y Tiên’, không phải lần nào nàng cũng may
mắn như vậy được.”
Hoàng thượng cười nhìn Tiểu Tiểu, môi hồng hơi nhếch lên kia, khiến hắn rất muốn cúi đầu xuống thưởng thức một phen.
Nhưng bây giờ hắn sẽ không làm vậy, hắn phải nhẫn nại, đợi hai ngày nữa
là được, chỉ cần gỡ bỏ được mặt nạ của nàng, thì nàng là của hắn rồi.
“Hoàng thượng, xin lỗi, vận khí của thiếp luôn rất tốt!” Quay đầu nhìn về phía Hỷ công công, tên Hoàng thượng này có bệnh à, nói chuyện với nàng sao
đột nhiên lại thân thiết thế này? Nhiều lần thấy hắn vô lại, lạnh lùng,
hắn như vậy khiến cho người ta cảm thấy thật không quen.
Hỷ công
công cúi đầu, không nháy mắt ra hiệu gì với Tiểu Tiểu cả, Tiểu Tiểu buồn bực đi theo Hoàng thượng. Ngự thư phòng thì ngự thư phòng, nàng cũng
đâu phải chưa từng tới qua, cùng lắm thì tiếp tục thưởng thức mấy lá trà đắt đỏ bên chỗ Hoàng thượng vậy.
***
“Thụy Tiên, mài
mực!” Người nào đó khoan khoái ngồi trên ngự ỷ, mở tấu chương ra bắt đầu phê duyệt, Hỷ công công đứng bên chuẩn bị giúp mài mực, để lát thêm mực cho Hoàng thượng, Hoàng thượng phất phất tay, hạ lệnh với Tiểu Tiểu
mông mới vừa đặt xuống.
“Hoàng thượng, không phải Hỷ công công
vẫn luôn mài mực hay sao? Việc này ông ta đã làm quen rồi, thiếp thôi đi vậy!” Cười khan một tiếng, nàng lười lắm, không muốn qua đó làm việc
đâu, để nàng ngồi một bên uống trà là được rồi.
“Hỷ công công, ra ngoài!” Hoàng thượng ngẩng đầu lên, mặt đầy ý cười, đáng chết lại rất
mê người, cười giống như Lân vương vậy, đáng tiếc khi cười lên lại không khiến cho Tiểu Tiểu tim đập dữ dội như Lân vương mà thôi.
Thì
ra, khuôn mặt gần giống như nhau, người quen thuộc nhìn vào thì vẫn thấy có sự khác biệt. Tiểu Tiểu biết mấy người bọn họ lớn lên rất giống
nhau, nhưng tính cách ba người lại khác xa: Hoàng thượng khá lạnh lùng,
Sóc vương khá tà mị, mà Lân vương thì lại khá là ôn hòa, như ánh mặt
trời vậy. Bây giờ Hoàng thượng lạnh lùng cũng đã cười rồi, hơn nữa còn
cười rất cởi mở nữa, rất ấm áp, nhưng tại sao so sánh với Lân vương, vẫn cảm thấy không giống nhỉ?
“Thụy Tiên, mài mực!” Thấy Tiểu Tiểu
nhìn hắn cười đến ngẩn ngơ, long tâm Hoàng thượng kinh ngạc, sớm đã biết nụ cười của mình không ai địch nổi, hóa ra tiểu nha đầu này cũng như
vậy. Xem ra sau này phải ít làm mặt lạnh với nàng, cười nhiều, thân
thiện hơn một chút, việc lấy được trái tim nàng cũng không thành vấn đề.
“Ờ!” Không cam không nguyện mà đi lên phía trước, mực Hỷ công công đã đặt
sẵn, nhưng nước thì vẫn chưa rót vào, Tiểu Tiểu cầm lấy bình nước chuyện dùng cho việc mài mực ở bên cạnh, chẳng thèm xem xét mà cứ thế rót vào…
Nước còn chưa rót xong, thì tay đã bị người ta nắm lại, Tiểu Tiểu ngẩng đầu, lấy làm khó hiểu mà nhìn Hoàng thượng lúc này đã đứng bật dậy:
“Sao thế? Vẫn chưa rót xong mà?”
“Còn chưa rót xong? Chẳng lẽ muốn nhấn chìm luôn đống tấu chương này luôn hả?”
Tuy nàng trầm mê mỹ sắc của hắn, nhưng làm việc cũng đừng nên không chuyên
tâm thế chứ? Số nước này, là lượng dùng cho ngày hôm nay, ít nhất cũng
phải mài tám lần mười lần, nàng thì hay rồi, toàn bộ rót hết ra, nếu như không phải hắn phản ứng nhanh, tấu chương đã bị ngập nước luôn rồi.
“Ặc…xin lỗi, thiếp không nhìn thấy, lần đầu tiên thiếp mài mực giúp người khác, không có kinh nghiệm, lần sau sẽ không nữa, bảo đảm sẽ không!” Nhìn
thấy thành quả trên bàn, trong lòng Tiểu Tiểu lén cười, tiếp tục như
vậy, không tin Hoàng thượng còn có thể tiếp tục dùng nàng. Ban nãy đích
thực là nàng vô tâm, không cố ý làm như vậy, kết quả là tay không theo
chỉ huy của đầu óc, cứ thế mà làm…
Thật không thẹn là tay của
Tiểu Tiểu, có thể nghĩ thay cho Tiểu Tiểu như vậy, Tiểu Tiểu bội phục mà nhìn tay mình, trong lòng đắc ý dạt dào.
“Còn có lần sau?” Hoàng thượng lắc đầu thở dài: “Trẫm thật hoài nghi, nếu để nàng giúp, đêm nay trẫm khỏi cần ngủ nữa!”
Hoàng thượng búng tay, Hỷ công công chạy vào, nhìn đống lộn xộn trên bàn, lầy làm khó hiểu mà nhìn Tiểu Tiểu đang đứng bên một cái, rồi mau chóng dọn dẹp…
Nương nương, biết ngay là người sẽ gây họa mà, haizz, Hoàng thượng đang hoài nghi người rồi, nhưng lão nô không dám nói với người,
bây giờ lão nô đang bị giám thị.
Một cái liếc mắt của Hỷ công
công, đương nhiên là Tiểu Tiểu nhìn thấy rồi, tưởng là ông ta đang oán
mình gây họa, nàng cười vô tà: Hết cách, ta đây không nhịn được, chứ
không phải cố ý đâu.
Nhìn thấy hai người “Liếc mắt đưa tình”, Hoàng thượng đã ngồi lại vào ghế liền bực bội cau mày:
“Hỷ công công, ngươi ở trong hầu hạ đi!”
“Thế thiếp thì sao?” Chỉ vào mũi mình, Tiểu Tiểu rất tận tâm mà hỏi.
“Nàng…đứng một bên học hỏi một chút, bắt đầu ngày mai là nàng hầu trẫm…”
Hoàng thượng nhìn Hỷ công công một cái, một chủ ý không tồi xẹt qua, vẻ không vui trên mặt hắn thoáng chốc biến mất, Hoàng thượng bật cười ha hả:
“Hỷ công công, dạy Thụy Tiên phải làm người sai vặt như thế nào cho thật
tốt, đêm nay phải dạy cho xong. Từ ngày mai trở đi do Thụy Tiên hầu hạ,
nếu như nàng ấy làm sai chỗ nào…”
“Thì sao?”
Hoàng thượng
cười gần giống với Sóc vương, Tiểu Tiểu ngứa hết cả
