ắn chỉ sợ đáp án khiến hắn không chịu đựng nổi. Đến nay, đến nay cuối cùng thì nàng đã biểu lộ tình cảm trong lòng, tình cảm của nàng đối với hắn hệt như của hắn đối với nàng.
Vốn dĩ nơi mềm yếu nhất trong tim hắn là một mảng tối tăm buồn bã thì giờ bất chợt bốc cháy sáng như ngọn đuốc, giống như năm đó đi săn ở Tây Uyển bất chợt có bão tuyết, chỉ có ngự tiền thị vệ theo hộ tống, lác đác hơn mười con ngựa đi giữa đêm tuyết đen kịt rất lâu, rất lâu, cuối cùng cũng nhìn thấy hành cung. Lại cũng giống như năm đó khi bắt được Ngao Bái, hắn đi thỉnh an thái hoàng thái hậu, từ xa nhìn thấy nụ cười hiền hòa của Tô Mạt Nhĩ ma ma đứng trước Từ Ninh cung. Cảm thấy như chẳng muốn lo nghĩ mọi chuyện nữa, tất cả đều có thể buông xuống được rồi.
Mỗi ngày Lâm Lang đều đến Từ Ninh cung thỉnh an thái hoàng thái hậu. Thái hoàng thái hậu đang lệnh cho Tô Mạt Nhĩ kiểm lại cống phẩm ngày xuân, thấy nàng tới liền cười nói: "Ta đang muốn ăn nên gọi lên vài món điểm tâm, con đến đây thử giúp ta xem món nào ngon." Lâm Lang nghe thái hoàng thái hậu nói như thế thì tạ ơn trước, sau đó mới thử ở mỗi món một chút. Thái hoàng thái hậu lại thưởng cho trà, rồi cho phép nàng ngồi xuống thay người chép lại danh sách vật cống.
Lâm Lang mới cầm bút được một lúc thì có cung nữ vào bẩm báo: "Thái hoàng thái hậu, Vạn tuế gia đến ạ."
Nàng hơi hơi run, nét mác kia đã kéo ra quá dài. Nàng gác bút, đứng lên theo quy củ. Thái giám cận vệ theo sau hoàng đế đi vào. Vì thời tiết ấm áp nên hoàng đế chỉ mặc một bộ áo xanh lam ngọc, trên đầu đội chiếc mũ gấm cũng màu xanh ngọc. Hắn thỉnh an thái hoàng thái hậu xong mới đứng lên. Lâm Lang quỳ xuống thỉnh an, giọng nói nho nhỏ: "Lâm Lang thỉnh an hoàng thượng." Nghe hắn "ừ" một tiếng nàng mới từ từ đứng dậy. Đã mấy tháng liền nàng không gặp hoàng đế, lúc này ngẫu nhiên gặp nhau, chỉ thấy dường như hắn đã gầy đi một chút, hoặc có thể là vì thời tiết ấm áp, mặc ít quần áo nên dáng người cao gầy mới lộ rõ.
Thái hoàng thái hậu cười bảo: "Nhìn mồ hôi trên trán hoàng thượng liền biết ngay ngoài trời nắng to." Gọi Lâm Lang: "Đi vắt một cái khăn nóng cho Vạn tuế gia của các ngươi." Lâm Lang vâng lời đi. Thái hoàng thái hậu lại hỏi hoàng đế: "Sao hôm nay lại đến sớm vậy?"
Hoàng đế đáp: "Bài giảng* hôm nay xong sớm hơn nên tôn nhi qua đây thỉnh an hoàng tổ mẫu."
* Nghe giảng về thư kinh, kinh thư, văn sử...
Thái hoàng thái hậu cười: "Con cũng thật biết chọn giờ." Ngừng một lát rồi nói: "Vừa hay ta mới truyền điểm tâm, có cả món thịt ngan rán xốp giòn mà hoàng thượng thích nhất đấy."
"Tạ thái hoàng thái hậu." Hoàng đế đáp xong thì gắp lấy một miếng thịt ngan đưa lên miệng, từ từ nếm thử hương vị. Thái hoàng thái hậu khẽ cười: "Không phải lần trước hoàng thượng ghét ăn đồ ngấy sao?"
Hoàng đế điềm nhiên đáp: "Bây giờ tôn nhi lại muốn ăn."
Thái hoàng thái hậu cười nói: "Ta biết ngay là con không bỏ được mà."
Lâm Lang vắt khăn nóng đem lên, hầu hạ hoàng đế lau mặt. Lúc này hắn mới liếc nhìn nàng được một cái, chỉ thấy nàng còn gầy hơn lúc bị ốm. Sắc mặt vẫn trắng trong như ngọc, chỉ có điều cái eo càng nhỏ, không vừa một tay. Hắn nhớ lại những chuyện quá khứ, trong lòng có đủ vị đắng cay mặn ngọt cùng trộn lẫn.
Hoàng đế nói chuyện với thái hoàng thái hậu một lúc lâu mới đứng dậy cáo từ. Lâm Lang tiến lên chép danh sách vật cống như vừa nãy. Thái hoàng thái hậu dường như chợt nhớ ra một chuyện, nói với nàng: "Đi truyền tới hoàng thượng, ngày kia là tết Vạn Thọ rồi. Ngày đó có lễ lớn rồi tiệc mừng, nhất định sẽ rất bận rộn, bảo hoàng thượng không cần tới thỉnh an vào buổi sáng nữa." Lâm Lang đáp một tiếng vâng. Thái hoàng thái hậu lại nói: "Lúc này ngự giá nhất định chưa đi xa, con mau đi đi."
Lâm Lang bèn hành lễ lui xuống, quả nhiên thấy ngự giá vây quanh bởi thái giám mới vừa ra khỏi cửa thùy hoa. Nàng bước nhẹ nhàng lên trước, truyền ý chỉ của thái hoàng thái hậu. Hoàng đế quay mặt nói với Lương Cửu Công: "Ngươi đi bẩm với thái hoàng thái hậu, bảo là trẫm tạ hoàng tổ mẫu quan tâm."
Lương Cửu Công vâng lệnh đi, hoàng đế vẫn đi thong dong về phía trước. Mấy người cung nữ thái giám ngự tiền cầm đủ loại đồ đạc theo sau. Không lâu sau đó thì Lương Cửu Công quay lại. Hoàng đế như đang đi dạo, rẽ về phía đông cũng chính là đường về Càn Thanh cung. Đến trước Dưỡng Tâm điện thì chợt dừng lại, hắn nói: "Trẫm mệt rồi, vào đây nghỉ một lúc."
Dưỡng Tâm điện vốn là cung điện để trống, không có phi tần nào ở cả. Ngày thường chỉ dùng làm nơi chứa các vật dụng của hoàng đế. Trong điện được quét dọn rất sạch sẽ. Hoàng đế bước qua cửa điện, quay đầu nhìn Lương Cửu Công một cái, Lương Cửu Công liền vỗ nhẹ hai tay, lệnh cho tất cả lui ra đợi ngoài cửa viện, còn hắn thì ngồi xuống ngay bậc thềm canh cửa viện.
Lâm Lang chần chừ một chút rồi lặng lẽ bước qua ngưỡng cửa. Trong điện tối tăm, mành cửa đều được buông hết xuống. Ánh sáng ảm đạm. Nàng đi đến gần mới nhìn thấy hoàng đế từ từ vươn tay ra. Nàng nhẹ nhàng đưa tay đặt vào tay hắn. Vừa chạm vào đã bị hắn nắm chặt lấy, nghe hắn hỏi khe khẽ: "Thanh như ý..."
"Thanh như ý l