Insane
Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215142

Bình chọn: 9.00/10/1514 lượt.

ông biết muội ấy có xóa sổ đứa con này ngay tức khắc không nữa?

Có thể lắm, cho nên bí mật này, vĩnh viễn là bí mật, một bí mật không

thể nói ra.

“Lâm, chàng sao vậy? Không sao chứ?” Nhìn thấy Từ Lâm thương cảm, Thủy Tiên đi đến, bất an hỏi. Tính ra thì, cũng xem như là

mình đã hại hắn, khi đó nếu không phải nàng lôi kéo hắn, bảo hắn cùng

mình chạy trốn, bọn họ sao có thể rơi vào tình cảnh này.

“Thủy Tiên, ta không sao!”

Từ Lâm nhìn Thủy Tiên, dung mạo vẫn xinh đẹp như cũ, nếu như khi đó nàng

ta không lựa chọn tiến cung, hai người bọn họ sớm đã sống hạnh phúc cùng nhau rồi. Hắn trước kia, yêu thương nàng ta như thế, nhưng nàng ta lại

phản bội hắn!

“Lâm, có thể chết cùng chàng, Thủy Tiên không hối tiếc!”

Dựa vào lòng hắn, bọn họ đã không còn bao nhiêu thời gian nữa, qua thêm hai ngày, cả nhà bọn họ sẽ phải cùng nhau lên đường rồi.

“Ừm, ta cũng vậy!”

Hai người yên lặng ôm nhau, trong lao tĩnh mịch, Vu Hoa nhắm mắt dựa vào

một bên, mà Vu phu nhân, thì lại đang nằm trên cỏ, trên mặt chẳng có bao nhiêu bi thương, Vu tướng đang tĩnh tọa, cũng đang nhắm mắt suy nghĩ,

chỉ duy có tiếng muỗi kêu vo ve kia, tựa như âm nhạc thôi miên vậy,

khiến cho người ta buồn ngủ.

***

Đấu tranh lúc lâu, cuối

cùng Tiểu Tiểu vẫn không đến Lân vương phủ một lần. Ngày mai chính là

ngày Vu tướng bị chém đầu rồi, Tiểu Tiểu và Hoa Nguyên thu dọn đồ đạc

một chút, bôi lên thuốc nước đặc chế của nàng, vẫn là hình dạng của một

người già.

Sắp rời khỏi kinh thành rồi, quay đầu nhìn lại cảnh

vật quen thuộc phía sau một cái, trong mắt Tiểu Tiểu xẹt qua một tia lưu luyến. Có lẽ ba tháng, có lẽ sau ba năm, nàng vẫn sẽ trở về, Tiểu Tiểu

tự nói với mình.

“Như vậy đi được chưa?”

Nhìn thị vệ đi tới đi lui trên phố, Hoa Nguyên sợ hãi nắm lấy tay Tiểu Tiểu. Tiểu Tiểu thở dài một tiếng:

“Chắc là được rồi!”

Mấy buổi tối gần đây nàng đều chú ý, mấy trạm gác phụ cận cổng thành đều

nhiều lên, bản thân nàng trốn ra ngoài thì không có vấn đề gì, nhưng dẫn theo Hoa Nguyên, nàng còn là người có thai, muốn ra ngoài thì phiền

phức đây.

“Nhưng mà, tôi rất sợ!”

Người xung quanh, tựa như đều đang nhìn các nàng vậy, Hoa Nguyên rất chột dạ.

“Không sao, í, người trên xe này, sao lại quen mặt thế nhỉ?”

Cũng là nơi cách cổng thành không xa, trên một cỗ xe ngựa bình thường, có

một cụ già đang ngồi. Tuy ông đã dịch dung, nhưng khí tức trên người ông rất quen thuộc. Là sư phụ sao? Nhìn tuổi tác không giống, hình như ông

đi vào thành, không phải đến tìm mình đấy chứ?

“Cô đợi ở đây!”

Sau khi kéo Hoa Nguyên nấp ở một góc, Tiểu Tiểu nhìn cỗ xe kia đi vào,

sau đó mới lẳng lặng đi theo, mà Hoa Nguyên thì lại kinh ngạc nhìn Tiểu

Tiểu, người này lại là ai nữa?

Đi đến một nơi hơi hẻo lánh một

chút, sau khi Tiểu Tiểu ném ra một cục đá nhỏ, cụ già trên xe quay đầu

nhìn một cái, thì lại thấy một bà lão tóc bạc phơ, nhưng lại có một đôi

mắt linh động khác thường…

“Tiểu Tiểu? Sao nó có thể ra ngoài?”

Cụ già thầm nghĩ một chặp, nó hẳn là ở hoàng cung mới đúng, chẳng lẽ lại lẻn ra ngoài chơi rồi sao?

Đúng là nghịch ngợm mà, không thể yên phận ở trong hoàng cung đợi hai ngày sao? Cụ già không biết rằng, nếu

như ban nãy không phải Tiểu Tiểu đúng lúc nhìn thấy ông, thì bọn họ sẽ

đi lướt qua nhau, không biết tới khi nào mới gặp nhau nữa.

Bỏ về

tiểu viện của mình, may mà lúc sắp đi, vì để không thu hút sự chú ý của

người khác, bọn họ không trả phòng với chủ nhà. Vì chủ nhà không biết

bọn họ rời đi, trong viện vẫn chưa có người vào ở, để sư phụ đến đó nói

chuyện càng tốt.

“Nha đầu chết tiệt này, sao lại lén chuồn ra ngoài rồi hả?”

Trở về trong viện, cụ già liền bực mình hỏi.

“Sư phụ…” Người ta bây giờ rất ấm ức, Điểm Điểm cũng không ở bên cạnh, mà

chuyện với Lân vương cũng xong luôn rồi, bên ngoài còn có Hoàng thượng

đang truy nã nàng, khó khăn lắm mới gặp được sư phụ, sao mới gặp mặt mà

sư phụ đã bắt đầu chất vấn nàng chứ?

“Tiểu Tiểu, con sao vậy? Điểm Điểm đâu, đang ở trong cung à?”

Lần này, ông lại vô tình mà nghe được một tin tức quan trọng, vì để xác

định tính đúng đắn của tin tức này, ông còn đích thân đến nhìn một phen. Bằng không, cũng sẽ chẳng qua lâu như vậy mới trở về. Có điều Tiểu Tiểu hơi kì lạ, cũng chỉ mấy ngày không gặp, sao lại mảnh khảnh đi nhiều

vậy? Còn nữa, cho dù xuất cung, cũng đâu cần cải trang một cách khoa

trương thế này?

Nhìn xung quanh căn phòng thu dọn chỉnh tề, Tiểu

Tiểu không giỏi giang thế này, người ở căn phòng này ắt hẳn không chỉ có một mình Tiểu Tiểu, còn có ai nữa? Chẳng lẽ Tiểu Tiểu không ở trong

cũng nữa, đã tìm được cha Điểm Điểm, hai người ở bên ngoài sống qua

ngày?

“Điểm Điểm…Điểm Điểm ở Lân vương phủ, rất an toàn. Sư phụ,

không an toàn là con nè, con đã cãi nhau với Hoàng thượng, rồi chạy ra

khỏi cung…”

Ấm ức nhìn sư phụ, trong lòng Tiểu Tiểu vẫn thật là

có chút ghen tị với Điểm Điểm, vẫn là Điểm Điểm tốt, có sư phụ thương.

Người đầu tiên sư phụ hỏi đến cũng là Điểm Điểm, mà mình thì…

“Cái gì, con đã cãi nhau với Hoàng thượng? Cái đám thị vệ trên phố kia, không phải đều đang đuổi