hắn run cả lên.
Tống Lương Trác có chút quẫn bách che lại phía dưới, trầm giọng nói: “Cái kia của nàng, có phải nên thay hay không?”
Tiểu Thất xốc chăn lên nhìn nhìn, 囧 le lưỡi nói: “Hắc hắc, ta còn tưởng là máu của tướng công.”
Tống Lương Trác không nói gì.
‘Chảy máu’ tại nơi mẫn cảm, lại không tiện cho Thu Đồng đi vào hầu hạ, liền nhảy xuống thay một cái áo mới mới quay ra bảo Thu Đồng vào giúp Tiểu Thất rửa sạch. Tống Lương Trác không biết nguyệt sự của nữ tử hàng tháng là thế nào, nhưng quả thực là cảm thấy Tiểu Thất có chút nhiều hơn, không biết là có vấn đề gì với thuốc uống hôm qua hay không.
Tống Lương Trác lại nghĩ, nhìn tư thế ngủ của Tiểu Thất xấu như vậy, có nên cho Tiểu Thất dùng đồ lớn hơn một chút, đề phòng trường hợp thấm vào khắp nơi? Như vậy thì về sau mình mới an toàn hơn.
Ý niệm này vừa lóe qua trong đầu Tống Lương Trác liền bị suy nghĩ này hù dọa cả kinh, ngay cả tay cũng run lên. Dường như tư duy của hắn càng ngày càng không bình thường, làm sao lại có thể nghĩ đến chuyện gì mà thấm ra bên hông? Tống Lương Trác cảm thấy bản thân càng ngày càng lệch khỏi quỹ đạo của quân tử!
Hai người ở trong phòng ăn chút cháo, lần này Tiểu Thất ngoan ngoãn uống thuốc, cũng rất ngoan ngoãn mà phun ra tất cả.
Tiểu Thất nôn đến rớm nước mắt, Tiểu Thất ảo não đẩy chén thuốc sang một bên nói: “Về sau không uống nữa.”
Tiểu Thất cũng bất chấp khó chịu, vui mừng hôn hắn một cái thật mạnh, khóe miệng mang theo cháo, thuốc và nước mắt dính cả trên mặt Tống Lương Trác.
Tống Lương Trác cũng không tỏ vẻ ghê tởm, ôm lấy Tiểu Thất đã ngừng nôn nói: “Đổi thành thuốc viên.”
Mày Tiểu Thất vừa buông ra nay đã dính chặt vào nhau.
Đến lúc hai người chuẩn bị tốt để đi ra phòng ngoài thì cũng đã là buổi trưa.
Vì đầu ngón chân của Tiểu Thất bị gãy, chân phải mang một chiếc giày thật lớn của Tống Lương Trác. Đi đường không được nên được Tống Lương Trác ôm thẳng đến phòng ngoài.
Tiểu Thất thấy ngón chân bị gãy cũng khiến nàng vui lòng, khó mà có được dịp tướng công nhà mình không kiêng kị người ngoài mà ôm nàng đi cả đường. Tuy Tiểu Thất có chút xấu hổ nhưng vẫn bị sự đắc ý cùng hạnh phúc làm tràn ngập.
Đến ngoài phòng, Tống Lương Trác đang nghĩ muốn đặt Tiểu Thất xuống dưới, Tống mẫu ở trong lại cất giọng nói: “Trực tiếp vào đi, người một nhà mà sợ cái gì, trưa nay cha con không trở lại.”
Tống Lương Trác cũng chỉ sợ là ôm Tiểu Thất như vậy khiến Tống mẫu cảm thấy nàng không biết lễ nghi, nếu Tống mẫu đã trực tiếp mở miệng, liền không khách khí đi thẳng vào.
Tống mẫu đợi hai người ngồi xuống mới ấm giọng nói: “Ban đêm lại khó chịu? Lang trung đã đến đây, ăn cơm xong để ông ấy xem một cái.”
Tiểu Thất đã thoáng nhìn thấy Tử Tiêu ngồi đối diện, cúi đầu bĩu môi nói: “Cám ơn nương.”
Tiểu Thất liếc mắt nhìn Tống Lương Trác bên cạnh, thấy hắn cúi mắt không nhìn ánh mắt của Tử Tiêu, nhưng trong lòng vẫn có chút không thoải mái.
Trái mơ hỏng!
Tiểu Thất nhăn mặt híp mắt lại, trong đầu xuất hiện một trái mơ thật dài có gương mặt của Tử Tiêu. Tiểu Thất nuốt nuốt nước miếng, cau mày muốn lột vỏ của trái mơ, lại dùng vải bịt mắt của trái mơ lại, dùng dao xắt từng miếng nhỏ, đem phơi ngoài nắng để cho khô, sau đó dùng ngâm trong mật ong để làm mứt trái cây.
Ực ~~~~ Tiểu Thất lại nuốt nước miếng.
Không đúng, phải ném tới chuồng heo đây, trộn thành cám. Nhưng là thật tiếc a!
“Còn có, sư phó may quần áo cũng đến rồi, ăn xong thì phải đo quần áo. Tiểu Thất thích kiểu dáng gì thì nói rõ với sư phó.”
Tống mẫu nhìn Tiểu Thất hai mắt ngây ngốc nhìn chằm chằm vào Tử Tiêu, hai tay thì hết xoay lại vắt, lại còn giống như cầm dao mà bằm tá lả, thỉnh thoảng còn nuốt nước miếng, nhíu mày kêu: “Làm sao vậy? Nói mê rồi? Tiểu Thất? Tiểu Thất?”
Thái dương Tống Lương Trác co giật, đưa tay chuyển tới sau lưng Tiểu Thất nhéo mạnh một cái. Eo Tiểu Thất run rẩy cả lên, quay đầu nhìn Tống Lương Trác ngồi bên cạnh.
“Nương hỏi nàng đây.” Tống Lương Trác thở dài. Vợ của mình cũng quá ngây người, có biện pháp chỉnh người liền xuất hồn, quả nhiên là ngốc đến mức không thể một lòng hai ý hay sao?
Tiểu Thất vội quay đầu nhìn Tống mẫu, một bàn tay còn đưa lên như muốn hạ xuống một đao nữa, “Nương nói gì cũng tốt.”
Khóe miệng Tống mẫu co rút mạnh, ánh mắt liền chuyển nói: “Tốt lắm, vậy lát nương dạy con thêu hoa. Bây giờ thì uống thuốc đi.”
Tống mẫu vừa lòng thấy Tiểu Thất nhăn mặt lại ngay, Tống Lương Trác lại nói: “Nương, nàng quả thật không thể uống hết chén thuốc, lát nữa nói lang trung làm thuốc viên đi.”
Lần này khóe miệng Tống mẫu không khách khí mà run cả lên. Nàng chỉ là hù dọa Tiểu Thất thôi, phản ứng của đứa con này quả thật là quá nhanh. Cũng tốt, làm cho người đối diện nhìn xem, trong mắt con nàng đã không còn kẻ thấy người sang bắt quàng làm họ không thành lại quay đầu lại Lâm Tử Tiêu.
Ba người ngoài Tiểu Thất thì dường như không ai chú ý đến Tử Tiêu, nhưng mọi người đều biết, đôi mắt của Tử Tiêu vẫn khóa chặt trên người Tống Lương Trác.
Tống Lương Trác không biết vì sao Tử Tiêu lại xuất hiện trên bàn cơm nhà mình, cũng không