Ring ring
Tình Nhân Đến Trong Mùa Gió

Tình Nhân Đến Trong Mùa Gió

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323215

Bình chọn: 7.5.00/10/321 lượt.

phản ứng. Lí Trọng nhìn Vương Nam đỏ mặt, nói, đến, để

anh hôn 1 cái. Vương Nam nghiêng đầu né tránh, nói anh đừng mơ.

– “Để anh cho em biết anh có thể không”. Nói xong liền hung hăng dán miệng xuống. Ban đầu, Vương Nam còn giãy

dạu, chẳng qua hạ thân đều bại lộ suy nghĩ. Bọn họ lại tiếp tục đùa

giỡn. Lại thoải mái hôn nhau, cũng, lại một lần nữa làm tình.

Kích tình qua đi, hai người mệt mỏi chen vào trong chăn. Phòng Vương

Nam thuê ở tận lầu năm, tuy nhiên không chật lắm. Khi người người nằm

bên nhau, Vương Nam nói: “Anh, chúng ta đang diễn màn người yêu cùng nhau đón năm mới sao?”. Lí Trọng ha ha cười lớn: “Nghe thế nào cũng thấy em so đo a?”. Vương Nam quay đầu, nhìn ý cười lan tràn trên mặt Lí Trọng, bất chợt nói: “Anh, chúng ta như thế này không được xem là bình thường phải không?”. Lí Trọng nhìn thoáng qua Vương Nam, sau lại nhìn thẳng lên trần nhà: “Phải chứ”.

Hai người đều trầm mặc, Lí Trọng trầm ngâm hồi lâu: “Vương Nam, em yêu anh sao?”. Vương Nam gắt gao ôm lấy Lí Trọng: “Khụ, nếu không yêu thì tốt rồi”. Lí Trọng quay đầu nhìn Vương Nam: “Vậy là tốt rồi, Vương Nam, dù tương lai có thế nào, em chỉ cần nhớ ta đã từng yêu, như vậy là đủ rồi”.

– “Anh, hai ta nếu có một người là nữ nhân thì tốt rồi. Như thế thì có thể quang minh chính đại ở bên nhau”. Vương Nam trầm trầm nói.

Đúng vậy, nếu bọn họ là dị tính luyến, thì sẽ không làm ra nhiều chuyện tan

nát cõi lòng về sau. Nguyên nhân cũng chỉ bởi đây là một cuộc tình đồng

tính, nên mới mang đến nhiều bi hoan như vậy. Kì thực, tình yêu vốn

không phân biệt chúng tộc, giai cấp, giàu nghèo. Nhưng đạo đức xã hội

cũng không cho phép cả hai tùy hứng. Tình cảm của Vương Nam và Lí Trọng, nếu người ngoài biết được, có lẽ họ sẽ khiển trách, chửi bới rất nhiều? Là ai khiến xã hội tàn khốc này có nhiều quyền lực như vậy? Không ai có thể trả lời. Ngay cả Vương Nam, Lí Trọng cũng không thể trả lời. Bọn họ chẳng qua chỉ là yêu, vừa vặn đối phương có cùng giới tính với mình mà

thôi.

Không khí trở nên có chút thương cảm, đột nhiên Vương Nam

nhớ mình còn chưa tặng quà Lí Trọng. Cậu nhảy từ giường xuống sô-pha,

mang theo một gói quà nhỏ: “Anh, đây là quà của em”. Lí Trọng mở ra, là một khối ngọc Quan Âm.

– “Sao lại mua thứ này?”. Lí Trọng tỉ mỉ nhìn khối ngọc.

Vương Nam cười ha ha: “Cũng không tốn bao nhiêu, em chỉ tùy tiện mua ở mấy sạp bán hàng rong ven

đường thôi, để cầu may mắn. Anh không nghe người ta nói “nam mang Quan

Âm, nữ mang Phật Tổ” sao?”.

– “Em lại còn quan tâm đến mấy thứ này cơ đấy. Được rồi, mang vào cho anh”. Lí Trọng không biết rõ giá trị của khối ngọc, nhưng anh thích những tình cảm Vương Nam thành tâm khi mua món quà này.

Vương Nam tỉ mỉ mang ngọc cho Lí Trọng, trong lòng lại không ngừng niệm, Bồ

Tát a Bồ Tát, ngài sẽ phù hộ đoạn tình yêu này sao? Khuôn mặt Quan Âm

trầm tĩnh nằm trước ngực anh.

Chớp mắt đã hết năm 1995. Vương Nam

đơn độc nằm trên giường, chậm chạp vẫn không chợp mắt được. Chuyển năm

qua xảy ra như một cuốn phim quay chậm. Nhiều năm sau này, khi cậu đứng

dưới vòm trời phương Nam, nghe được bài ca “1995 thay đổi” của Hoàng Thư Tuấn, thì những hồi ức kia lại như thủy triều nuốt chửng lấy Vương Nam.

Sau khi em rời xa

Đặng Lệ Quân cũng từ biệt thế giới

Trương Yêu Linh sống những ngày cuối cùng trong mùa thu

Anh Quốc mất đi công nương Diana

Showbiz xuất hiện Trương Huệ Muội

Vương Phi, Vương Tĩnh Văn lại quay về là Vương Phi trước kia

Trương Quốc Vinh rốt cuộc thừa nhận mình là gay

Người ta kháo nhau Thư Kỳ là mỹ nữ đẹp nhất Đài Loan

Nhưng nhưngx điều thuộc về quá khứ, đã không còn nữa

Anh quên em không được, trái lại em vẫn hồn nhiên không biết gì

Thế giới không ngừng thay đổi, thay đổi

Nhưng tâm tư anh không muốn đổi thay

Thời gian cũng không ngừng trôi xa, trôi xa

Nhưng ký ức anh lại ngừng lại

Ngừng lại tại năm 1995 này

Thoắt cái, đã đến giao thừa tết âm lịch năm 1996. Vương Nam không

biết, kì nghỉ tết này, lại là nguyên do chia rẽ tình cảm của cậu và Lí

Trọng.

Vài hôm sau, Vương Nam chuẩn bị về quê. Cậu mua cho mẹ vài

món quá. Trên đường đã chật ních người đi mua sắm tết, tiếng nhạc trong

tiệm đĩa không ngừng hát vang: chúng ta là người một nhà, tên gọi Trung

Quốc. Anh em tỉ muội rất nhiều, cách sắc cũng đa dạng…. Khung cảnh náo

nhiệt không khiến Vương Nam vui vẻ hơn, cậu còn đang bận nghĩ đến những

lời đêm qua của mẹ Lí Trọng.

Đêm qua, Lí Trọng mang Vương Nam về

nhà cha mẹ. Mẹ Lí Trọng rất thích Vương Nam, sau lần đầu ghé thăm, anh

cũng lục tục mang cậu về thâm vài lần nữa. Vương Nam rất thích cơm mẹ Lí Trọng làm, mỗi lần ăn đều khiến bà cười không ngừng. Không có gì hạnh

phúc hơn việc tay nghề đầu bếp của mình được người khác thưởng thức, hơn nữa đứa nhỏ này lại rất hiều chuyện, mẹ Lí Trọng nghĩ mình có thích

Vương Nam cũng là chuyện đương nhiên. Tuy đầu tóc Vương Nam làm hai cụ

có chút không vừa mắt, nhưng lại nghe Lí Trọng nói người ta làm nghệ

thuật, cũng liền cảm thấy bình thường.

Hôm đó, Vương Nam ăn sủi

cảo cùng cha mẹ Lí Trọng, còn nói Tết về sẽ mang biếu c