ợ, anh họ, chúng ta đi thôi.”
Ôn Nhược Hà không nhúc nhích, lại nhìn Kiều Lạc nói,” Tay của anh không sao chứ, hay là để tôi ôm nàng ?” Bảo rằng trong lòng của anh ta tuyệt không sợ hãi, tức là nói dối, nhưng là bắt anh ta phải rời xa Diệp Khinh Chu vì sự việc này, đương nhiên cũng hoàn toàn không thể. Anh ta vẫn rất hiếu kỳ với Diệp Khinh Chu, nhưng lại không ngờ đã tìm được đáp án như vậy. Nguyên nhân sự ti, nhát gan của nàng, giây phút vừa rồi đã có lời giải thích chính xác nhất, làm cho anh ta tuyệt không có chút nghi hoặc nào.
” Anh họ, anh nói đùa hả, nếu nó cắn anh thì làm sao bây giờ?” Mai Oánh Oánh lập tức ré lên.
Kiều Lạc mở miệng,” Mai tiểu thư, Tiểu Chu đã ngậm miệng, sao cô vẫn cứ há mồm ra cắn người lung tung khắp nơi như thế ?”
Mai Oánh Oánh sững sờ, giương mắt nhìn lại. Trong mắt của Kiều Lạc, không hề có phẫn nộ, cũng không chán ghét, mà là một thứ bình tĩnh làm cho người phát lạnh, anh nói tiếp, ngữ điệu vững vàng,” Thứ nhất, cha Diệp Khinh Chu là kẻ nghiện thuốc, nhưng không có bất kỳ hành vi phạm tội nào, nên không thể nào gọi là « tội phạm hút thuốc phiện » , đây là kiến thức cơ bản nhất mà cơ hồ ai cũng biết. Thứ hai, dù nghiện, ông vẫn là cha của nàng. Nếu nói cha mẹ đắc tội thì con cái phải gánh chịu, vậy thì Mai tiểu thư, cô không sợ là sau này con cái chỉ vì có một người mẹ như cô mà cả đời không ngóc đầu lên nổi hay sao? “
“Anh …” Mai Oánh Oánh muốn trả đũa, lại một câu cũng nói không nên lời, bất quá nàng rất nhanh đã lại ngẩng cao đầu,” Anh đừng quên là chuyện giữa chúng ta đó, tôi sẽ không nhúng tay vào !”
Kiều Lạc nhếch miệng,” A? Hóa ra cô lại có nhiều sở thích như vậy, chẳng những thích nói, mà còn thích làm.”
Ôn Nhược Hà sững sờ, tựa như mơ hồ không hiểu chuyện gì đang xảy ra giữa hai người này, lúc đầu theo như anh thấy, quan hệ giữa họ chỉ là bác sĩ và bệnh nhân, bất quá với tình huống hiện giờ, có vẻ như anh đã không hiểu rõ lắm quan hệ của bọn họ.
” Ôn tiên sinh, nếu như có thể……” Kiều Lạc nói với anh,” Tôi thay mặt Tiểu Chu xin nghỉ bệnh vài ngày, tạm thời không đi làm.”
” Nhất định rồi ” Ôn Nhược Hà vội đáp, ngừng một chút, sau đó nói tiếp,” Tôi sẽ không nói chuyện này với ai.”
Anh ta nói, sẽ không nói với người khác, có điều có thể giữ mãi không nói hay không, Kiều Lạc cũng không thể khẳng định, nhưng dù sao một lời hứa cũng hơn là không có gì .
” Anh cũng đi nghỉ ngơi đi thôi.” Âu Dương đứng lên, vươn vai mệt mỏi, lúc này đã là hai giờ đêm,” Để em trực đêm nay cho .”
” Không có việc gì, hay cứ để tôi .” Kiều Lạc cười nhẹ.
” Sợ em chăm sóc không tốt sao?” Âu Dương bĩu môi, lườm anh.
Kiều Lạc không nói gì, chỉ khoát tay, nhếch miệng,” Tạm thời tôi cũng không rời bệnh viện.”
Âu Dương ngạc nhiên, rồi cười ha ha , rất tự nhiên vỗ nhẹ vai anh,” Được lắm, hai người cứ việc làm huynh muội hoạn nạn có nhau nha!”
Kiều Lạc không nói gì, nàng xoay người đi vài bước, đột nhiên ngừng lại, khẽ quay đầu, đã nhìn thấy Kiều Lạc ánh mắt nhìn thẳng cửa phòng đóng chặt trước mặt. Nàng cúi đầu, nói lắp bắp ” Anh …… Có phải là không hề xem Diệp Khinh Chu như em gái ?” Nàng nói xong lời này tự mình cũng sửng sốt một chút, không biết vì cái gì, nàng cùng Kiều Lạc gặp mặt không nhiều, cũng không biết giữa hai anh em đã xảy ra việc gì, có điều càng không biết càng hoài nghi, nàng là bạn thân nhất của Khinh Chu, nhưng nàng ta lại rất ít kể về người anh trai này. Nàng thật sự cảm thấy kì quái.
Dáng lưng Kiều Lạc cứng đờ, nghiêng mặt qua, khóe miệng hơi nhếch lên, đuôi lông mày cũng hơi nhướng, khẽ nói ” Cô ấy cũng không hề xem tôi như là anh trai.”
Âu Dương chớp mắt, khẽ búng ngón tay, miệng tấm tắc,” Được nha! Hai người đều là em út của ngưi a, ngưu b!” Nói xong lắc đầu, bước nhanh đi ra ngoài.
Đêm hôm đó, Diệp Khinh Chu có một giấc mộng, trong mộng là một ngày thu, thời tiết hơi lạnh, đại hội thể dục thể thao mùa thu hàng năm của trường đã bắt đầu rồi.
Nàng không thể từ chối người khác, vì vậy quang vinh trở thành người làm gương cho nữ sinh cả lớp, tham gia đủ các hạng mục, chạy tiếp sức 4 x 100 mét, 400 mét, 800 mét cộng thêm1500 mét. Nàng còn nhớ rõ lớp phó phụ trách văn thể mỹ đã kích động nắm tay nàng,” Diệp Khinh Chu, tôi và toàn đội trông cậy vào bạn !” Kỳ thật chạy bộ đối với nàng không khó, nàng từ nhỏ chính là mạng chân chạy, chạy xuống tuy nhiên lấy không được thứ tự, thực sự sẽ không chạy đến một nửa tựu nghỉ cơm.
Chính là thể lực sẽ không nghỉ cơm, cũng không đại biểu không có ngoài ý muốn.
Ví dụ như cách trận đấu 2 ngày, nàng đã “bị”. Vừa biết tin, sáng sớm nàng đã chạy đi báo cho trưởng ban thể dục, có điều những nữ sinh khác nếu không tham gia những hạng mục thể thao khác, thì cũng không thể chạy được, vì vậy trưởng ban túm lấy vai nàng đầy nghiêm túc, thần sắc bi thương nói ” Diệp Khinh Chu, nếu bạn không chạy, thì cứ đi bộ cho hết vòng cũng được.!”
Diệp Khinh Chu hai mắt đẫm lệ,”…… nhưng tôi mà đi sẽ bị người khác chê cười rồi sao?”
” Mình đi đường của mình !” Lớp phó phụ trách văn thể mỹ đáp ,” Người ta chạy đường người ta!”
“……”
Bất quá nói là đi,