ng nhả chữ: “Xin lỗi anh, tôi không muốn tiếp tục trò chơi này nữa!”
Đem bữa tiệc gia đình lật tung đến không ai được yên, cô xoay gót rời đi với những bước chân ổn định. Vì sự kiêu ngạo của cô nên không bất cứ kẻ nào và âm thanh gì có thể khiến cô dao động.
“Con xem thái độ của cô ta kiểu gì đây?” Mẹ gã tức đến độ bật cười.
Bây giờ là tình huống gì? Lẽ nào bảo con trai bà phải kéo người ta lại?
“Bác Hình, bỏ đi, tính cô ta kì cục vậy đó.” Ôn Ngọc lên tiếng an ủi, đặt dấu chấm hết cho trò khôi hài này.
…
Kiều Duy Đóa không ngờ Hình Tuế Kiến lại đuổi theo.
Bàn tay gã túm lấy cô, hỏi: “Em nói cái gì gọi là không chơi?” Giọng gã lạnh lẽo trước nay chưa từng có.
Cô hất mạnh tay gã ra, quay lại mỉa mai: “Thôi đi Hình Tuế Kiến, anh bớt giả ngu với tôi đi!” Vạch mặt nhau rồi mà gã còn giả khờ, không thấy buồn cười sao?
Trên mặt gã không hề có biểu hiện gì.
“Tôi chỉ muốn biết cái gì gọi là chơi đùa?” Lẽ nào cảm giác mấy tháng nay gã cho cô chỉ là chơi đùa?
“Hình Tuế Kiến, anh hãy thành thật một chút, đừng dối trá như vậy nữa được không?” Kiều Duy Đóa vô cùng phòng bị.
“Anh cố tình giăng bẫy làm tôi nợ nần chồng chất, không phải để tôi nhào về phía anh sao?” Cô thấy thật buồn cười, làm kẻ cướp mà còn hỏi cô mình bị thương chỗ nào.
Gã không hề phủ nhận.
“Đúng, mười ba năm trước tôi khai man trên tòa, bởi vì…” Cô lạnh lùng nhìn gã, “Bởi vì tôi hận không thể giết chết anh!”
Nỗi căm thù dữ dội của cô làm gã chấn động. Gã cứ ngỡ sau những tháng ngày chung sống thì thù hận giữa bọn họ đã trở thành dĩ vãng. Xem ra, việc này chỉ riêng gã tự mình suy diễn.
“Nếu tôi nói với em, tôi chưa từng muốn trả thù, thậm chí tôi hơn một lần áy náy mình đã hủy hoại cuộc đời em, thì lòng em còn căm tức bất bình không?”
Làm sao có thể? Cô muốn bật cười.
“Hình Tuế Kiến, anh đừng nói mình chưa từng ngờ vực tôi và Tống Phỉ Nhiên hợp tác để hãm hại anh nhé?” Cô không ngốc, rất nhiều việc chỉ cần suy nghĩ một chút là có thể nối liền từ đầu tới cuối.
“Em luôn biết tôi muốn ‘chơi’ em nên mới tiếp cận em, vậy tại sao em còn lao mình xuống hố?” Gã hỏi bằng vẻ mặt không chút biểu cảm.
Cô cười khẩy, “Nếu không ngã theo kế hoạch thì làm sao tôi có thể gạt được anh?” Rõ ràng đây là sự thật nhưng khi thốt những lời này, cả cô cũng thấy những ngày sống chung với vô vàn âu yếm trở nên quá khó chịu.
Tốt lắm, gã đều hiểu rõ.
Điện thoại của gã đổ chuông liên tục, mà gã chẳng thèm bắt máy, gã nhìn cô chằm chằm, hỏi: “Tôi muốn hỏi em một vấn đề cuối cùng, em nói nếu bản thân Kiều Duy Đóa em muốn tìm đàn ông lắm tiền thì người đó không phải là tôi! Nếu Kiều Duy Đóa em muốn tình yêu thì người đó sẽ càng không phải là tôi!” Gã chẳng hề tức giận, nhưng thái độ quá lạnh lùng khiến người ta sợ hãi, “Tôi chỉ muốn một đáp án, xin em hãy trả lời thành thật.”
Hơi thở của Kiều Duy Đóa nghẽn lại, cô nhận ra vấn đề này mình nhất định không muốn nghe.
“Nếu em muốn tình yêu, người đó là Lục Tư Nguyên sao?” Gã bình tĩnh hỏi.
Duy Đóa khẽ run sợ, cô còn tưởng… gã sẽ hỏi cô thực sự không thích gã chút nào sao?
“Đúng vậy.” Cô ngạo nghễ trả lời.
Gã muốn đáp án, cô sẽ trả lời thành thật.
“Bây giờ em muốn đi tìm ‘tình yêu’ của mình à?” Hôm nay là Tết Trung thu, phải chăng cô vội vàng muốn cùng người khác ngắm trăng?
“Đúng vậy!” Nếu đã phải chia tay, nếu có thể giành được một nơi để hít thở, thì cô không muốn buông tha.
Trên mặt gã không gợn cảm xúc gì quá lớn.
“Em đi đi.” Gã thụt lùi một bước.
Cô không ngờ gã bình thản đến vậy, vẻ mặt gã lạnh lùng tới mức khiến người ta sợ hãi.
Cô không quay đầu mà bước đi, từng bước từng bước rời khỏi không gian làm cô ngạt thở.
Gã im lặng nhìn cô từ từ khuất khỏi tầm mắt, sau đó gã đột nhiên nhấc chân đá ‘ầm’ một cái lên cánh cửa kính của chiếc xe SUV đậu ven đường. Trong màn đêm thanh vắng, âm thanh ấy vô cùng chói tai.
Điện thoại của gã reo liên tục hết lần này tới lần khác, tiếng chuông vừa dứt lại reo lên, đủ cho thấy người gọi có biết bao nóng vội.
Gã vẫn không bắt máy vì gã cần hít thở, liều mạng để thở, mới có thể đè nén cảm giác trái tim bị đâm đau nhức. Rõ ràng gã không phải mẫu đàn ông si tình, bình sinh gã khinh thường nhất là hạng đàn ông yêu đến chết đi sống lại, nhưng tại sao giờ đây chính gã lại đau đớn tới mức này?
…
Mấy ngày nay Tư Nguyên bị cảm sốt, cứ vừa khỏe chút lại phát nóng, hết nóng rồi anh vẫn rất khó chịu.
12h00 khuya, anh không ngờ lại nhận được điện thoại của Duy Đóa. Trong điện thoại, anh có thể cảm thấy tâm trạng sa sút của cô.
Anh ngồi thẫn thờ hồi lâu, rồi cầm điện thoại lên lần nữa: “Đóa, em đang ở đâu? Anh có lời muốn nói với em.”
Dựa theo vị trí trong điện thoại, anh tìm thấy cô ngồi bên cạnh bờ sông.
Dưới trời sao lấp lánh, từng đợt gió sông thổi vi vu, cô ngước đầu ngắm sao trời mà không biết đang nghĩ gì.
Tư Nguyên bước tới thấy cô ngồi một mình với lon nước, anh ngồi xuống bên cạnh cô.
Trái tim của nhau bỗng chốc đều yên bình.
“Sao anh mua toàn trà sữa vậy?” Duy Đóa đang cầm lon nước, nhíu mày hỏi.
Tối nay cô muốn uống chút bia.
Trước kia khi cô gặp chuyện phiền