g đón nàng tới nữa, để nàng ngủ yên giấc đi."
Lương Cửu Công cười lấy lòng: "Ngày nào Vạn tuế gia không tới thì sẽ phái người đón chủ nhân đến. Hôm nay nếu như không tới thì chủ nhân nhất định sẽ nhớ mong ạ. Lần trước Vạn tuế gia triệu kiến đại thần, bàn bạc cả đêm, kết quả là chủ nhân đợi đến qua nửa đêm mới ngủ. Sau đó Vạn tuế gia biết được liền mắng nô tài một trận, nô tài không dám quên lời dạy bảo nữa."
Hoàng đế bèn đáp: "Ngươi đúng là đồ nhiều lời." Tuy nói thế nhưng hắn cũng tiện tay tháo chiếc túi nhỏ đeo bên hông ra, nói: "Cầm thứ này đưa cho nàng. Bảo là trẫm dặn tối nàng nghỉ ngơi sớm đi." Lại dặn đi dặn lại: "Nàng đang mang thai, bảo nàng không phải dập đầu tạ ơn."
Theo lệ thì khi được thưởng vật dụng của hoàng đế thì đều phải quay mặt về hướng bắc dập đầu tạ ơn, thế nên hoàng đế mới đặc biệt căn dặn như vậy. Lương Cửu Công cầm lấy chiếc túi rồi lui xuống, tự mình mang tới Trữ Tú cung. Đến lúc hắn quay về thì tấu sớ của hoàng đế đã được đọc gần xong rồi. Hoàng đế thấy hắn thì hỏi: "Nàng có nói gì không?"
"Chủ nhân không nói gì khác, chỉ bảo nô tài nói lại rằng xin Vạn tuế gia cũng nghỉ ngơi sớm một chút."
Hoàng đế gật đầu: "Trẫm mệt rồi, nghỉ thôi." Lương Cửu Công vỗ tay gọi người vào hầu hạ hoàng đế thu dọn ổn thỏa. Vì hôm nay tới phiên Ngụy Châu trực đêm nên Lương Cửu Công dẫn người kiểm tra lại cửa sổ xong xuôi thì lui xuống.
Vừa ra khỏi noãn các liền thấy tên tiểu thái giám Tiểu Hòa đang đứng đằng kia, hắn thấy Lương Cửu Công như nhìn thấy vị cứu tinh vậy, khe khẽ bẩm: "Ninh quý nhân trong Vi phòng đang gào đòi gặp Vạn tuế gia."
Lương Cửu Công đáp: "Nói với chủ nhân là Vạn tuế gia đã đi nghỉ rồi. Có gì thì mai lại bẩm sau."
Vẻ mặt tên Tiểu Hòa như đưa đám, hắn nói tiếp: "Ninh quý nhân tức giận, vừa khóc vừa gào, ai khuyên thì liền mắng người đó. Chủ nhân đang mang long thai, chúng nô tài không dám giữ chủ nhân ạ." Lương Cửu Công hậm hực chửi: "Đúng là một lũ vô dụng!" Tuy quát thế, nhưng hắn cũng sợ có chuyện không hay xảy ra nên đi theo tên tiểu thái giám về đằng sau, về phía Vi phòng gặp Họa Châu.
Nhìn thấy Vi phòng từ xa xa, mấy tên thái giám nhát gan đứng ở bên ngoài, bọn chúng thấy Lương Cửu Công thì chạy ào tới quanh hắn. Lương Cửu Công quát lớn: "Giờ nào rồi còn không đi ngủ đi? Còn đứng lộn xộn ở đây làm gì? Đợi ăn mấy trượng hả?" Bọn thái giám vội vàng lui xuống hết.
Lương Cửu Công đi vào trong phòng, dưới đất là một đống hỗn độn. Bình trà, tách trà đều vỡ nát hết. Họa Châu đang ngồi ôm gối khóc lóc trên tràng kỉ. Lương Cửu Công thỉnh an rồi nói: "Đêm đã khuya rồi, nô tài xin Ninh quý nhân nghỉ ngơi sớm đi."
Họa Châu chợt ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào hắn, đôi mắt vừa đỏ vừa sưng phù, dưới ánh đèn cảm thấy trong mắt như có cái lạnh thấu xương: "Ta muốn gặp hoàng thượng."
Lương Cửu Công đáp: "Bẩm chủ nhân, Vạn tuế gia đã đi nghỉ rồi."
Lúc này Họa Châu đã mất bình tĩnh, thái độ không như bình thường, đến giọng nói cũng đã khác: "Vạn tuế gia đã đi nghỉ rồi, vậy còn lật thẻ tên của ta làm gì?"
Lương Cửu Công cười mỉm, nói từ tốn: "Ninh chủ nhân hãy đem lời này đến hỏi Vạn tuế gia, nô tài không dám đoán bừa ý tứ của Vạn tuế gia ạ."
Họa Châu cười lạnh lùng: "Tưởng ta ngu ngốc chắc? Người chỉ lấy ta ra làm bia thôi, việc gì ta phải gánh lấy cái danh hão này chứ?" Nói tới đây thì nước mắt rơi xuống không ngừng.
Lương Cửu Công cười xòa: "Ninh chủ nhân xưa nay rất thông minh sao bây giờ lại nói ra những lời ngốc nghếch đến vậy. Người hồ đồ thì không quan trọng, nhưng mà nửa đêm canh ba, đêm khuya tĩnh lặng, người lại làm ồn lên như thế, nếu để cho người ngoài nghe được thì người còn gì thể diện nữa?"
Họa Châu run lên dữ dội, hồi lâu không nói được lời nào. Lương Cửu Công tiếp tục: "Nói thẳng toẹt trước mặt Vạn tuế gia thì Ninh chủ nhân người được lợi lộc gì? Người vẫn nên yên ổn nghỉ ở đây đi. Vạn tuế gia đã đi nghỉ lâu rồi, người có làm loạn lên cũng chẳng có tác dụng gì đâu."
Nước mắt vẫn rơi liên tục, Họa Châu khóc lóc: "Ta muốn gặp hoàng thượng. Ta chẳng muốn gì cả, chỉ muốn gặp hoàng thượng thôi!"
"Ninh chủ nhân, sao người vẫn không chịu hiểu? Vạn tuế gia đối xử với người đã là ân sủng lớn lao lắm rồi. Chủ nhân hậu cung có vị nào không muốn ngày nào cũng được gặp Vạn tuế gia? Đâu có riêng mình người. Chỉ là để người ngủ mấy đêm ở Vi phòng thôi. Hiện nay Vạn tuế gia đối xử với người về mặt nào cũng cực kì tốt, đồ ăn đồ mặc, tất cả đều là thứ tốt nhất. Cách ba năm ngày thì lại ban thưởng. Các vị chủ nhân hậu cung khác đều ghen tị không kịp kia kìa. Chủ nhân cần gì phải từ chối cái phúc này?"
Họa Châu chỉ ngẩn ngơ khóc, Lương Cửu Công thấy nàng không làm ầm nữa bèn nói: "Người vẫn nên nghỉ ngơi sớm đi. Khóc sưng mắt rồi mai lại chẳng dám gặp ai." Họa Châu nghe vậy quả nhiên cầm chiếc khăn từ từ lau đi nước mắt, Lương Cửu Công bẩm: "Nô tài cáo lui."
Phẩy tay áo quỳ xuống, đang định lui ra thì Họa Châu lại gọi: "Lương am đạt, ta có một câu muốn thỉnh giáo ngươi."
Lương Cửu Công vội đáp: "Nô tài không dám."
Trong mắt Họa Châu ánh lên một tia sáng, giọng nói chứa đ