The Soda Pop
Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3227284

Bình chọn: 9.5.00/10/2728 lượt.

nh

cơ mật của nó. Tiểu Tiểu tò mò lấy cuốn sổ ra, mở ra xem một cái liền

thấy trong đấy ghi chép tỉ mỉ lại chuyện đêm đó. Lật kĩ một lượt, chuyện trải qua không khác gì mấy so với những gì Lân vương kể, cũng bởi vì

chuyện Phong Quốc, cũng là toàn bộ đám nữ nhân kia đều bị diệt khẩu,

thậm chí đến những thần tử trước kia có quan hệ khá tốt đẹp với bọn

người Lân vương cũng đã bị diệt khẩu…bây giờ phần sau cuốn sổ, lại ghi

chép lại, cũng chính là chuyện duy nhất mà Lân vương chưa nói với mình,

chính là…

Sao lại thế được? Trước khi đám nữ nhân kia bị xử tử,

lại ghi chép tỉ mỉ họ tên, tuổi tác và lý lịch của các nàng, thậm chí

còn có chẩn đoán của thái y. Nhìn chẩn đoán bệnh lý của các nàng, khi đó bị bỏ thuốc vốn không phải chỉ có các hoàng tử, đám nữ nhân này cũng đã bị bỏ thuốc, chỉ là thuốc mà các nàng bị hạ lại khác: thuốc mà hoàng tử bị hạ là mị dược cộng thêm mê dược nhẹ, mà đám nữ nhân kia bị hạ, lại

là mị dược loại mạnh…

Hồi tưởng lại chuyện lúc đó, gương mặt hai

người nàng cũng chẳng nhớ rõ cho lắm, nhưng biểu hiện khi đó của cô gái, chẳng có chút nào giống một cô gái trinh trắng chưa trải chuyện đời cả. Cho dù là trước kia từng được huấn luyện, biểu hiện của các nàng cũng

không thể nào lại như thế kia được…

Bây giờ nhìn thấy sự giải

thích như vậy, chuyện đêm đó có thể sáng tỏ rồi, nữ tử cũng bị bỏ thuốc, tính chất của loại thuốc đó Tiểu Tiểu rất rõ, nếu như không được giải

độc triệt để, ngày thứ hai chẩn mạch nữ tử đó tuyệt đối có thể nhìn ra

được, thế thì phần bệnh trạng phía sau sẽ có thể làm sáng rõ, cha ruột

của Điểm Điểm có thể tìm ra được rồi.

Tỉ mỉ so sánh bệnh trạng

của mỗi nữ tử, lại cộng thêm bệnh trạng của các hoàng tử, thì người có

khả năng nhất sẽ lộ ra thôi, nhưng người kia lại không phải là kết quả

mà Tiểu Tiểu có thể tiếp nhận được, là hắn…

Sao lại là hắn chứ? Dựa theo ghi chép trên này, cái người đêm đó mình giúp giải độc tuyệt đối không phải là Lân vương, mà là…

Ngã ngồi xuống đất một cách nặng nề, tay Tiểu Tiểu hơi run rẩy, là ông trời cảm thấy hạnh phúc của mình sắp đến, là ông trời không muốn để mình

sống quá ngọt ngào hay sao? Tại sao lại là hắn, tại sao nàng lại tò mò

đến vậy cơ chứ? Nếu như không biết được, nàng còn có thể tiếp tục sống

vui vẻ với Lân vương. Nay biết được rồi, nàng và hắn tuyệt đối không thể ở bên nhau được nữa. Sau này nếu như Lân vương biết được, cho dù có

thật sự cưới Tiểu Tiểu, chắc cũng sẽ có khúc mắc với Tiểu Tiểu thôi?

Không thể để hắn biết, tuyệt đối không thể cho Lân vương biết! Hạnh phúc dễ

dàng có được, Tiểu Tiểu không muốn từ bỏ. Hoàng thượng bảo quản kĩ vật

này như vậy, cho thấy chuyện này chắc là chỉ có mỗi Hoàng thượng biết,

Lân vương và Sóc vương tạm thời vẫn chưa hay, bây giờ Hoàng thượng không nói, có lẽ sau này cũng không nói đâu, Tiểu Tiểu thấy may mắn mà nghĩ,

lẳng lặng đặt lại cuốn sổ, đem trả chiếc hộp đen lại. Bí mật chính là bí mật, hãy để chuyện này chìm xuống đi, chỉ cần không lo, không suy nghĩ

nữa, đợi rời khỏi nơi này rồi, nàng sẽ từ từ mà quên đi!

“Hắc Tử, vẫy đuôi, bằng không, ta sẽ lột da mi, rút gân mi…”

__________________________

“Nàng ấy đến lấy chưa?” Ngủ một đêm trong sự thấp thỏm không yên, trước khi

lên triều Hoàng thượng gọi Vũ đến hỏi. Vũ lắc đầu, y trừng mắt nhìn cửa

sổ cả đêm, đều không nhìn thấy bóng dáng Tiên phi.

“Không có, sao lại thế được?” Hoàng thượng không thể tin nổi mà nhìn Vũ, muốn từ trong đó tìm ra được dấu vết của lời nói dối, Vũ tuy có mệt mỏi, những không

có bất kì vẻ chột dạ, lảng tránh nào.

Y không nói dối, nhưng dựa

vào sự hứng thú của nàng khi nhìn chiếc hộp kia vào đêm qua, đáng lẽ

nàng phải chạy tới xem mới đúng, không lẽ mình tính nhầm? Thế đáng ra

tối qua mình nên để Vũ hành động, ít nhất như vậy mình cũng đạt được một mục đích.

Có phải lúc nàng đi, Vũ căn bản không nhìn thấy? Ánh mắt sắc bén của Hoàng thượng liếc nhìn, lạnh giọng nói:

“Theo trẫm đến Ngự thư phòng một chuyến!”

Ngụy công công mở cửa ra, Hoàng thượng vội đi vào, bây giờ đã đến giờ thượng triều rồi, hắn phải mau lên, không thể làm chậm trễ quá nhiều thời

gian. Bước nhanh đến trước giá sách, nhìn chiếc hộp đen vẫn yên tĩnh nằm đó, Hoàng thượng nói:

“Xem thử coi chiếc khóa có dấu vết bị tổn hại nào không.”

Vũ nghe rồi cầm chiếc hộp đen lên, kiểm tra tỉ mỉ dấu vết xung quanh chếc

khóa, qua lúc sau y lắc đầu, Hoàng thượng đón lấy chiếc hộp, cũng xem

xét hồi lâu, khuôn mặt Hoàng thượng trở nên âm trầm.

Chết tiệt,

nàng thật sự không tới lấy sao? Nhưng mà, Hoàng thượng vẫn cảm thấy

không thể nào, luôn cảm thấy hẳn là nàng phải tới lấy mới đúng. Từ bên

hông lấy ra chìa khóa của chiếc hộp, cạch một tiếng, khóa liền được mở,

lộ ra quyển sổ đang an tĩnh nằm trong đó, Hoàng thượng cầm cuốn sổ trên

tay lật xem, sau khi cười nhếch mép một cái rồi mới bỏ xuống. Căn dặn Vũ đem cất xong, bèn nhấc bước đi ra ngoài.

“Hoàng thượng, cuốn sổ có gì khác lạ à? Nàng ấy từng đến lấy?” Ngơ ngác nhìn cuốn sổ trong tay, Vũ lấy làm khó hiểu mà hỏi.

“Làm tốt việc của ngươi!” Quay đầu lại, Hoàng thư