rơi lệ. Cậu
không ngờ mình sẽ thương tổn họ nặng đến vậy.
Lúc đến bệnh viện,
mẹ Vương Nam có gặp mặt Lí Trọng. Chẳng biết vì sao, hiện tại nàng không oán giận anh nữa, trái lại còn có chút hổ thẹn. Lòng người rất kỳ quái, nếu là thời gian đầu, nàng nếu như nhìn thấy Lí Trọng, chỉ hận không
thể cho anh vài bạt tai. Nhưng hôm nay nhìn thấy Lí Trọng, lòng nàng còn xuất hiện một loại trìu mến. Nhìn thân ảnh Lí Trọng vội vàng lo liệu
mọi chuyện, nàng thật không hiểu. Nam nhân thế này, sao lại cứ thể mà
thích Vương Nam, hơn nữa hai người còn yêu nhau đến chết đi sống lại.
Vương Nam lại càng làm nàng lo lắng thêm. Ngày đó, khi Vương Nam khóc xong,
lại trở nên rất kiệm lời. Chỉ khi mình từ bệnh viện trở về, cậu mới mở
miệng hỏi tình hình bệnh trạng cha Lí Trọng. Có thế thấy, cậu muốn biết
rất nhiều, nhưng lại không hỏi gì. Nhìn đứa con ngày càng tiều tụy, nàng lại càng thương tâm.
Một đêm nọ, nàng tỉnh giấc nửa đêm đi vệ
sinh, mới phát hiện trong phòng khách còn sáng đèn, Từ cửa phòng nàng
nhìn thấy Vương Nam ngồi bó gối, tai mang headphone, đầu gục lên gối, cô đơn rụt vào góc giường. Nhưng bờ vai run run đã bán đứng cậu, Vương Nam đang khóc, nhưng không làm ra tiếng động nào. Tình cảnh này có thể làm
người mẹ nào không đau lòng? Nàng khẽ khàng đóng cửa, ngồi ở trên giường áp tay lên ngực tự vấn, phải chăng nàng đã làm chuyện qua đáng? Nhưng
lý trí lại nói cho nàng biết, không phải! Xã hội này chắc chắn không dễ
dàng bỏ qua cho tình yêu của hai nam nhân! Huống chi bọn họ từng thề sẽ
cùng nhau đi đến cuối đời?! Đau khổ thì đau khổ, nhưng đau dài không
bằng đau ngắn. Vương Nam, con tha thứ cho mẹ lần này đi, mẹ cũng vì muốn tốt cho con thôi.
Hai mẹ con tiếp tục sống trong căn nhà nỏ này,
mỗi lần gặp nhau đều cẩn cẩn thận thận khiến bầu không khí trở nên áp
lức. Lúc đầu, Vương Nam con rất hận mẹ, nhưng lại nhìn thấy bộ dáng
nàng, cậu lại cảm thấy mẹ cũng thật đàng thương. Là con nhưng mình lại
không chịu nhường nhịn, làm mẹ luôn cảm thấy mình như tội nhân. Hết thảy cậu cũng chỉ có thể trách mình, ban đầu nếu kiên trì chia tay, thì sẽ
không có nhiều chuyện như bây giờ.
Một tháng ấy, tuy Vương Nam tự
dày vò không ít lần, nhưng vẫn kiên trì tỏ ra bình thường. Cậu gọi điện
thoại cho Lí Trọng hỏi han, mình không thể đến giúp, chỉ có thể dựa vào
điện thoại biểu đạt tâm ý. Lần đầu mẹ đến bênh viện, Vương Nam rút hết
tiền tiết kiệm, lại mượn Mạnh Hạo Nhiên ít tiền, cộng lại thành hai vạn
tệ mang đi đưa Lí Trọng. Anh sống chết không nhận. Lần thứ hai, Vương
Nam nói mẹ mang trực tiếp đi đóng viện phí, chỉ có như vậy cậu mới thoải mái được chút ít.
Rốt cuộc cũng đến ngày cha Lí Trọng xuất viện, Vương Nam cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, cậu muốn chia tay Lí Trọng.
Nhiều năm sau hồi tưởng, Vương Nam cảm thấy rất kỳ quái, tại sao lần nào mình cũng là người nói lời chia tay trước? Có lẽ đó là biểu hiện của việc
cậu không tự tin với đoạn tình cảm này. Với những người tự tin vào tình
yêu, họ sẽ nắm bắt lấy bánh lái, đưa con thuyền tình vượt qua sóng gió,
dù có gặp bão tốt, dù đụng phải đá ngầm. Còn những người không tự tin
chỉ có thể cuống quít nhảy lên bờ đào ngũ. Vương Nam rơi vào trường hợp
sau.
Vương Nam hẹn Lí Trọng vài lần, nhưng anh đều bận. Anh còn
phải trông nom công ty, còn phải về nhà chăm sóc cha. Dời qua dời lại,
cuối cùng hai người mới gặp nhau, đó là ngày 18 tháng 10. Vương Nam
không bao giờ quên được ngày đó, trước sinh nhật cậu 12 ngày.
Hai
người gặp nhau, nhìn thấy đối phương đều hoảng hốt như nhau. Hơn một
tháng không gặp, Lí Trọng gầy thấy rõ, Vương Nam cũng tiều tụy đến vài
tuổi.
– “Anh gầy”. Vương Nam thương tiếc nói.
– “Kháo! Có thể không gầy sao? Đợi khi xuống được 10 cân, sẽ hoàn thành
kế hoạch giảm béo. Lúc đó bụng cũng không còn, anh sẽ đi luyện lại cơ
bụng”. Lí Trọng không quên đùa cợt.
Có lúc, Vương Nam cũng bội phục khả năng tìm vui giữa khổ đau của anh.
– “Còn em sao lại thành vậy? Không có tình thần?”. Vừa nhìn thấy, Lí Trọng cũng biết một tháng qua Vương Nam khổ sở thế nào.
– “Không có, vẫn tốt”. Vì cuộc hẹn hôm nay, Vương Nam còn đặc biệt chuẩn bị, không ngờ Lí Trọng vừa nhìn thấy đã nhận ra.
– “Bệnh bác trai thế nào rồi?”. Lời này kỳ thực cậu đã hỏi vô số lần trong điện thoại, nhưng vừa thấy mặt anh lại vô thức mà hỏi tiếp.
– “Từ từ điều dưỡng, cũng xem như từ quỷ môn quan trở về. Anh thuê một y tá, chuyên tới chăm sóc ông”. Nói đến đề tài này, Lí Trọng lại cảm thấy nặng nề.
– “Cái này cho anh”. Vương Nam lấy ra một bao cây ích mẫu, đây là do cậu đi khắp nói hỏi han mới biết. “Nghe nói cây ích mẫu có thể điều hòa huyết áp, đặc biệt tốt cho người xuất huyết não, anh mang về cho bác dùng thử xem”.
– “Vậy sao? Cảm ơn em”. Lí Trọng có chút cảm động.
– “Úc, được rồi, còn cái này trả lại cho em”. Lí Trọng móc ra một phong thư, bên trong là hai vạn tệ.
– “Em có bao nhiêu tiền anh không biết sao? Em cho là anh thiếu tiền sao? Hơn nữa viện phí cũng là do đơn vị ba anh chi trả. Cầm lại đi, em không cần làm vậy”.
– “Anh, xem như đây là chút tâm ý của em,
