Một người phụ nữ xinh đẹp nằm trên giường bệnh, cho dù sắc mặt xám ngoét vẫn không thể che giấu được vẻ mỹ lệ của cô.

Là cô ấy… Người phụ nữ đã đâm phải mình.

Khuôn mặt xinh đẹp khiến người ta khó quên, cho dù chỉ là cái liếc mắt trước khi chết, Giang Noãn Đông vẫn nhanh chóng nhớ lại, cho dù là đồng tính, Giang Noãn Đông cũng bị kinh ngạc với nét đẹp của cô ấy.

Cô gái xinh đẹp kia vì sao lại yếu ớt nằm trên giường bệnh như vậy? Đôi mắt cô ấy khép chặt, Giang Noãn Đông không thể nhìn được, thở dài tiếc nuối, nếu cô ấy mở mắt ra, không biết là còn đẹp đến cỡ nào.

Giang Noãn Đông ở giữa không trung nhìn thấy những nhân viên cứu hộ đang bận rộn, cùng với đôi vợ chồng trung niên vẫn luôn ở bên cạnh cô gái xinh đẹp đó, hẳn đó là cha mẹ của cô ấy.

Cô nhìn thấy người phụ nữ lặng lẽ rơi lệ, nhìn thấy ngời đàn ông uy nghiêm buông tiếng thở dài, bọn họ nhất định rất yêu con gái mình.

Giang Noãn Đông chăm chú nhìn gương mặt sầu khổ của đôi vợ chồng trung niên, nếu cô có bố mẹ như vậy, cô nhất định sẽ… Cô không biết mình sẽ thế nào, bởi vì cô không có cha mẹ, cô không biết cảm giác được cha mẹ yêu thương là như thế nào.

Lúc tối, lại có người đi đến phòng bệnh, đó là Thẩm Tương Tư