Thuận Theo Tự Nhiên, Nước Chảy Thành Sông

Thuận Theo Tự Nhiên, Nước Chảy Thành Sông

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326570

Bình chọn: 7.00/10/657 lượt.

i hóa thành câu, “Anh…. đang ở nhà?”

Nghi vấn rồi lại khẳng định

– “Ân, ở bên kia (Tống gia) ăn cơm chiều, bây giờ đang ở nhà”

– “Anh đang làm gì?”

– “Sau tết công ty có dự án phải tiến hành, anh nghiên cứu hồ sơ một chút”

– “Anh…..”. Kì thực Trần Lâm muốn nói, đây là Tết, anh không cần như vậy….. Chính là không thể nói ra suy nghĩ trong lòng

Mùa Tết nào hắn cũng như vậy sao? Trần Lâm tự biết, năm nào cũng như vậy.

Trước kia dù chưa từng bồi hắn qua tết âm lịch, nhưng theo lời bọn họ

nói chuyện, cậu ít nhiều cũng nghe ra được, gia thế như bọn họ, tết âm

lịch luôn là thời điểm mẫn cảm. Gia đình danh giá luôn giao du với gia

đình danh giá, xã giao, giao tế, liên hoan, tiệc rượu không hề ít

– “Làm sao vậy? Đột nhiên em không nói gì?”

– “Ách… không có gì, đúng rồi, chúc mừng năm mới!”

– “Haha, ân, chúc mừng năm mới! Nghỉ ngơi sớm đi, chuẩn bị đến sáng rồi. Bình thường giờ này em đều ngủ say rồi”

Lời nói như vô tình của Tống Đình Phàm càng làm Trần Lâm đau lòng

Cúp điện thoại, nằm trên giường, lăn qua lộn lại, vẫn không ngủ được, Trần Lâm mất ngủ….

Mùng một, mẹ Trần vừa thấy đôi mắt thâm quầng của con trai, liền quan tâm mà vui đùa hỏi han, “Làm sao vậy? Vì muốn tăng thêm quốc bảo mà biến thành gấu trúc a?”. *Trung Quốc xem gấu trúc là quốc bảo*

Buồn cười nhìn mẹ Trần, Trần Lâm không trả lời mà vòng vo, “Có thể vì đêm qua con ngủ quá muộn đi”

Không hề trêu đàu con trai, mẹ Trần xoay người vào bếp luộc bánh chẻo, Trần

Lâm đứng ngoài cửa bếp nhìn bóng lưng mẹ Trần, có chút phân tâm, người

kia cũng có người luộc bánh chẻo cho hắn vào mùng một sao? Là quay về

nhà Tống bá bá dùng cơm sao? Hay vẫn một mình?

– “Con trai, mau làm đi mau làm đi, mang bánh chẻo lên bàn, mẹ luộc thêm ít nữa. Sẵn tiện gọi ba con ra ăn cơm”

Trần Lâm còn đang xuất thần, bị mẹ Trần chiêu hồn, vội vàng đáp lời mẹ Trần, mang bánh chẻo ra phòng ngoài

– “Ba, bánh chẻo xong rồi, ăn cơm đi”. Trần Lâm gọi

Ba Trần ra khỏi phòng, nhìn bánh chẻo nóng sốt, cũng không thấy lão bà của mình, “Mẹ con đâu? Còn đang luộc bánh chẻo?”

– “Ân, mẹ nói chúng ta ăn trước”

– “Gọi mẹ con ra cùng ăn đi, ăn hết lại luộc tiếp, không cần luộc một lần nhiều như vậy”

Trần Lâm còn chưa kịp quay về bếp gọi mẹ, mẹ Trần đã bưng một đĩa bánh chẻo khác đi ra

Lúc ăn bánh chẻo, Trần Lâm phân tâm hai lần, mẹ Trần nhìn con trai không

yên lòng, còn tưởng vì đêm trước cậu không ngủ đủ giấc, liền nói, “Con trai, nếu con còn mệt, ăn cơm xong đi ngủ thêm một lát đi, chúng ta dạo phố muộn một chút cũng được”

Trần Lâm chấm bánh chẻo, gật gật đầu

Bất quá, ăn cơm xong, Trần Lâm rốt cuộc không ngủ, nỗi nhớ Tống Đình Phàm làm cậu không ngủ được

Vốn định một nhà ba người cùng nhau dạo phố, nhưng mẹ Trần lại bận tâm đôi

mắt thâm đen của đứa con, không đi được. Vì thế cả nhà, ngồi phòng khách xem TV vào mùng một, nghe chút nhạc, ngẫu nhiên tiếp vài bằng hữu đến

nhà chúc tết

Buổi chiều, mẹ Trần làm bánh bột khô, bắt đầu trêu ghẹo bột gạo. Trần Lâm, ba Trần tất nhiên ngồi bên cạnh giúp đỡ

– “Mẹ nói con trai, con nếu thiếu ngủ như vậy, không cần theo giúp cha mẹ, ta và ba con tự chơi với nhau cũng được!”. Mẹ Trần nhào bột, khuyên nhủ con

Ba Trần không dám có ý kiến gì với lão bà của mình, dù trong lòng nhịn

không được mà hậm hực, chúng ta lớn tuổi như vậy, cái gì gọi là tự chơi

với nhau a? Lão bà thật đúng là nói không suy nghĩ!

– “Mẹ, không phải vậy, con muốn ngủ cũng không ngủ được, hơn nửa mùng một năm

mới, ai lại ngủ a? Chẳng lẽ mẹ hi vọng cả năm con đều mơ mơ màng màng

sao?”. Trần Lâm buồn cười trả lời

Mẹ Trần xùy xùy, “Mẹ không phải vì quan tâm con sao, người khác thì mẹ mặc kệ!”. Nói xong, mắt lại liếc ba Trần, không nghi ngờ già, ‘người khác’ kia chính là ba Trần

Ba Trần không nói gì, chỉ có thể im lặng trước mọi lời của lão bà

Mà Trần Lâm cũng biết điều không hề nói tiếp, trên mặt có biểu tình nén cười

Qua một lúc, như là chợt nhớ đến điều gì, Trần Lâm đột nhiên mở miệng, “Mẹ, trước kia mẹ và ba có khi nào không ở chung trong tết âm lịch không?”

Mẹ Trần liếc xéo con trai, “Con trai, con muốn hỏi gì”

– “Con là hỏi, khi hai người còn trẻ, hoặc bởi vì công việc, hoặc vì

những nguyên nhân khác, tết âm lịch có khi nào hai người không ở cùng

nhau không a?”

Mẹ Trần không trả lời, ba Trần liền nói, “Có, năm thứ hai sau kết hôn, mẹ con lúc đó còn trong đoàn nghệ thuật,

cuối năm bà tham dự hội diễn văn nghệ, tết không về kịp, năm đó ba mẹ

chính là tách ra a”

– “Một mình ba ăn tết sao?”. Trần Lâm vô thức hỏi

Lời vừa ra khỏi miệng, đã bị mẹ Trần đánh vào tay, “Vô nghĩa, ba con không ăn tết một mình thì còn có thể ăn tết với ai?”

Trần Lâm lúc này mới ý thức được câu hỏi của mình còn có nghĩa khác, còn mẹ

– “Mẹ, con không có ý khác, ba chắc chắn là một mình, một mình! Ba xem mẹ là trung tâm vũ trụ mà!”. Trần Lâm có chút nũng nịu an ủi mẹ Trần, lại vội vàng lảng sang chuyện khác

– “Vậy mẹ thì sao? Mẹ ăn tết thế nào?”

Trừng mắt liếc con trai, mẹ Trần mở miệng, “Mẹ sướng hơn ba con, khi chấm dứt hội diễn, một đoàn hơn 20 người cũng nhau đón tết”

– “


XtGem Forum catalog