Polly po-cket
Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328183

Bình chọn: 9.5.00/10/818 lượt.

người nguyện ý làm mình khổ cực. Nhưng hạnh phúc cũng không phải tất nhiên, có người cả đời vội vã, chúng ta chỉ có thể nắm chắc hiện tại mà thôi!"

Thiên Đại nghe vậy, giương mắt nhìn anh, liếc thấy trong mi mắt người đàn ông trồi lên li ti ánh sáng, không tự chủ được gật đầu.

Lòng bàn tay, không tự chủ được, dọc theo cái bụng khẽ vuốt.

Bọn họ có thể nắm chắc, xác thực chỉ có hiện tại.

Sau này, thậm chí ân oán dây dưa đời kế tiếp, ai cũng không có cách nào đoán trước.

"Tư Á." Cô đem khuôn mặt nhỏ nhắn hướng vào lồng ngực người đàn ông, thanh âm êm dịu - dịu dàng: "Anh nói, hiện tại, Thất Dạ và Thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc, có phải cũng giống như chúng ta hay không, mở rộng trái tim, cảm thấy hạnh phúc?"

"Đó là chuyện của bọn họ, chúng ta không nên phiền não." Tư Á cúi đầu nhẹ nhàng hôn một cái xuống đầu lông mày của cô, nhẹ giọng nói: "Chỉ là, anh chỉ biết một chuyện."

"Chuyện gì?"

"Bọn họ chống cự lẫn nhau, hấp dẫn lẫn nhau."

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Biết tiểu thư Nam Thất Dạ và Gia Mậu • Dương • Thượng tướng A Nhĩ Bá Đặc đại nhân vì sao vẫn không ra được sao? Bởi vì bọn họ. . . . . . Bên ngoài vui đùa!

Ngày nào đó, vẫn bận đến không dừng chân lại, Năm mẹ ruột thật sự quá mệt mỏi, vì vậy bắt đầu đi vào cõi thần tiên. Ai, trong lúc vô tình, đụng phải chân bọn họ. Năm mẹ ruột cảm thấy nhàm chán, liền theo chân bọn họ chơi một trò chơi vấn đáp nhỏ. Hắc hắc, tên gì nhỉ? ( ác ý đi ngang qua? )

Về nếu như. . .

Nếu như đây không phải là một cuộc gặp mệnh trung chú định, có phải cô sẽ yêu những người khác hay không?

Thất Dạ ( mê mang ): có thể. . . . . .

Gia Mậu ( xụ mặt xuống ): Em dám nhiều lời một chữ thử xem! ! !

Nếu như có người khác cho cô lựa chọn có muốn yêu nhau hay không, sẽ suy tính thế nào?

Thất Dạ ( hai mắt tỏa sáng ): đề nghị này thật được. . . . . .

Gia Mậu ( cả khuôn mặt đầy vạch đen ): sẽ không!

Nếu như đối phương yêu cầu xxoo. . . . . . ?

Thất Dạ ( đỏ mặt ): nhìn tâm trạng. . . . . .

Gia Mậu ( vẻ mặt tươi cười ): lập tức hành động!

Nếu như bản thân muốn cùng đối phương xxoo. . . . . .

Thất Dạ ( lắc đầu ): không muốn . . . . . . ( bởi vì, người kia có thể sẽ giết chết cô! )

Gia Mậu ( cả người kích động ): bất chấp tất cả, bổ nhào về phía trước!

Nếu như đối phương không thương mình. . . . . .

Thất Dạ ( nháy mắt ): tìm người khác tới yêu chứ sao. . . . . .

Gia Mậu ( mặt dương dương hả hê ): cô ấy yêu, vĩnh viễn chỉ có thể là tôi!

Nếu như đối phương muốn tự do. . . . . .

Thất Dạ ( suy tư hai giây ): cho anh.

Gia Mậu ( cười lạnh ): đời đời kiếp kiếp em đều là của tôi!

Nếu như. . . . . .

Thất Dạ ( bộ mặt mệt mỏi ): đáp thật mệt mỏi. . . . . .

Gia Mậu ( hai mắt u ám): cô hỏi hết chưa?

Năm mẹ ruột ( uất ức ): tôi có thể nói không xong sao?

Gia Mậu ( vung tay lên ): Cô nói đi! .

Năm mẹ ruột ( lòng có ưu tư ): Tôi dám nói một chữ không sao? Ừ, cho nên, cứ như vậy, toàn bộ xong rồi.

HẾT

Đầu ngón tay truyền tới xúc cảm ấm áp quá mức mãnh liệt, đầu ngón tay Thất Dạ cảm thấy thật giống như bị ngọn lửa bao vây hừng hực thiêu đốt, đốt cháy cả người cô như phát sốt nóng lên. Năm ngón tay cô nắm chặt thành quyền, cố gắng để mình tránh khỏi bộ vị nóng bỏng này của đối phương, ngẩng cằm lên đầy ngạo khí, cắn răng nghiến lợi nhìn chằm chằm người đàn ông, tức giận trách mắng: “Gia Mậu · Dương · A Nhĩ Bá Đặc, anh bệnh à, buông tôi ra, đồ khốn kiếp!”

Tuy nói họa này chính là do miệng của cô tùy tiện nói mà thành, bắt cô phải phục vụ người đàn ông mình cực kì chán ghét này, còn không bằng giết cô một cách sảng khoái đi!

Đôi mắt trong trẻo của cô trừng lớn lên như chuông đồng, mặt tràn đầy vẻ hung dữ, giống như hận không thể giết chết anh trong nháy mắt. Nhưng, da thịt mềm mại xinh đẹp hiện lên vẻ tức giận trùng trùng, lại làm cho cô càng thêm kiều ~ mị đáng yêu. Nhìn thấy cô như vậy, ánh mắt Gia Mậu trầm xuống, cánh tay dài vươn ra, kéo thân thể lung linh này của cô về phía bắp đùi, ngón tay ma quái vốn đang chạm vào cửa động của cô càng tiến vào sâu hơn, ác độc mà cong lên móc lấy –

Mặt lạnh đi vì tức giận. Cảm giác đau nhức nhanh chóng chạy dọc theo thần kinh nhạy cảm của thân thể không ngừng xâm nhập vào, Thất Dạ hít vào một ngụm khí lạnh, chóp mũi thanh tú rõ ràng được điểm xuyết thêm một tầng mồ hôi trong suốt mà lóe ra ánh sáng long lanh, khuôn mặt nhỏ nhắn không khỏi khẽ vặn vẹo, tư vị thống khổ, không cần nói cũng biết.

“Kháng cự, đối với cô không có lợi!”

Thanh âm khinh bạc lạnh lùng của Gia Mậu, cùng với khuôn mặt lịch sự tao nhã khí chất siêu phàm, thật giống như bị bao phủ bởi một tầng sắc thái lạnh lùng. Anh nửa híp đôi mắt hẹp dài, khóe mắt đúng lúc phát ra ánh sáng lạnh như mũi nhọn, ranh mãnh tinh nghịch, tựa như đang cười nhạo cô gái không biết tự lựa sức mình.

Động tác tùy ý hành hạ của anh khiến cho thân thể Thất Dạ đau đớn đến cuộn thành một đoàn, nhưng thời khắc nghe thấy lời cảnh cáo bá đạo của anh, phần tử phản nghịch ở chỗ sâu nhất trong đáy lòng cô lại chợt bay lên.

Nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn, dung mạo cô