i nhiều như vậy để áp chế mình!
Trần Lâm không
phải loại người hay già mồm cãi láo, nếu chính mình đã nghĩ thông suốt
sẽ cùng Tống Đình Phàm bắt đầu một cuộc sống lâu dài, hơn nữa hai người ở chung, hắn có thể chiếu cố mình, như vậy về sau hắn sẽ luôn luôn chiếu
cố mình, mình cần gì phải so đo như vậy? Trần Lâm chẳng những sẽ không
so đo như vậy, cậu còn quyết định nếu Tống Đình Phàm nguyện ý, cậu từ
chối không phải rất lãng phí sao?
– “Cái kia, tuy rằng em nói muốn mở tiệm sách, nhưng một ít lai lịch sách báo anh có thể giúp em giải quyết một chút không?”. Nói xong còn khẽ cười với Tống Đình Phàm, cuối cùng cũng cho Tống Đình Phàm nhận thức chút tính khí trẻ con của cậu!
Nhưng Tống Đình Phàm lại có chút kinh nghi bất định, Trần Lâm sảng khoái như
vậy? Thế nhưng lại mở miệng nói mình giúp đỡ? Chẳng lẽ lời nói của Mục
Kiệt không chỉ có tính thuyết phục mà còn tẩy não được thiên hạ trước
mắt?
Trần Lâm nhìn người kia nửa ngày chưa có phản ứng, trong lòng âm thầm đắc ý, mình cuối cùng cũng nhìn thấy một biểu tình khác của
Tống Đình Phàm, rất dọa người! Giả vờ nói, “Uy, anh có phải hay không không muốn a?”
Đợi Tống Đình Phàm điều chính biểu tình mới nghe một câu không biết sống
chết của Trần Lâm, ôm thật chặt cậu, hung hăng trừng mắt một cái
– “Đi tắm rửa nhanh đi!”. Tống Đình Phàm lại nghĩ, người này được hắn sủng lên tận trời nên mới
đùa giỡn mình như bây giờ! Không chịu suy nghĩ thử xem sau này sẽ phải
chịu phạt thế nào!
Một bên đưa Trần Lâm vào phòng tắm, một bên nói với cậu khăn mặt, bàn chải đánh răng, dép lê đều có sẵn nguyên bộ trong phòng vệ sinh, quần áo khác của Trần Lâm ở trong túi hành lí của cậu,
đương nhiên cũng nói cho Trần Lâm biết trong tủ quần áo có rất nhiều đồ
mới hắn mua cho cậu
Trần Lâm tắm rửa xong đi ra đã thấy Tống Đình
Phàm cũng tắm xong rồi, đang ngồi ở sô pha lau tóc. Ánh mắt Trần Lâm
hỏi, anh thế nào cũng tắm rồi? Tống Đình Phàm chỉ ngón tay ý bảo, phòng
ngủ. Nguyên lai phòng ngủ cũng có buồng vệ sinh
Trần Lâm mặc một
bộ pyjama kiểu cũ, rất dày và kín đáo; mà đồ ngủ của Tống Đình Phàm, từ
góc nhìn của Trần Lâm sẽ thấy nguyên lồng ngực lõa lồ, tóc ướt dưới ánh
đèn lại phát ra quang mang khác thường, Trần Lâm đột nhiên phát hiện
mình có chút không dám nhìn thẳng. Chầm chậm đi đến trước mặt Tống Đình
Phàm, im lặng ngồi lau tóc bên cạnh hắn
– “Đến phòng ngủ đi, nơi này lạnh”
Trần Lâm bị một bóng đen và giọng nói đột ngột đến trước mình làm cho hoảng
sợ, ngẩng đầu kích động nhìn Tống Đình Phàm, người này thật là, khi nào
lại đến trước mặt mình?!
– “Em… em không lạnh”
Tống Đình Phàm nhíu nhíu mày, trong mắt ý tứ hàm xúc kiên trì thực rõ ràng.
Phòng khách tuy có điều hòa nhưng không gian rộng, không thể nào ấm như
phòng ngủ luôn có hệ thống sưởi, Tống Đình Phàm chính là không khi nào
quên tật xấu sợ lạnh của Trần Lâm. Trần Lâm nhìn Tống Đình Phàm kiên trì như vậy cũng liền theo hắn vào phòng ngủ. Vừa vào phòng đã thấy Tống
Đình Phàm lập tức chỉnh điều hòa cao thêm mấy độ, chỉ có thể bất đắc dĩ
mở miệng, “Đình Phàm, kì thật em không sợ lạnh đến vậy”
Tống Đình Phàm tà tà liếc cậu một cái, căn bản không để ý tới
– “Sấy tóc nhanh lên, anh đi pha trà cho em”
Khi Tống Đình Phàm mang trà trở vào, Trần Lâm đã sấy xong tóc, cậu đang
ngồi ở mép giường quan sát đánh giá tứ phía phòng ngủ. Khi mới tắm rửa
Trần Lâm chỉ vào lấy quần áo rồi đi ra chứ không nhìn kĩ, bây giờ mới có cơ hội tinh tế nhìn một lần. Nhìn quanh một lượt, Trần Lâm kết luận,
phòng ngủ thật giống với Tống Đình Phàm
Phòng màu xám, nhưng bên
trong lại rất sáng sủa, không sáng như sân phơi nhưng ánh sáng nhẹ nhàng này làm người ta thực thoải mái. Mặt khác bài trí trong phòng của hài
hòa với kiến trúc ngôi nhà, có thể nhìn ra, hẳn là Tống Đình Phàm tự
thiết kế, tuyệt đối không phải nhờ người khác thiết kế giúp! Không biết
vì cái gì, Trần Lâm khẳng định như vậy!
Trần Lâm dường như hiểu
ra, ra mòi mình đã yêu một người toàn năng a! Không nói đến sự nghiệp,
phương diện cuộc sống hàng ngày Tống Đình Phàm cũng làm không kém! Không biết, hắn, có tự giặt quần áo không? Nghĩ vậy, Trần Lâm cười thành
tiếng, vì trong đầu cậu hiện lên hình ảnh Tống Đình Phàm ngồi giặt quần
áo! Là có chút…. quái dị
Tống Đình Phàm thấy Trần Lâm cười kì quái, “Cười gì?”. Vừa hỏi vừa mang tách trà hoa hồng đến cho Trần Lâm. Vừa chạm đến bàn
tay lạnh băng của Trần Lâm, Tống Đình Phàm trừng mắt liếc cậu, Trần Lâm
cũng tự biết ý hắn mà ngoan ngoãn cầm tách trà chui vào ổ chăn
– “Không có gì hết”. Trần Lâm cố nén cười, cậu dám nói suy nghĩ vừa rồi của mình cho Tống Đình Phàm nghe sao!
Tống Đình Phàm kì quái nhìn Trần Lâm, cũng leo lên giường. Tuy rằng hai
người cùng ở trên giường nhưng tư thế không giống nhau. Trần Lâm bởi vì
tay bưng tách trà nên vẫn ngồi, mà Tống Đình Phàm lên đến giường liền
nằm xuống, nghiêng đầu gối lên đùi Trần Lâm, hai tay ôm thắt lưng cậu
Trần Lâm cười cười hiểu ý, điều chỉnh tư thế để Tống Đình Phàm gối đầu cho
thoải mái. Một tay vuốt ve tóc mai Tống Đình Phàm, một ít tóc ngắn ch
