“Nghiệt duyên” đây sao?!
Khi Ninh Tiểu Thuần ngồi xuống, nhân viên đưa menu qua, cô khoát tay nói: “Còn chờ mấy người, đợi đến đủ đã.” Nhân viên lễ phép gật đầu, ra ngoài. Chờ là không thể ăn cơm, cô Lục Tử Hiên với Cung Triệt ba người sẽ ngồi xuống hoà bình ăn cơm, quả thực là đầm rồng hang hổ.
Cô hớp miếng trà xanh, nhìn đồng hồ, chắc Lục Tử Hiên cũng sắp đến, cô chợt căng thẳng. Tuy Cung Triệt là người khôn ngoan, nhưng lòng cô vẫn hoang mang, vì đây là trận chiến ác liệt, chẳng biết ai thắng ai, cô không đoán trước được.
Lúc Ninh Tiểu Thuần đang trầm tư suy nghĩ, cửa phòng mở ra, bóng nhân viên xuất hiện trước mắt cô, đang thắc mắc, thì nhân viên nghiêng người đưa tay mời, một đôi giày sáng bóng màu đen bước vào. Cô ngẩng đầu, liền rơi vào đôi mắt hung ác, tay cầm ly trà run run, vài giọt nước bắn lên mu bàn tay, cô mới giật mình, buông ly, xoa xoa mu bàn tay.
Lúc này nhân viên đóng cửa lại, trong không gian nhỏ hẹp chỉ còn cô và Lục Tử Hiên, bốn mắt nhìn nhau, cô bất giác cụp mắt, vẫn không dám đối mặt hắn. Cô chỉ chỗ ngồi đối diện: “Mời ngồi.” Lục Tử Hiên không khách sáo ngồi xuống, bưng ly trà trên bàn uống một hớp, nhìn Ninh Tiểu Thuần cười nói: “Sao khách sáo vậy em?”
Ninh Tiểu Thuần vẫn cúi đầu uống trà, tránh ánh mắt hắn. Từ sau buổi trưa họ cắt đứt, lúc cô nhìn hắn cả người tự nhiên xù lông lên, như con nhím lúc tự bảo vệ mình.
Lục Tử Hiên buông ly: “Vào thẳng vấn đề thôi, vội vã hẹn tôi ra đây, rốt cục là có chuyện gì. Cô sẽ không nhanh đến nổi thủ thỉ bên tai rồi chứ?” Mặc dù lời hắn là nghi ngờ, nhưng ý tứ lại là phủ nhận, hắn không tin cô sẽ ngoan ngoãn nghe lời.
“Chưa.” Ninh Tiểu Thuần ngẩng lên, “Lục Tử Hiên, anh làm vậy là ý gì, dùng thực lực không phải tốt sao, anh cần gì phải làm trong một lần, anh đã thay đổi rồi, không còn là Lục Tử Hiên trước kia nữa.”
“Ha, người lựa chỗ cao, nước chảy chỗ trũng, không phải cô cũng dựa theo nguyên lý này sao, còn mặt mũi nói tôi? Tôi cảm thấy cô nên giảng đạo lý cho thân cô đó, dạy tôi làm sao thực hiện tốt quy tắc ngầm đó đi.” Lục Tử Hiên châm chọc cô.
Ninh Tiểu Thuần giận đến nghẹn lời, chẳng lẽ cô đắm chìm trong truỵ lạc? Cô có nỗi khổ nói không nên lời, cô là đường cùng mới làm vậy. Cô nắm chặt tay, cố đè nén lửa giận, lạnh lùng nói: “Lúc trước cha tôi lâm bệnh nặng, là anh không chịu giúp tôi, lúc tôi bàng hoàng bất lực, anh ở đâu? Chẳng lẽ một mạng người không bằng thời cơ của anh ư?” Cuối cùng cô nói hết lời vẫn giữ trong lòng, chăm chú quan sát hắn, muốn nghe câu trả lời của hắn.
“Cô bây giờ không phải ngon rồi à, nên cảm ơn tôi chứ nhỉ? Cô ở trước mặt tôi đóng vai bạn gái dễ thương, ở cùng tên kia làm chuyện bí mật, cô để tôi vào đâu?” Lục Tử Hiên không trả lời còn hỏi ngược lại cô, kết tội trước, “Tôi f*ck, tôi vẫn luôn bị cắm sừng, xài đồ thừa của người khác. Còn dâng lần đầu tiên cho người kinh nghiệm như cô, nói đến cùng là tôi thiệt thòi, cô chắc nên bồi thường tổn thất cho tôi...”
Ninh Tiểu Thuần nghe không nổi nữa, thì ra bản tính hắn là vậy, cô quen hắn lâu như thế, lại không hiểu tính hắn, hắn là kẻ tồi tệ biết bao, không, hắn không phải là người. Không mặc quần áo là cầm thú, mặc quần áo chính là mặt người dạ thú. Lục Tử Hiên hắn là kẻ mặt người dạ thú!!! Ninh Tiểu Thuần cầm ly trà, hắt thẳng nước trà nóng vào mặt hắn.
“Á, f*ck...” Lục Tử Hiên bị trúng nước nóng, sửng sốt kêu lên. Hắn tháo mắt kính xuống, lấy khăn tay lau mặt.
Hừ! Ninh Tiểu Thuần dữ dằn liếc hắn, còn bắt chước người ta đeo kính, sao trước kia không đeo, làm bộ làm tịch, quả là cặn bã có văn hoá!!!
Lục Tử Hiên giận dữ vứt kính lên bàn, hôm qua bị con này tát cho cái, hôm nay còn bị hắt nước, hắn không thể nhịn nữa, nếu không dạy cô ả bài học, mặt mũi hắn để đâu! Hắn đứng bật dậy, quay phắt qua, đẩy Ninh Tiểu Thuần ngã lăn ra đất, hắn cưỡi lên người cô, siết cằm cô, mắt lộ hung quang. Ninh Tiểu Thuần bị hắn áp đảo sợ ngây người, cứng đờ tay chân không biết kháng cự thế nào.
Lục Tử Hiên vung tay tát thẳng cô, cô vừa định hét lớn, đã bị hắn bịt miệng, động tác của hắn thật thô bạo, lưỡi cạy mạnh hàm răng cô, xộc thẳng vô. Ninh Tiểu Thuần bị cái tát tai làm cho tỉnh táo, cô cắn mạnh đầu lưỡi hắn.
“Ối...” Lục Tử Hiên bụm miệng nhịn đau bắn ra, tay quạt lưỡi lia lịa tính giảm bớt đau đớn.
Ninh Tiểu Thuần vội vàng bò dậy, chạy ra cửa, ai ngờ Lục Tử Hiên nhoáng cái đã che trước cửa, chặn đường thoát của Ninh Tiểu Thuần. Ninh Tiểu Thuần đề phòng nhìn hắn, nói: “Anh muốn làm gì?” Lục Tử Hiên chỉ cười không nói, nụ cười khiến người ta sởn gai óc, hắn như thú vồ mồi bổ nhào tới, Ninh Tiểu Thuần lùi nhanh ra sau tránh được. Hắn lừ lừ tiến đến, cô dần dần lùi ra sau, cuối cùng lưng cô đụng phải vách tường lạnh lẽo, không thể lùi nữa. Cô bị nhốt trong góc tường không chạy hay lùi được.
“Anh không được lại đây, nếu không tôi la lên!” Ninh Tiểu Thuần thấy hắn không hề biết sợ, cô không còn cách nào, thấy hắn tính nhào qua, phải rướn cổ hét to: “Cứu tôi... A...”
Lục Tử Hiên lập lại chiêu cũ, bịt miệng cô, tay hắn nắm chặt hai tay cô, tay kia thì xé quần áo. Ninh T