như vậy, không biết lần sau thái tử phi có phải lại sai lầm đem
nàng đưa đến nơi khác hay không? Cũng có lẽ xem nàng là cỏ dại mà san
bằng?"
Sắc mặt Mặc Tương khẽ
thay đổi, duỗi tay ra thế nhưng lại bị kiềm hãm lại, sau đó chậm rãi rút tay
trở về. Chợt thấy hắn híp mắt mỉm cười, cúi người cung tay hành lễ, "Vậy
còn làm phiền Thần Quân chăm sóc."
Ta cảm thấy cảnh xuân
tươi đẹp .
"Khách khí!"
"Chỉ là sau này phải
thường thăm viếng hậu hoa viên của Thần Quân, còn xin Thần Quân tạo điều kiện
dùm!" Mặc Tương tiếp tục nói, sau đó liếc nhìn ta một cái rất có thâm ý.
"Không có gì mà
ngại!"
Trong lòng ta run sợ .
Thần Quân, chuyện này sao
mà được? Thế nào có thể không ngại đây? Ngài để cho người này nọ tùy ý ra vào
hậu hoa viên của ngài như vậy, nếu không nói rõ thì sẽ đạp hư cây cỏ trong vườn
thì sao? Huống chi nơi này còn có đại cô nương nũng nịu Cẩm Văn, ngài không lo
lắng hắn đem Cẩm Văn ăn mất sao!
Aii ——
_______
[1'> Tiểu Bạch Dương: Cây bạch dương,
loại cây có thân luôn mọc thẳng đứng lên cao
Sau khi Viêm Hoàng Thần
Quân cùng long thái tử Mặc Tương đi rồi, chỉ còn lại ta và Cẩm Văn, hai mặt
nhìn nhau.
Sau một lát, nàng ta thở
dài, đem thắt lưng đang uốn cong của ta nâng dậy, dùng một cành cây để chống
lên, ta cảm dễ chịu hơn một chút, liền bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần, nhưng mà
rất rõ ràng, Cẩm Văn không tính buông tha cho ta như vậy, mà là chuyển cái ghế
trúc đến gần ta rồi ngồi xuống, sau đó bắt đầu tán gẫu với ta, đương nhiên, ta
không thể nói chuyện, hiển nhiên là nàng nói còn ta nghe thôi.
Nhưng mà cô nương Cẩm Văn
này, trong lời nói có thể mang nhiều âm thanh xì xoẹt như vậy, đúng thật là làm
khó cho nàng ta, lại hoặc là, đơn giản là nàng ta là cá chép tinh, cho nên
trong lời nói mới mang nhiều âm thanh xì xoẹt, ta đây một gốc cây cỏ, sau này
có thể nói chuyện có phải thường xuyên đem chữ Cỏ đặt bên miệng khi nói ra hay
không, thí dụ như, cây cỏ, ngươi ăn qua chưa?
"Quả thật ta không
nhìn ra, ngươi một cây cỏ tàn tạ như vậy, ngay cả hình người cũng không thể tu
luyện ra? Cuối cùng có chỗ nào tốt, vậy mà dụ dỗ được long thái tử?" Cẩm
Văn dùng ngón tay búng búng lá của ta, ta không vừa ý run run, dụ dỗ cái gì? Ta
cũng không phải hồ ly tinh! Quên đi, lười so đo với ngươi!
"Nghe nói ngươi
thiếu chút nữa chết ngạt trong hộp, rõ ràng tu luyện ba trăm năm, sao có thể để
cho bản thân mình còn đang sống mà đến mức sắp chết ngạt?"
"Tam công chúa của
Tây Hải kia cũng lợi hại, thừa dịp long thái tử ra ngoài, liền đem ngươi vứt
đi, có lẽ là cảm thấy ngươi sắp biến hình? Ta nhìn ngươi cũng không kém lắm!
Không biết trưởng thành sẽ có dáng vẻ gì nhỉ? Mới đầu ta còn cười nhạo thái tử
phi mới lấy chồng này máu ghen thật lớn, cư nhiên ngay cả một cây cỏ tồi tàn mà
cũng không tha, hiện tại xem ra, ngươi ở trong lòng long thái tử thực sự có vài
phần trọng lượng!"
Ta vặn xoay thắt lưng,
cảm thấy câu nói của Cẩm Văn thật không có trật tự, thực sự không thể dựa vào
đó mà tin tưởng.Tổng cộng ta có mấy phần trọng lượng, bản thân ta vẫn biết rõ,
không phải là một cây rơm, nên có thể nặng hơn nhiều, thật sự là...
"Tây hải lão Long
Vương quản không được con của mình, nói cái gì là sợ bọn họ vì tư tình nhi nữ
không để ý đến tình nghĩa huynh đệ, nhân cơ hội đã đưa ta lên trên đây, không
hổ là cha nào con gái nấy, thủ đoạn đều là triệt để như vậy. Hừ!"
Ta vốn nghe đến mệt mỏi,
buồn ngủ, giờ phút này bị một tiếng “hừ” như vậy của Cẩm Văn, kích động đó
khiến cả người ta run lên, nghiêng đầu nhìn thoáng qua, chỉ thấy trên gương mặt
phù dung mềm mại của Cẩm Văn kia bao phủ một tầng sát khí, nói vậy trong lòng
là hận đến cực điểm. Lúc trước dù sao nàng ta cũng đã từng bảo vệ ta, bằng
không, nói không chừng ta đã bị Mặc Tương đào trở về, một khi đã như vậy, ta
cũng cần phải trấn an nàng ta một chút. Nghĩ đến đây, ta nghiêng đầu miễn cưỡng
với tới tay áo của nàng ta, hơi hơi cọ cọ, nào ngờ nàng ta rất ghét bỏ mà phất
ta ra. Ta sẽ không nhọc công làm chuyện lấy lòng này lần thứ hai nữa, bởi vì,
nàng ta đã không muốn nhìn ta nữa, ta cũng có thể toàn tâm đánh một giấc rồi,
lần sau, cho dù tiếng “hừ” của nàng ta như sấm, ta cũng sẽ không phản ứng quan
tâm đến nàng ta chút nào nữa! Ta nghĩ như thế.
Ai ngờ nàng ta không hừ,
mà lại nức nở nghẹn ngào.
"Vốn ở Tây Hải, có
bao nhiêu binh tôm tướng cua muốn lấy lòng ta, ngay cả mấy vị hoàng tử Tây Hải
kia, cũng suốt ngày bao quanh ta. Hiện tại bị mang tới Nguyên Hoàng cung này
canh giữ hậu hoa viên, suốt ngày không thấy được người sống, duy nhất có mình ngươi
– cây cỏ tồi tàn mà có linh tính này thôi, Viêm Hoàng Thần Quân cũng chẳng quan
tâm tới ta..."
À, nghe qua như vậy,
giống như cũng rất thảm thương, khó trách khóc ào ào như vậy.
Lòng ta nhanh chóng mềm
ra, nhìn người khác khóc không cầm lòng được, càng nghĩ, quyết định hy sinh một
chút hình tượng bản thân làm cho nàng ta vui một chút. Tốt xấu gì cũng là tiểu
yêu tinh sống hơn ba trăm năm, vết thương trên lưng lúc trước đã tốt hơn bảy
tám phần, vì thế
