chạy về phòng, kéo rèm lên. Dưới đường tuyết phủ
trắng xóa, mặt trời ló dạng, tạo nên những tia nắng lấp lánh trên tuyết. Lối đi bộ bị người qua đường chà đạp thực bẩn, hàng dương ven đường còn đọng lại vài giọt sương trên lá, gió thôi qua, sương lại rơi lả tả. Một năm yên bình cứ thế mà tôi qua. Một năm này, Vương Nam tốt nghiệp, ở
lại thành phố, quen biết Lí Trọng.
Vương Nam đứng bên cửa sổ, ngẫm nghĩ mọi chuyện, não lại bắt đầu thanh tỉnh. Chuyện tình tối qua là
chân thực như vậy, làm cậu có chút hoảng hốt.
Năm 1994 vừa đi qua, Vương Nam liền phát hiện cậu yêu Lí Trọng.
Khi Vương Nam còn ủ trong ổ chăn, máy nhắn tin vang lên, cầm lấy, vừa lúc
nhìn thấy tin nhắn: Lí tiên sinh nhắn cậu gọi điện chúc mừng năm mới anh ta. Vương Nam đọc xong liền cười, nào có người như vậy?! Cậu vội vàng
mặc quần áo, chạy xuống tiệm tạp hóa dưới lầu gọi điện cho Lí Trọng.
Điện thoại thông, Lí Trọng liền nói: “Cậu thật không biết lớn nhỏ, trước tiên phải chúc mừng năm mới đàn anh”. Vương Nam cười nói: “Chúc mừng năm mới, chúc đàn anh năm mới tài lộc dồi dào, ái tình ngọt ngào”.
– “Được rồi, đừng ba hoa nữa, chắc cậu chưa ăn cơm trưa. Tôi vừa lúc đi
lấy xe về, bây giờ đi đón cậu. Chiều lại đi đăng kí số điện thoại, nếu
không lại tốn thời giờ”.
– “Được rồi, vậy tôi ở dưới nhà đợi anh”. Vương Nam gác máy, vào quán nhỏ ngồi đợi Lí Trọng. Khoảng nửa giờ sau,
Vương Nam nhìn thấy chiếc jeep của Lí Trọng trờ tới, liền vội vàng nhảy
lên xe.
Vừa nhìn thấy Lí Trọng, Vương Nam phát hiện hôm nay anh
mang khăn quàng cổ cậu tặng. Đó là một chiếc khăng choàng lông dê xám.
Vương Nam thích màu xám, cậu cũng có một chiếc cùng màu, nhưng chất liệu lại kém xa. Khăn của Lí Trọng không hổ là hàng hiệu, chiếc khăn sắc
xám đậm nhưng vẫn ẩn hiện vài nốt trắng, lộ ra một cỗ phong tình nước Ý. Đặc biệt, khi kết hợp với khuôn cằm Lí Trọng, lại gợi cảm vô cùng. Lụa
là trước nay vẫn bổ trợ cho con người như vật. Lí Trọng thấy tầm mắt
Vương Nam dừng lại ở mẫu khăn quàng, nói: “Là kiểu quàng này đúng không? Cậu thật phức tạp, đây là lần đầu tiên tôi quàng khăn như vậy”. Vương Nam cười từ đáy lòng: “Rất dễ nhìn, mắt thẩm mỹ của tôi vẫn không tồi”.
– “Kháo! Cậu là đang khen tôi, hay từ khen mình?”.
Vương Nam cười nói: “Như nhau, như nhau”.
Lí Trọng vươn tay vò đầu Vương Nam, tóc cậu liền rối loạn. Vương Nam vừa
định phản kích, Lí Trọng liền nghiêng đầu nhìn cậu, hỏi cậu không nhớ
đêm qua về nhà thế nào? Vương Nam nói tôi thật không nhớ. Lí Trọng nói
đêm qua cậu lăn qua lăn lại, hại tôi mệt muốn chết, lúc ra khỏi quán vẫn còn tỉnh, thế nào lại say thành như vậy?
– “Tôi khi say thế nào? Không làm chuyện gì quá đáng chứ?”.
– “Chuyện quá đáng thì không, nhưng tôi đưa cậu về nhà, lại không biết số phòng. Vòng vo một hồi cậu vẫn không tỉnh, thật làm tôi muốn quăng cậu
ra đường cho lạnh chết đi”.
– “Anh thì giỏi rồi, xem anh cắn tôi thành thế nào”. Vương Nam nghiêng mặt cho Lí Trọng nhìn. Lí Trọng vừa thấy một vòng
hồng hồng trên má cậu, ha ha cười lớn: “Cậu sau này chớ chọc tôi, cẩn
thận tôi lại cắn kia kia”. Hai người vừa trò chuyện vừa lái xe, lại hi
hi ha ha bắt đầu một ngày.
Tình cảm giữa người với người chính là
khó hiểu như vậy, ta thường không biết mọi chuyện bắt đầu khi nào, hai
người càng bên nhau càng gần gũi, lại không biết những cuộc trò chuyện
thân mật ấy biểu thị điều gì. Cứ như thế nhiều năm về sau, mảnh kí ức
hôm ấy đọng lại rất mơ hồ. Vương Nam và Lí Trọng cũng vậy, bọn họ bên
nhau không quá nhiều lần, nhưng hiện tại đã cười đùa vui vẻ như bằng
hữu. Trong cuộc đời mỗi người, luôn có vài bằng hữu đi cùng chúng ta một đoạn đường. Lí Trọng có thể đi cùng Vương Nam bao lâu? Bọn họ không rõ.
Số phận sẽ mang đến cho họ bao nhiêu nụ cười, bao nhiêu nước mắt? Buổi
sáng bình thường hôm ấy, không ai trong cả hai nghĩ rằng, bọn họ đang ở
rất gần hạnh phúc.
Cơm nước xong, bọn họ liền điện cục viễn thông đăng kí số điện thoại. Lí Trọng nói sau này muốn tìm cậu thì dễ rồi, mau ném máy nhắn tin của
cậu vào sọt rác thôi. Vương Nam nói, tôi nào rộng rãi được như thế a,
sau này anh cũng đừng gọi nhiều quá, tốn tiền cước. Lí Trọng nói vậy thì tôi càng phải gọi, cho tiểu tử cậu phá sản luôn. Hai người nháo thành
đoàn trong sảnh bưu cục.
Những khi
bên cạnh Lí Trọng, Vương Nam lãng quên hết thảy. Quên gọi điện chúc mừng năm mới mẹ, cũng quên gọi điện hỏi han Liễu Dược Dược. Cậu vẫn chìm đắm trong niềm vui bên cạnh Lí Trọng. Buổi tối lúc trở về, Lí Trọng đưa cậu đến dưới lầu, cậu muốn mời anh nán lại phút chốc, nhưng lại không nói
ra lời. Không hiểu vì sao, sau khi cảm thấy thích Lí Trọng, có nhiều lời Vương Nam không thể tự tự nhiên nhiên nói ra. Cuối cùng, cậu chỉ có thể nói “Đi đường cẩn thận” rồi lên phòng.
Ngày đi làm trở lại, Liễu Dược Dược có chút mất hứng: “Hai ngày qua cậu đi đâu? Nhắn tin cũng không thấy trả lời”.
Vương Nam nói: “Tôi có thể đi đâu? Chỉ ở nhà thôi, trong nhà không có điện thoại, cũng không muốn ra ngoài, nên không đi gọi điện”.
Liễu Dược Dược nói: “Được rồi, tôi đều nhìn thấy cậu”
