ệ, đưa tay nhẹ nhàng sửa sang đầu tóc giúp cô,
hỏi: "Xin lỗi, là anh không đúng, bác sĩ nói thế nào? Đứa bé mọi thứ vẫn bình
thường chứ?"
"Ừ, mọi thứ bình thường." Lâm Lệ cười đáp.
"Ví dụ là đứa bé thực sự xảy ra vấn đề gì, anh không ở bên cô ấy, bây giờ mới
hỏi, có phải quá chậm không." An Nhiên nói.
Trình Tường sửng sốt, quay đầu nhìn cô, trong chốc lát không nói được câu
nào.
Lâm Lệ tức giận trắng mắt nhìn An Nhiên, cười nói: "Hôm nay dì cả của An
Nhiên đến rồi, đừng chấp với nó, chúng ta phải hiểu được sự bực bội của nó." Sau
đó đưa tay khoác tay Trình Tường, làm nũng nói: "Đi thôi ông xã, chúng ta cùng
nhau về nhà."
Trình Tường cười nhạt gật đầu, trước khi đi còn gật đầu với An Nhiên, sau đó
mới xoay người rời đi.
"An tử, mi tự về đi thôi, chúng ta đi trước." Ngồi vào trong xe, Lâm Lệ ló
đầu ra hét lên với cô.
An Nhiên chỉ gật đầu, khóe miệng khẽ cong lên, nhưng không có chút ý
cười.
Nhìn chiếc xe màu đen của Trình Tường biến mất ở góc đường, An Nhiên mới thu
hồi ánh mắt. Sau khi kết hôn chiếc xe Chery 8 của cô dường như không có bao
nhiêu cơ hội được khởi động, buổi sáng đều là Tô Dịch Thừa đưa cô đi, tan tầm
nếu anh có thời gian thì sẽ đến đón cô.
Không đón xe ngay lập tức, An Nhiên đi dọc theo đường phố không có mục đích,
về chuyện Trình Tường phản bội cô không nói nên lời với Lâm Lệ được, sợ cô ấy
đau lòng, có một số việc biết rất rõ nên nói, nhưng thủy chung cũng không mở
miệng được.
"Ai..." Thở thật dài, rồi đứng ở đầu đường nhìn luồng người và xe cộ đi lại
trên đường phố, An Nhiên không nói được lúc này mình có tâm tình gì.
Cũng không biết đã đi bao lâu, hay đi đến chỗ nào, khi giơ tay lên nhìn đồng
hồ đã gần năm giờ chiều rồi, sợ Tô Dịch Thừa tan việc sẽ đến công ty đón cô, cho
nên gọi cho anh nói chiều nay không cần đến công ty đón cô, nói mình đang ở bên
ngoài, để mình tự bắt xe về.
Tô Dịch Thừa im lặng một lúc, chỉ dặn dò tự cô đi về cẩn thận, cũng nói tối
nay mình không có xã giao, tan việc sẽ về.
Thật ra thì An Nhiên biết anh đang lo lắng cho mình, lo lắng cô sẽ tự rút vào
sừng trâu của mình mà không vui. Thật ra thì có một người như vậy quan tâm mình,
làm cho mình vui vẻ thì thấy rất hạnh phúc, cô thấy rất may mắn vì bên cạnh mình
có một người như vậy.
Tìm bến xe buýt lân cận, nghiên cứu tuyến đường một lúc lâu, mới xác định nên
lên chiếc xe nào về nhà. Đứng chờ, cũng không biết là đứng đâu trên đường đón xe
hay là làm gì, đợi hơn 10 phút đồng hồ cũng không thấy chiếc xe phải đợi đâu,
xung quanh thì ngày càng nhiều người, may là gần đây có nhiều người tan tầm.
Đối diện bến xe buýt là một chuỗi tiệm cà phê, điều kiện cũng coi như là
được, ở mỗi khu vực của Giang Thành đều có chi nhánh, ở gần trường học khi xưa
của cô cũng có, bốn người cô, Lâm Lệ, Trình Tường và Mạc Phi thường xuyên ôn tập
trong đó, có đôi khi từ trưa đến tối, ở đó không chỉ có cà phê mà còn có các
loại món ăn, cho nên đói cũng không thiếu cái ăn.
Thời gian trôi qua thật thật nhanh, khi hồi tưởng lại đã là chuyện của nhiều
năm trước, đã nhiều năm thế rồi, mọi người cũng không còn như khi đó, thật là kỳ
diệu, thời gian thay đổi, con người cũng thay đổi, dường như không còn tìm được
sự ngây thơ và trẻ con thưở nào nữa.
Trên con phố có một bóng hình quen thuộc lướt qua, An Nhiên hơi sửng sốt, vừa
định mở miệng cất giọng gọi thì thấy phía sau người đó có một thân ảnh khác cũng
nhanh chóng đuổi theo, hai người lôi kéo như là đang tranh chấp cái gì.
An Nhiên nhìn xung quanh, quay đầu quan sát hai bên xe cộ một chút, sau đó
cẩn thận tránh ra đi về phía con đường đó.
"Ông đừng đi theo tôi, tôi không có chuyện gì nói với ông!" Lâm Tiểu Phân
lạnh lùng nói.
"Tiểu Phân, bà hãy nghe tôi nói, năm đó tôi ——" người nọ còn muốn nói điều
gì, nhưng liền bị bà ngắt lời.
"Đủ rồi, tôi không muốn nghe, khi ông quay đầu rời đi, sao không nghĩ như hôm
nay, hiện tại quay lại thì được tích sự gì!" Lâm Tiểu Phân chỉ vào ông ta, tâm
tình có chút kích động.
Người nọ giải thích, "Tôi có quay lại, tôi có trở về trong thôn, tôi ——"
"Mẹ." Phía sau bọn họ, An Nhiên lên tiếng gọi.
An Nhiên hơi bất ngờ khi gặp mẹ mình ở đây, còn bất ngờ hơn là người đàn ông
đuổi theo quấy rầy mẹ mình cô cũng biết, chính là Đồng Văn Hải.
Sững sờ nhìn hai người đang cãi nhau trước mắt, cô nghe không hiểu nội dung
hai người cãi nhau, nhưng nhìn thực tế trước mắt thấy họ có phần kích động.
"Mẹ." Cô ngắt lời hai người, rồi đi về phía bọn họ.
Đồng Văn Hải và Lâm Tiểu Phân đồng thời quay đầu, khi nhìn thấy An Nhiên đang
đi về hướng bọn họ, cũng đồng thời sửng sốt. Dường như Lâm Tiểu Phân có chút
luống cuống, bà không ngờ lại gặp An Nhiên ở đây, hơn nữa bên cạnh mình còn có
Đồng Văn hải.
Đồng Văn hải cũng sững sờ, thật ra thì hôm nay gặp phải ông ta Lâm Tiểu Phân
chỉ do ngoài ý muốn, vì hôm nay không có chuyện gì, cho nên trước giờ tan tầm
ông đã lái xe về, lại không ngờ nhìn thấy Lâm Tiểu Phân trên đường đi. Tất cả
chuyện năm đó vẫn còn rõ mồn một trước mắt, cho dù đã qua ba mươi năm, nhưng năm
tháng ch
