nơi này có thể xem như thiên đường, khiến người ta quên mất phiền não. Xem như được thả lỏng triệt để sau một ngày bận rộn.
“Này, em uống không say à? Trời sinh.... ... Nấc!”
Trời vừa rạng sáng, trên đường, Thái Bảo Nhi đã say lảo đảo, nếu không nhờ tư cách tốt đẹp bức bách không cho phép cô ngã, cô đã hôn mê ngay tại chỗ. Cô ôm eo Kỷ Lăng Phong cười nói, “Thật ra thì tôi đã say!”
Kỷ Lăng Phong nhếch môi cười nói, “Xạo!”
“Thật.... ......”
Kỷ Lăng Phong bỗng ép Thái Bảo Nhi dựa lên thân cây.
“Cậu muốn làm gì?”
Kỷ Lăng Phong chậm rãi cúi đầu, hôn lên khóe môi cô, “Xem thử em say chưa!”
“Nói nhảm...... Ưm!” Thái Bảo Nhi né đầu đi, làm ơn, ban ngày ban mặt, cậu không thể kiềm chế một chút sao? Nhưng cô không tránh được, chỉ có thể chịu đựng!
Kỷ Lăng Phong hôn không hề có kỷ xảo, chỉ mạnh mẽ càng quét.
Thái Bảo Nhi hừ cười, kỹ thuật tệ thế này còn dám cường hôn, hôm nay để chị đây dạy cho cậu cái gì gọi là hôn môi!
Thái Bảo Nhi kéo cổ áo Kỷ Lăng Phong xuống, nâng đầu lên đổi khách thành chủ.
--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------
Chương 46.1: Gặp ông bà nội
“...... Tôi chỉ có mong muốn được bảo vệ em. Em luôn nói tôi không có tiền..... Xin em hãy cho tôi thêm cơ hội.... ...”
Trong không khí tràn ngập mùi rượu và thuốc lá, nhạc mở tối đa cơ hồ chấn điếc lỗ tai, nam nữ vây quanh sàn nhảy, điên cuồng lắc lư theo tiếng nhạc. Đèn neon nhiều màu xoay tròn lóe lên. Thái Bảo Nhi đứng trước cửa quán bar, do dự không biết nên vào hay không. Cô đưa hai tay ôm ngực, lạnh nhạt nhìn vào bên trong, không hiểu, tại sao tiệc chào mừng lại phải chọn chỗ này?
“Này! Không phải chứ! Em tới quán bar sao còn nghiêm túc như vậy? Mặc đồ đi làm không nói, còn đem theo cả tài liệu đi làm?” Kỷ Lăng Phong nhìn Thái Bảo Nhi như nhìn người ngoài hành tinh, mặc dù nữ thần mặc gì cũng đẹp, nhưng vấn đề là không hợp với hoàn cảnh!
Thái Bảo Nhi cau mày nói, “Đánh nhanh thắng nhanh!”
“Cái gì mà đánh nhanh thắng nhanh? Sức tôi rất dẻo dai đó!” Kỷ Lăng Phong cố ý ôm bả vai Thái Bảo Nhi đùa.
Hừ, cô đúng là điên rồi mới đồng ý tới đây!
Thái Bảo Nhi hất tay Kỷ Lăng Phong ra, “Các cậu ngồi ở đâu?”
“Đi!” Lạnh như một khối băng!
Kỷ Lăng Phong nắm tay Thái Bảo Nhi chạy thẳng tới góc phòng, giới thiệu với mấy người trong bàn, “Đây là Thái Bảo Nhi, bạn gái của tôi!”
Thái Bảo Nhi đập Kỷ Lăng Phong một cái.
Mười người trong bàn vốn đang hai mắt toả sáng, nghe xong thất vọng nói, “Cậu thật có phúc!”
“Có vẻ người đẹp hơi lạnh lùng!”
Quả thật, Thái Bảo Nhi đang có vẻ người lạ chớ đụng.
Kỷ Lăng Phong thầm lắc đầu, Thái Bảo Nhi, em không thể cố gắng hòa hợp với xung quanh một tí sao?
Kỷ Lăng Phong lại gần, kéo áo khoác của Thái Bảo Nhi xuống.
Thái Bảo Nhi giật mình, “Anh làm gì?”
“Không có gì! Hôm nay thoải mái một bữa đi! Em xem, ở đây cô gái nào chẳng hở ngực hở chân, không ai mặc kín như em hết, nghe lời!” Kỷ Lăng phong nói nhỏ vào tai Thái Bảo Nhi, thấy cô không giãy giụa nữa bèn dùng lực giật hai nút trên áo sơ mi của cô ra, kéo rộng cổ áo, vừa nhìn thấy bộ ngực nửa kín nửa hở của cô, cảm giác máu bắt đầu sôi trào, vội vàng buông tay, cố làm ra vẻ tự nhiên, vỗ vỗ mặt cô nói, “Như vậy đẹp hơn nhiều!”
Thái Bảo Nhi tức muốn điên, thấy Kỷ Lăng Phong còn muốn lấy trâm cài tóc của cô, bèn đẩy mạnh, “Tránh ra!” Cậu ta sao có thể muốn làm gì thì làm? Con trai bây giờ ai cũng vậy sao? Hoàn toàn không thèm hỏi ý kiến người khác trước!
Kỷ Lăng Phong không tức giận, cũng không chọc cô nữa, bưng ly rượu nói, “Cạn ly, hôm nay không say không về”!
Thái Bảo Nhi không thể không nâng ly theo, uống cực kỳ nhã nhặn, giống như một tác phẩm nghệ thuật, khiến cho mấy người còn lại phải khâm phục dựng thẳng ngón cái, “Lăng Phong, xem ra bạn gái của cậu đúng là giới trí thức! Người đẹp, em có thể nói tiếng anh không?” Một người bạn của Kỷ Lăng Phong dùng tiếng Anh hỏi.
“Vậy anh nói được không?” Thái Bảo Nhi vô tình hỏi lại bằng tiếng Ý, thấy vẻ mặt hài lòng của Kỷ Lăng Phong thì thầm giận. Tại sao mình phải giữ thể diện cho cậu ta chứ?
“Ôi đây là tiếng gì vậy?”
“Hình như là tiếng Ý!” Thái Bảo Nhi thấy mọi người đều nhìn mình bằng ánh mắt sùng bái thì không giận nữa. Được khen ai mà không thích, dù không biết là thật hay giả!
Kỷ Lăng Phong không ngờ vợ tương lai của mình biết được nhiều tiếng như vậy, bèn dùng tiếng Đức hỏi, “Em nghe hiểu tôi đang nói gì không?”
“Vậy anh nghe hiểu tôi đang nói không gì không?” Thái Bảo Nhi dùng tiếng Pháp hỏi lại.
Có thể nói Lạc Vân Hải biết tiếng gì thì cô biết tiếng đó, lúc đầu vì muốn đứng ngang tầm với anh, cô cố gắng học tất cả những ngôn ngữ mà anh học, làm những chuyện anh thích, thường xuyên ra vào những nơi cao cấp. Thậm chí giờ để cô quản lý công việc của một công ty cũng không có vấn đề gì, cha mẹ cô vốn là người kinh doanh, từ nhỏ cô cũng học kinh doanh. Một đám choai choai dám khoe mẽ với cô!
Kỷ Lăng Phong quả thật nghe không hiểu, nhưng anh biết, cô nghe hiểu tiếng Đức.
Giỏi quá!
Kỷ Lăng Phong càng nghĩ càng kích động, càng thêm yêu Thái Bảo Nhi, anh thề, bạn trai cô chỉ có thể là anh!
Kỷ Lăng
