ng gia không ghét bỏ là tốt rồi.”
Thu Đồng vừa dâng trà lên, Tống mẫu thấy Tiểu Thất dán dính lên người mỹ phụ nhân cười hạnh phúc, cười nói: “Vậy muội muội cùng Tiểu Thất từ từ nói chuyện, dù sao bây giờ cũng còn sớm, ta đi nhìn xem bên Lương Trác thế nào, trễ chút sẽ cùng muội muội trò chuyện nhiều hơn.”
Mỹ phụ nhân đưa Tống mẫu ra khỏi cửa, chờ bọn nha hoàn cũng đi theo ra ngoài mới xoay người ôm lấy Tiểu Thất ước chừng, cọ cọ trán của nàng hỏi: “Thất nhi ngoan, ở đây có được không?”
Tiểu Thất kéo Mỹ phụ nhân ngồi vào bên bàn, tự tay rót trà cho nàng, chớp mắt hỏi: “Nương, sao người đến đây?”
“Nhớ con. Đúng rồi, bà bà đối xử với con có tốt không? Nhìn là một người rất thẳng thắn.”
“Tốt lắm, cũng đối xử tốt với con như nương.” Tiểu Thất cúi đầu, im lặng một lát nói: “Nương, tướng công cũng thích con.”
Mỹ phụ nhân xoa khóe mắt cười, “Nương biết, nếu hắn không thích con, nương mới không cho hắn cưới tâm can của nương đâu.”
Tiểu Thất hé miệng cười cười, gảy gảy ngón tay nói: “Nương, con chuẩn bị trở về.”
Mỹ phụ nhân nhéo nhéo hai má Tiểu Thất, nhíu mày hỏi: “Làm sao vậy? Không vui? Họ Tống đối với con không tốt?”
Tiểu Thất lắc đầu, giương mắt nói: “Nương, hắn nói hắn thích con, con cũng thích hắn. Nhưng có một người luôn muốn gả cho hắn, con đánh không lại người kia, con có chút sợ nàng, con muốn đi về trước, để cho tướng công đi tìm con.”
Tiểu Thất lại cười nói: “Nương, nếu tướng công đã nói thích con, con tin tưởng hắn sẽ đi tìm con. Như vậy con sẽ hiểu được hết thảy đều tốt cả, tướng công cũng phải đuổi theo con một lần, ha ha, như thế sẽ công bằng chứ?”
Mỹ phụ nhân nâng mặt Tiểu Thất nhìn nhìn, “Gầy, vẫn là phải chịu uất ức. Thất nhi à, nghĩ thông suốt là tốt rồi, lúc trước có cái gì nương cũng không hỏi, nghĩ Tống Lương Trác cũng biết làm thế nào. Thất nhi muốn làm cái gì thì cứ làm, nương khẳng định sẽ không ngăn cản. Chỉ là có một chút, nếu đã xác định lòng của mình thì đừng trốn cũng đừng giấu, cho dù rời đi cũng phải cho hắn biết tâm tư của con. Nói yêu hay không yêu đi, cảm thấy có chỗ chua xót, nhưng thực cũng phải nói tiếp, thật đúng là chả trách người trước người sau, hai năm kia của Tiểu Thất cũng thật vui vẻ, có phải không?”
Mỹ phụ nhân kéo Tiểu Thất đến trước mặt mình, kề trán nói: “Con đuổi theo hắn đã lâu rồi, sẽ cảm thấy mệt. Nhưng chờ đến khi mình có được cái mình đã chờ đợi, cái mệt đó cũng không tính là gì. Nghe Thất nhi nói, chỉ biết là Thất nhi đã giải quyết việc tốt đẹp rồi. Đã nói rồi, trong nhà ta, Thất nhi thông minh nhất. Nhưng nếu tiểu tam(*) kia đuổi theo sát quá, Thất nhi trước chạy trốn cũng tốt, lấy lùi để tiến, ha ha. Ta không cần cùng nàng cứng đối cứng, người thanh cao vẫn luôn thắng kẻ xinh đẹp mà.”
(*)tiểu tam: kẻ thứ ba
Tiểu Thất ngồi trong lòng mỹ phụ nhân làm nũng, lẩm bẩm hồi lâu liền ngượng ngùng liếm liếm môi nói: “Con chỉ là muốn đá trái mơ hỏng đó đi, hì hì, lừa tướng công đi, chờ sinh một đứa nhỏ mập mạp thì trở về, nương đừng nói với tướng công nha.”
Mỹ phụ nhân cười khẽ, ôm Tiểu Thất khẽ xoay, lát sau mới nói: “Thất nhi a, khẳng định là lúc đầu chịu khổ, nhưng vẫn trưởng thành không ít. Ai, không nên để con đi một mình đến Nhữ Châu.”
Tiểu Thất mếu máo ngẩng đầu, “Nương à, về sau con sẽ không làm nương lo lắng nữa.”
Mỹ phụ nhân đau lòng sờ sờ hai má Tiểu Thất, thở dài nói: “Khi nào thì đi?”
Tiểu Thất le lưỡi, “Đang đợi thời cơ, con muốn ở bên tướng công thêm mấy ngày.”
Mỹ phụ nhân thở dài, nắm lấy chiếc cằm nhỏ nhắn của Tiểu Thất mà đau lòng không thôi.
Hôn lễ thực náo nhiệt, người người tới đây rất náo nhiệt.
Tử Tiêu cũng trang điểm xinh đẹp rồi mới đến, dung mạo kia so với Tiểu Thất chỉ có hơn chứ không kém. Vì là ngày mừng, người đến kẻ đi, Tống phủ cũng không ngăn cản khách. Tống mẫu cũng có quyết định của riêng mình, nếu Tử Tiêu lại ra chiêu mới, trực tiếp vạch trần, cản trở nàng, ở trước mặt mọi người mà quang minh chính đại cắt đứt quan hệ, cũng để người này không đi qua đi lại Tống phủ nữa.
Tử Tiêu cùng Lâm lão gia được an bài ở phía sau bàn trước, không đến mức ở trong góc, nếu có công kích thì cũng dễ dàng khống chế.
Nhược Thủy cho chính mình là phù dâu, ăn mặc trang điểm xinh đẹp đi bên Tiểu Thất đến chính sảnh. Vì trái có bà mối, phải có em gái của Tống Lương Trác là Hinh Nguyệt đỡ, Nhược Thủy đi theo bên kia rõ ràng là dư thừa. Vừa nhìn thấy Lưu Hằng Chi liền quyết đoán lựa chọn bỏ Tiểu Thất, trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Lưu Hằng Chi.
Hôn lễ lần này được cho là viên mãn, trưởng bối hai bên đều ở đây, lại mở tiệc chiêu đãi rất nhiều khách, náo nhiệt hơn lần trước không biết bao nhiêu lần. Tiểu Thất khẩn trương đến bàn tay nhỏ bé trong tay Tống Lương Trác đều hơi đổ mồ hôi.
Tống Lương Trác dựa vào gần, thấp giọng nói: “Đừng khẩn trương, đều là người trong nhà.”
Lưu Hằng Chi cao giọng cười nói: “A a, đây cũng không phải là lúc thì thầm nói chuyện, nhanh chóng kết thúc lễ rồi vào động phòng nói sau!”
Khách khứa được một trận cười, Tống Lương Trác cũng cong môi cười khẽ. Lúc tầm mắt đảo qua Lâm Tử Tiêu, nhìn thấy ánh mắt có
