tay vào bí huyệt của cậu, “Ân… a”. Kinh hô một tiếng khiến Trần Lâm hồi phục tinh thần, vặn vẹo thân thể muốn dị vật kia lui ra
– “Trần Lâm, Trần Lâm, thả lỏng… Đừng nhúc nhích…. Ngoan…. Đừng nhúc nhích….”. Tống Đình Phàm bận dâng tặng lời lẽ cho cậu, khinh chước hôn nhẹ người đang xao động, miệng không ngừng an ủi
An ủi như vậy cuối cùng cũng phát huy tác dụng, Tống Đình Phàm mới bắt đầu chuyển động ngón tay, kìm, giảo, động… Trần Lâm tuy bài xích dị vật
nhưng dưới thân không cảm thấy đau, chỉ hơi trướng một chút. Tống Đình
Phàm liên tục hôn lên môi cậu, ngón tay cũng không ngừng tăng thêm, tiếp tục, một, hai… Mãi đến khi ba ngón tay đã đi vào mới ngừng hôn cậu. Ba
ngón tay kia không ngừng khuếch trương, gấp khúc khớp xương, khắp nơi
sưng lên chống đỡ, ngẫu nhiên lộng nhẹ, Trần Lâm từ bài xích ban đầu đến hiện tại mới có được cảm giác trướng trướng, không thể không nói, cậu
thích ứng rất tốt. Hoặc là nói Tống Đình Phàm thật kiên nhẫn, biết không có gì phụ trợ, hắn chỉ có thể làm cho cậu chậm rãi thích ứng, để Trần
Lâm hảo hảo cảm nhận lần đầu tiên này
Biết chuẩn bị đã không sai biệt lắm, Tống Đình Phàm liền chặn môi cậu, chỉ để lại một câu, “Ôm anh!”. Ba ngón tay nhanh chóng rút khỏi cơ thể Trần Lâm lại hậu huyệt của cậu
ngừng lại một chút, nhưng mà khe hở như vậy lập tức đã bị một vật cự đại lấp vào. Trần Lâm tuy không đổ máu, nhưng cũng cảm giác được đau đớn–
đau như bị kim châm, đau như bị hỏa thiêu nóng rực. Không kêu lên, Trần
Lâm dùng hai cánh tay bấu chặt đầu vai Tống Đình Phàm, cùng lúc cũng cắn môi hắn. Tống Đình Phàm biết môi mình chảy máu, nhưng hắn không né
tránh nếu điều đó làm Trần Lâm thoải mái một chút
Hai người bất
động thật lâu, khi đau đớn dần tan ra trong Trần Lâm, một lại cảm giác
ma mị bắt đầu từ bộ vị kia tràn ra, Trần Lâm không kiên nhẫn vặn vẹo
Biết Trần Lâm đã thích ứng, Tống Đình Phàm vội vã lấy một miếng đệm đặt dưới eo Trần Lâm, hai tay cố định hông cậu, giọng nói thật trầm gọi một
tiếng, “Trần Lâm….”. Xem như báo động cho cậu, bắt đầu
luật động bên trong Trần Lâm. Nhẹ nhàng nhợt nhạt xuất nhập với người
vừa nếm qua tình ý như Trần Lâm lại càng khó nhịn
Trần Lâm cắn môi thật nhanh, sợ chính mình lại phát ra âm thanh như trước đó. Tự ép mình như vậy khiến hai mắt cậu đều nhỏ lệ, nhưng Tống Đình Phàm vẫn phát
hiện đúng lúc, dùng đầu lưỡi liếm đi. Đôi mắt mở to mọng nước hôn nhiên
như mị nhân nhìn Tống Đình Phàm, rõ ràng khiến cho người bên trên đẩy
nhanh tốc độ, đột nhiên, như là chạm vào điểm mẫn cảm trong Trần Lâm,
khiến cho cậu nhanh chóng run lên, cũng vì thế mà không khống chế được
tiếng thét chói tai, “Ân… a…”
Trần Lâm kích động như thế làm Tống Đình Phàm biết hắn đã tìm đúng địa phương, không để ý biểu tình phản đối của cậu, “A… Khác…. không nên…. Ân”. Tống Đình Phàm mãnh lực công kích điểm nhạy cảm kia, sau vài lần rốt
cuộc làm Trần Lâm chịu không nổi, thân thể lã đi, hoa huyệt co rút
nhanh, chính mình và Tống Đình Phàm đồng loạt phát tiết. Một cỗ nhiệt
lưu nóng rực muốn đốt cháy tràng bích của mình, não Trần Lâm trống rỗng, chỉ có thể nghe thấy tiếng thở nặng nhọc của nhau
– “Hô…a.. Vù vù….”
Sau khi dư vị kích tình dần tiêu tan, Tống Đình Phàm cảm thấy mình có chút
lạnh, vươn tay muốn tìm chăn đắp cho hai người, nhưng mò trái mò phải
vẫn không thấy chăn đâu, xoay mặt nhìn sang mới phát hiện ra, chiếc chăn vì những xung động hoan ái của hai người mà rơi xuống đất từ khi nào
Tống Đình Phàm dùng mũi chân kéo chăn lên giường, hai bộ vị vốn vẫn còn liên kết nhau, tất nhiên lại bị động tác này kinh động, mắt thây dục vọng
lại sắp ngẩng đầu, Tống Đình Phàm ẫn nhẫn lui ra. Lần đầu tiên, hắn,
không muốn Trần Lâm quá mệt mỏi. Nhưng lại rất tự tin, làn này, tuyệt
đối đã lưu lại cho Trần Lâm một ấn tượng tốt!
Đột nhiên rút ra
khiên cơ thể Trần Lâm co rụt lại, cũng rõ ràng cảm giác có gì chậm rãi
chảy ra từ bộ vị mình. Trần Lâm hoảng loạn thất thố, xấu hổ không biết
làm thế nào điều chỉnh vị trí của hai chân mình
Tống Đình Phàm giữ cậu lại, trong ánh mắt đầy sủng nịch tươi cười hòa hảo, kéo Trần Lâm ngồi dậy, “Lâm Lâm, tắm rửa, anh tắm cho em”
Tư thế hiện tại càng làm Trần Lâm cảm giác rõ ràng có gì chảy xuôi từ
trong cơ thể mình, rất xấu hổ. Mà Tống Đình Phàm lại đột nhiên xưng hô
thân mật làm lòng Trần Lâm cũng loạn tiết tấu nhịp đập. Đầu óc mơ hồ,
cậu được Tống Đình Phàm bế vào phòng vệ sinh
Phòng vệ sinh của
Trần Lâm tất nhiên không có bồn tắm xa hoa, cũng chỉ là một bồn tắm
thẳng đứng. Bên trong có một vòi hoa sen, tuy thẳng đứng nhưng có thể
ngồi xổm vào. Thực rõ ràng bồn này được thiết kế độc lập cho một người
dùng. Hiện tại hai người ngồi vào đã chật chội hơn rất nhiều. Khi nước
ấm xối vào người cậu, ý thức của Trần Lâm mới thanh tỉnh lại
Vội vàng muốn cự tuyệt hai tay Tống Đình Phàm đang thanh tẩy trên người mình, mặt đỏ, miệng nói lắp, “Này….không gian nơi này quá nhỏ, anh… anh tắm trước, em tắm sau!”. Nói xong liền muốn xoay người bước ra, nhưng bị Tống Đình Phàm kéo lại, đặt ở trên đùi, Trần Lâm bất an vặn vẹo làm T