Ring ring
Thúc Thúc Yêu Nghiệt Đừng Đến Gần

Thúc Thúc Yêu Nghiệt Đừng Đến Gần

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328385

Bình chọn: 7.00/10/838 lượt.

anh trong lúc vô tình nhìn thấy bán ở cửa hàng bên cạnh công ty,cảm

thấy rất xứng đôi với cây sáo của em.” Nhưng thật ra muốn cô vui vẻ nên

hắn cố ý đi mua,làm bằng tơ màu xanh nhạt có thể treo lủng lẳng.

Nhìn cô ngó chừng móc khóa,Tô Lực Hằng nói không khẩn trương đó là gạt

người,không biết cô có thích hay không,dù sao đó cũng là món quà đầu

tiên hắn tặng cô bé.

“Phía trên còn có thêu chữ.”

Liễu Uyển Nhi cẩn thận quan sát,chỉ thấy phía trên thêu hàng chữ nhỏ: Nhất hoa nhất thế giới,nhất diệp nhất như lai.

“Câu thơ đó xuất phát từ 《 Hoa Nghiêm kinh 》: Phật thổ sinh ngũ sắc

hành,nhất hoa nhất thế giới,nhất diệp nhất như lai.Một bông hoa đủ để

thơm cả thế gian, tựa như một chiếc lá rơi mà thiên hạ biết mùa thu,chỉ

cần trong lòng có Phật,một chiếc lá Bồ Đề cũng giống như một pho tượng

Phật tổ.Hằng, cám ơn anh.”

Không biết bên thế giới phụ thân có phải cũng đang mùa thu, Liễu Uyển Nhi trong lòng có chút sầu não.

Nhìn bộ dạng xuất thần cầm lấy vật hắn tặng,hẳn rất thích rồi,Tô Lực Hằng phỏng đoán .

“Hằng,em thổi cho anh nghe một khúc.” Liễu Uyển Nhi bỗng nhiên nói.

“Được.” Đây là lần đầu tiên cô chủ động yêu cầu thổi cho hắn nghe, Tô Lực Hằng rất vui vẻ.

Lấy ra cây sáo,đem móc khóa treo vào đuôi sáo.Rất nhanh cổ khúc sâu lắng theo đầu ngón tay nhảy động,từ từ phiêu tán ra. . . . .

Bỗng nhiên cây sáo bị người đoạt mất.

Nhìn cây sáo của mình bị Tô Lực Hằng cướp đi,Liễu Uyển Nhi không hiểu được hỏi: “Tại sao,anh không thích?”

“Không nên thổi,chúng ta ngủ đi.”

Không biết tại sao,tiếng sáo tối nay của cô khiến hắn cảm thấy sợ hãi trước

nay chưa từng có,giống như cô muốn bay đi theo tiếng sáo này đến một nơi hắn vĩnh viễn không đến được.

Sáng sớm ngày thứ hai.

Liễu Uyển Nhi mới vừa ra cửa,Tô gia đã có một vị khách không mời mà đến.

“Tô tiên sinh,tôi là luật sư Lâm Cẩm Quyền tiên sinh ủy nhiệm đến báo cho

ngài,chúng tôi tố tụng với pháp viện,yêu cầu lấy lại quyền giám hộ Tô

Tiểu Tiểu .”

Một tiếng hừ lạnh,muốn giành quyền giám hộ sao,hắn thật rất muốn xem ông ta làm sao giành với hắn.

“Trở về nói với ông Lâm,tôi chờ không ta.”

“Tiểu Tiểu,chúng ta đi nghỉ đi.”

Đây là biện pháp tốt nhất Tô Lực

Hằng suy tư cả ngày nghĩ ra được,một là có thể để hắn và Tiểu Tiểu ở nơi không có bất kỳ ai quấy rầy bọn họ bồi dưỡng tình cảm,hai là hắn lập

tức bắt đầu đối phó Lâm Cẩm Quyền,hắn không để cô biết chuyện này.

“Không,em còn phải đi học .” Nghỉ phép? Có phải chính là đi ra ngoài dạo chơi không,cô không có hứng thú.

“Không phải sau quyết tâm học là được sao.”

“Làm sao có thể vì đi chơi mà học trễ tiết.” Liễu Uyển Nhi nghiêm mặt nói.

“Em học hay không học cũng vậy,dù sao cũng không đạt tiêu chuẩn.”

Lời Tô Lực Hằng nói lập tức khiến đôi bàn tay trắng như phấn đẩy hắn ra.

“Anh đang nói gì? !” Nghĩ lại Liễu đại tiểu thư ở Càn Triều Tấn dù sao cũng

là một tài nữ tin thông cầm kỳ thư họa chẳng qua đến hiện đại mới không

hiểu Anh ngữ cùng số học.

“Được rồi,là anh nói sai,đi về học bù không được sao.”

Đè xuống đôi bàn tay trắng như phấn,hôn nhẹ xuống môi cô.

“Cho mình buông lỏng mấy ngày đi,ngày ngày đối mặt ABC chán chết,còn có tiết thể dục,em không phiền sao?” Tô Lực Hằng bắt đầu ‘ hướng dẫn từng bước

’cho cô.

“Nhưng ~ nhưng nếu như em không đi học,sẽ theo không kịp bài tập.” Nếu như ngày ngày có thể không học Anh ngữ cùng thể dục dĩ nhiên

quá tốt, nhưng Liễu Uyển Nhi vẫn lo lắng không muốn đối mặt kết quả thê

thảm không nỡ nhìn.

“Sau khi trở về,anh xin thầy dạy thêm em không phải được rồi sao .”

Cuối cùng cho thêm một viên “Định tâm hoàn” vào bụng, Liễu Uyển Nhi rốt cục đồng ý đi nghỉ phép của Tô Lực Hằng.

“Vậy có cần nói một tiếng với dì Trương .”

“Dĩ nhiên.” Dĩ nhiên không nói với bà ta!

Sáng sớm ngày thứ hai.

Tô Lực Hằng theo Liễu Uyển Nhi ngồi vào xe Khinh Vân.

“Hằng,anh cũng muốn đưa em đi học sao?”

“Không,chúng ta phải đến phi trường.” Nếu quyết định thì lập tức đi.

Sửng sốt một hồi Liễu Uyển Nhi mới phục hồi tinh thần,cô chưa nghe qua phi trường là vật gì: “Chúng ta phải đi đâu?”

“Đồ ngốc,đi nghỉ phép.”

“Nhanh như vậy.” Liễu Uyển Nhi lẩm bẩm nói,bỗng nhiên lại nhớ tới, “Nhưng chúng ta chưa mang theo gì hết.”

“Mang theo mình là được rồi.” Nhẹ nhàng búng bên mũi cô,hắn đã bắt đầu mong

đợi đến rừng dừa trên bờ biển Langkawi ,cô sẽ yêu hắn thế nào.

Lần đầu tiên đi máy bay Liễu Uyển Nhi tương đối khẩn trương,một khắc máy bay cách mặt đất,trong lòng cô đã thét to.

“Tiểu Tiểu,em nhìn đám mây bên ngoài có giống kẹo bông không?” Tô Lực Hằng chỉ vào đám mây ngoài cửa sổ.

Nghe hắn nói Liễu Uyển Nhi cũng chú ý tới bầu trời bao la bên ngoài,cô lần

đầu tiên ở góc độ này nhìn trời xanh mây trắng,phát hiện bọn chúng vô

cùng xinh đẹp.

“Em cảm thấy được bọn nó tròn tròn giống bao trắng,ha ha.”

Thấy cô rốt cục thả lỏng tâm trạng,Tô Lực Hằng cũng cười theo.

Trải qua chuyến bay trên bầu trời,máy bay rốt cục đáp xuống phi trường Langkawi.

Đẩy hành lý đi ra khỏi phi trường,khách sạn đã sớm phái tài xế đợi sẳn ngoài phi trường.

Bởi vì đây là lần đầu tiên Liễu Uyển Nhi đi du lịch nước ng