Tử Bắc cố giữ bình tĩnh, không muốn lừa Tiểu Bạch nhưng mà hiện tại cơ thể cô rất yếu chỉ có thể thiện ý nói dối. Anh nhất định sẽ tìm con về, nhất định sẽ để con an toàn trở về, không thiếu một sợi tóc gáy.
“Uhm!” Giản Tiểu Bạch thử ngồi dậy nhìn mọi người đều ở đây, cô có chút áy náy cười cười. “Mọi người đều đây sao? Đi nghỉ ngơi đi!”
Mạc Tử Bắc đỡ cô ngồi dậy, kê chăn tựa vào sau lưng cô. Giản Tiểu Bạch nữa tựa vào chăn.
“Cô Giản, chúng tôi đang nghe bí mật rợn cả người đấy?” Doãn Đằng Nhân cợt nhả tiến lại.
Giản Tiểu Bạch mặt nhăn nhíu: “Anh Doãn đúng là thích nói đùa. Đáng tiếc tôi hiện tại không có tâm tình nghe.”
Cô đã khó chịu muốn chết, trong lòng bị thương, cơ thể bị thương cô đã đủ xui xẻo rồi nào có tâm trạng mà nghe bí mật. Cho dù có nghe rợn cả người bao nhiêu cô cũng không muốn nghe.
Doãn Đằng Nhân trề môi, có chút xấu hổ. Mạc Tử Bắc không biết có nên nói thân thể của cô hay không, trong lòng rối loạn lại cầu cứu nhìn về phía Hùng Lập Tân.
Hùng Lập Tân lại cười nói với cô: “Tiểu Bạch, về chuyện của em, anh nghĩ vẫn là để em khỏe đã.”
“Ớ!” Mạc Tử Bắc có chút bất ngờ, rất cảm kích nhìn mắt Hùng Lập Tân.
Giản Tiểu Bạch khó hiểu nhìn Hùng Lập Tân. Trên mặt anh là nụ cười thản nhiên. Lâm Hiểu Tình đi tới nói với Hùng Lập Tân: “Qua bên kia ngồi xuống nói đi, anh mệt quá rồi đó.”
Giản Tiểu Bạch nghi hoặc lại đem tầm mắt chuyển sang Mạc Tử Bắc hỏi: “Chuyện của em?”
Mạc Tử Bắc gật đầu: “Anh Hùng biết thân thế của em.”
Đột nhiên nghe được tin đó, Giản Tiểu Bạch giật mình: “Anh nói cái gì?”
Hùng Lập Tân ngồi vào sô pha nhìn về phía Tiểu Bạch, ánh mắt bí hiểm một hồi lâu mới nở nụ cười. “Tiểu Bạch, anh muốn nói chính là thân thế của em. Nghe nhé, em có ba có mẹ, ba của em là Bộ Vân, đại ca Lam bang, băng nhóm xã hội đen ở phố người Hoa tại Los Angeles, mẹ là du học sinh người Hoa.”
“Anh đã gặp bọn họ?” Giản Tiểu Bạch căng thẳng nắm chặt tấm chăn.
Cô cảm thấy hô hấp của mình cũng ngưng lại, lần đầu tiên cô biết về ba mẹ mình. Đây là chuyện chưa bao giờ cô dám hy vọng xa vời. “Anh Hùng, bọn họ có khỏe không?”
“Thực bất hạnh là đều qua đời rồi.” Hùng Lập Tân cũng có chút thương cảm.
Mọi người đều lẳng lặng nghe anh ta một lần nữa nói cho Tiểu Bạch nghe.
“Qua đời?” Giản Tiểu Bạch không khỏi có chút cao giọng. “Nói như vậy em vẫn là một cô nhi như trước!”
Lời của cô làm Mạc Tử Bắc có chút chua xót, anh ngồi ở mép giường cầm tay Giản Tiểu Bạch. “Không sao, còn anh. Anh cam đoan sau này sẽ không làm em khổ sở nữa.”
Giản Tiểu Bạch nâng đôi mắt lên chăm chú nhìn anh, đôi mắt anh so với bóng đêm còn sâu nặng hơn, triền miên hơn, nhu tình hơn. Trong con ngươi lóe lên tia dịu dàng sáng lấp lánhm đẹp như sao trên trời đêm tăm tối khiến người ta không thở nổi. Trong mấy giây hai người nhìn nhau ấy, cô thấy trong ánh mắt anh hết sức chân thành, trong lòng cũng kiên định hẳn.
“Mạc Tử Bắc!” Cô chỉ có thể theo bản năng gọi tên anh.
Mạc Tử Bắc chớp chớp mắt an ủi cô. Hai bàn tay nắm chặt lấy nhau. Hùng Lập Tân nhìn thấy như vậy khóe miệng liền hiện lên một nụ cười vui mừng, cũng cầm tay Lâm Hiểu Tình. Hai người liếc mắt nhìn nhau một cái, Hùng Lập Tân nói tiếp: “Tiểu Bạch em vốn là họ Bộ, mẹ em họ Giản, tên là Giản Nhược Hề, đợi có cơ hội anh sẽ tìm ảnh chụp mẹ em cho em xem.”
“Nhưng mà, nhưng mà sao anh lại biết những chuyện này?” Giản Tiểu Bạch không rõ vì sao cho tới nay anh ta cũng không nói cho cô biết, bảy năm nay anh không nhắc đến một chữ đến hôm nay mới chịu nói ra.
Hùng Lập Tân dường như nhìn ra nghi vấn của cô cười nói: “Chuyện này để về sau mới nói cho em biết là bởi vì cho tới nay em vẫn chưa hề gặp nguy hiểm. Hiện tại nguy hiểm đã đến với em cho nên anh không thể không nói cho mọi người biết chân tướng. Anh nghĩ cho dù anh không nói thì cuối cùng anh Doãn đây cũng sẽ để tập đoàn Hatoyama Nhật Bản điều tra ra. Cho nên anh nói rõ ràng cho mọi người cũng tốt, đở tốn công mọi ngươi tìm lực lượng hùng mạnh đi điều tra, vừa tốn thời gian vừa sức.”
“Ồ!” Doãn Đằng Nhân trợn trắng mắt: “Vậy sao hồi sáng anh không nói?”
“À! Anh không phải đến chiều mới nhận được tin của Thiếu Khanh sao? Mai Thiếu Khanh cũng bị mọi người điều tra ra.” Hùng Lập Tân lắc đầu khóe miệng vẫn tao nhã tươi cười.
“Anh còn cười được, chúng ta hiện tại rất nguy hiểm.” Doãn Đằng Nhân suýt nữa là giẫm chân.
“À! Không sao. Đây là tranh đấu giữa Thanh bang và Lam bang mà bọn họ vừa khéo lại tra ra được Tiểu Bạch là con gái Bộ Vân. Yên tâm đi, bang chủ mới của Lam bang sẽ xử lý tốt chuyện này.”
Hùng Lập Tân an ủi mọi người.
“Bang chủ mới? Là ai?” Doãn Đằng Nhân có chút tò mò.
“Ờ! Đây là bí mật!” Hùng Lập Tân để lại một cái thắt gút.
Doãn Đằng Nhân nghe vậy thì cơn giận lập tức giống nhưu ngồi máy bay trực thăng mà hướng lên trên, nhưng vừa chạm vào ánh mắt sắc bén lạnh như băng của Túc Nhĩ Nhiên anh ta nhất thời lại tụt xuống nửa phần.
“Đừng hỏi, để anh ta nói hết đi.” Túc Nhĩ Nhiên ngăn Doãn Đằng Nhân hỏi quá nhiều.
“Đúng đó, anh Hùng, anh nói hết luôn đi!” Mạc Tử Bắc cũng hiểu nói hết một lần có vẻ tốt hơn.
“Đư