áo hướng đến miệng, mắt Trần Lâm cũng không nâng lên một chút, vừa bực bội lại vừa ngượng
ngùng. Tống Đình Phàm gác chân ngồi trên sô pha, xem như cảnh đẹp ý vui. Như là cố ý, hắn cố ý đùa giỡn Trần Lâm, Tống Đình Phàm vờ ho khan hai
tiếng. Trần Lâm cả kinh, cháo vừa mới đưa lên miệng đã nghẹn lại
– “Khụ khụ….. khụ….”
Tống Đình Phàm chỉ có thể bật người đứng dậy, đến bên Trần Lâm giúp cậu thuận thuận khí. Cố nén cười hỏi han, “Anh đáng sợ như vậy sao?”
Trần Lâm vội vàng lắc đầu
– “Vậy em vì sao không chịu nhìn anh?”. Trong giọng nói đã đủ trình độ u oán, Trần Lâm nghe được cũng không
đành lòng. Buông bát cháo trong tay, nghĩ muốn quay mặt giải thích,
chính mình lại đón nhận một đôi mắt đầy ý cười. Thực sự là tức không
chịu được, tức không chịu được!
Vì thế mà oán hận quay mặt đi hướng khác, “Chê cười em, anh liền vui như vậy?”
Ở nơi Trần Lâm không thấy, Tống Đình Phàm bất đắc dĩ lắc đầu
– “Anh không có chê cười em a”
Trần Lâm lại quay mặt sang, khuôn mặt vừa không tin vừa tức giận nhìn Tống
Đình Phàm, Tống Đình Phàm dù vẻ ngoài thản nhiên nhưng vẫn chột dạ.
Nhưng lại mau chóng lảng sang chuyện khác, “Em đừng nhích tới nhích lui, thân thể vẫn còn đau nhức”. Nói xong còn thuận tiện kéo chăn lên đến ngực cho Trần Lâm
Không nói đến thì thôi, nhắc đến lại làm Trần Lâm đỏ mặt, xấu hổ trừng mắt
liếc Tống Đình Phàm một cái, cái gì cũng không nói. Im lặng ăn bát cháo
trong tay. Trong lòng hậm hực, Tống Đình Phàm nói mà không chịu nghĩ!
Cậu thế này rốt cuộc là vì ai!!
Lâu chưa được đáp lại, Tống Đình Phàm lại nói đến công việc
– “Được rồi, anh nói với em một việc. Anh muốn quay về bên kia một thời gian”. Tạm dừng một chút, tiếp tục nói, “Bên kia có chút việc chưa giải quyết xong, anh phải quay về xử lí. Em…. cứ ở lại Bắc Kinh trước đi”. Trần Lâm nghe Tống Đình Phàm nói câu kế tiếp, trong lòng lại dấy lên lo lắng của ngày hôm qua
Hôm qua khi cậu hỏi công việc còn chưa xong sao, Tống Đình Phàm liền lắc
đầu, mà mình khi ấy chưa kịp hỏi nhiều đã bị Tống Đình Phàm làm cho
không chống đỡ được. Lúc này lại nghe Tống Đình Phàm nói vậy, ánh mắt lo lắng của Trần Lâm hoàn toàn ánh vào mắt Tống Đình Phàm
– “Là vấn đề gì? Anh cùng bọn họ không phải đều quay về Bắc Kinh rồi sao?”. Bọn họ tất nhiên là Mục Kiệt Lưu Dụ
Tống Đình Phàm thấy Trần Lâm như vậy, nói không chút xúc động, tuyệt đối là
không có khả năng. Bình thường đối đãi lạnh nhạt với người khác, tiến
lùi hợp lí mọi việc, nhưng khi đối mặt với chuyện của hắn lại lo lắng rõ ràng như vậy. Tống Đình Phàm có điểm không đành lòng khi sắp ra quyết
định này
Ôm Trần Lâm vào ngực, cọ cọ đầu, nói, “Một chút vấn đề nhỏ, bất quá không ảnh hưởng nhiều, nhưng cần anh xử lí một chút”. Ôm mặt Trần Lâm đối diện mình, Tống Đình Phàm lại chậm rãi nói, “Có thể phải mất hơn một tháng”. Nói xong lại chăm chú nhìn Trần Lâm, không chút nào ngoài ý muốn, nhìn
mắt Trần Lâm thì thấy nỗi lo lắng sâu sắc và một mạt bất an
– “Trong khoảng thời gian này em có thể trang hoàng cửa hàng một chút,
hết thảy mọi việc đều dựa vào ý tưởng của em mà thiết kế đi. Người thi
công anh đã liên hệ xong rồi, bọn họ sẽ gọi cho em. Hơn nữa Mục Kiệt Lưu Dụ cũng có ở đây, có vấn đề gì em có thể tìm họ thương lượng”
Trần Lâm nghe Tống Đình Phàm nói, thong thả gật gật đầu. Cậu nghĩ, nếu công
việc đã làm hắn phiền não, vậy thì mình làm hắn an tâm một chút đi. Cho
dù một mình ở Bắc Kinh, cũng sẽ có người vô hình chiếu cố cho mình
Buổi tối khi Tống Đình Phàm cùng Trần Lâm chuẩn bị ăn cơm, chuông cửa vang
lên. Chính là Trần Lâm nghe tiếng chuông này thật khác lạ, nó như gần
trong gang tấc nhưng lại cảm giác từ nơi khác vang đến. Đang muốn đứng
lên đi mở cửa đã bị ánh mắt Tống Đình Phàm ngăn lại
Tống Đình Phàm gọi điện ra ngoài, “Nếu không muốn vào, cậu liền đứng ngoài cửa luôn đi”. Giọng nói đặc biệt lãnh đạm, Trần Lâm nghe được càng cảm thấy kì quái
Cậu khó hiểu nhìn Tống Đình Phàm cắt điện thoại. “Là bọn Lưu Dụ. Bọn họ….”. Còn chưa kịp nói xong, Trần Lâm lại nghe một trận chuông cửa, lần này
tiếng chuông rõ ràng hơn nhiều rồi, thanh âm hiển nhiên rất gần. Ánh mắt Tống Đình Phàm có chút bất đắc dĩ, lần này mới đồng ý để Trần Lâm đi mở cửa
Khi Trần Lâm thấy Mục Kiệt Lưu Dụ ở ngoài cửa, cậu cũng không kinh ngạc, cậu vừa rồi đã đoán bọn họ đang ngoài cửa. Ban ngày Tống
Đình Phàm có nói qua với cậu, đêm nay bọn họ sẽ đến. Nhưng Trần Lâm
không hiểu vì sao Tống Đình Phàm không để cậu đi mở cửa
Trần Lâm còn chưa kịp mời hai người vào, Lưu Dụ đã lớn tiếng ồn ào, “Trần Lâm, cậu vừa rồi sao không chịu mở cửa a? Bây giờ ra mở là ý tứ gì?”
Trần Lâm nghe Lưu Dụ nói thế đầu óc lại đặc biệt hồ đồ, lại nhìn bộ dáng như đang xem kịch vui của Mục Kiệt, lại nghĩ đến hai tiếng chuông cửa khác
nhau, tựa hồ như đã nghĩ ra điều gì
Lưu Dụ vào cửa vẫn còn ồn ào, “Tống Đình Phàm này, làm sao đã liền che chở cho Trần Lâm như vậy, đùa một chút cũng không được a?…”. Càng về sau giọng Lưu Dụ càng thấp, bởi vì hắn bị đôi mắt lạnh băng của Tống Đình Phàm bắn thủng không chút lưu tình
Trần Lâm liền đi vào phò
