Old school Swatch Watches
Tình Nhân Đến Trong Mùa Gió

Tình Nhân Đến Trong Mùa Gió

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322351

Bình chọn: 8.5.00/10/235 lượt.

đi.

Lí Hồng khóc đến tê tâm liệt phế. Nàng không thể tin, nàng không muốn tin, em trai mình thế nhưng cứ ra đi như vậy!

Vương Nam không khóc. Cậu phải giúp Lí Trọng vệ sinh thân thể, cậu muốn anh

ra đi thật tinh tươm. Vương Nam mang đến một chậu nước, cẩn thận tỉ mỉ

dùng tay thử nhiệt độ. Cậu sợ nước nóng quá hoặc lạnh quá, Lí Trọng sẽ

không thích. Thậm chí đến bây giờ, Vương Nam cũng không tin được, Lí

Trọng đã ra đi mãi mãi. Cậu cảm giác anh chỉ ngủ một giấc dài mà thôi.

Thân thể này cậu đã từng khát khao được ôm láy biết bao lần! Cậu tỉ mỉ

chà lau. Đây là việc cuối cùng Vương Nam có thể làm cho Lí Trọng. Cậu

không dám khóc, bởi có người từng nói, đừng khóc bên cạnh người đã mất,

như vậy họ sẽ không an lòng mà ra đi. Vương Nam muốn Lí Trọng lên đường

bình anh, cậu không thể khóc. Cậu chậm rãi mặc quần áo vào cho anh.

Người đàn ông ngốc ngếch này vẫn là thích trang phục Hugo Boss như cũ.

Cậu mặc vào cho anh từng kiện lại từng kiện, làm sao thân thể anh lại

nhẹ như vậy?!

Chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, trời cũng đã sáng. Vương Nam biết Lí Trọng đã đến một thế giới tươi sáng mới. Còn thế giới của

cậu, đã bắt đầu tắt sáng rồi.

Có người nói những ai ra đi chóng vánh đều là người tốt. Vậy thì chắc chắn Lí Trọng là người tốt nhất. Tuy việc Lí Trọng ra đi khiến ai cũng

cảm thấy sinh mệnh vô thường, nhưng đó là quy luật chung của cuộc sống.

Tựa như Thánh Kinh từng nói Cát bụi rồi sẽ về với cát bụi.

Ngày Lí Trọng đi, bầu trời vẫn xanh như vậy, ánh nắng vẫn ấm như thế. Không khí còn mang theo tia mát mẻ của mùa thu. Tại gốc Bạch Dương cao to bên

đường, nắng chiếu lên tán lá, vẩy nhưng tia vui vẻ xuống mặt đường. Trên đường có người cau có vượt qua đám đông, cũng có người vui cười hưởng

thụ khí trời ấm áp. Thế giới vẫn như cũ, nó sẽ không dừng lại vì bất kì

ai, cũng không vì sự ra đi của ai mà thay đổi.

Thế giới này vốn là như vậy. Có ai biết một người trẻ tuổi ưu tú như vậy đã vội vã kết thúc hành trình của mình? Lại có ai biết đã từng có hai nam nhân yêu nhau

đến vạn kiếp bất phục? Mỗi ngày có biết bao nhiêu việc xảy ra, ngoại trừ những vấn đề liên quan đến mình, còn lại không ai quan tâm đến niềm đau của kẻ khác.

Mấy hôm nay Vương Nam tựa như xác không hồn. Cậu máy móc lo liệu hậu sự cho Lí Trọng. Không kịp bi thương, không kịp rơi lệ. Mỗi ngày đều tê dại, hối hả an bài hết thảy. Khi Lí Trọng thực sự hóa

thành một làn khói tan giữa ngày xanh, Vương Nam mới không ức chế được

mà khóc thành tiếng. Sau này cậu sẽ không bao giờ gặp lại Lí Trọng nữa.

Sau này Lí Trọng sẽ triệt để biến mất trong thế giới của cậu. Vương Nam

điên cuồng lao về trước, cậu muốn ôm Lí Trọng, không cho anh như thế mà

rời đi. Quách Lôi gắt gao ngăn Vương Nam, không cho cậu làm chuyện điên

rồ.

– “Anh! Em thật có lỗi với anh”. Vương Nam dùng toàn lực hô một tiếng. Trước mắt tối sầm, ngất đi.

Lúc Vương Nam tỉnh lại, cậu đã ở trong xe. Liễu Dược Dược ngồi ngay bên cạnh.

– “Đây là đâu?”. Vương Nam nhất thời không phân biệt được, suy yếu hỏi.

– “Quách Lôi lái xe đưa cậu vào viện”.

– “Lí Trọng đâu? Lí Trọng đâu?”. Vương Nam chợt nhớ ra hôm nay hỏa táng Lí Trọng.

– “Vương Nam, cậu nghỉ ngơi chút đi. Mấy hôm nay cậu cũng mệt mỏi lắm rồi”. Quách Lôi khuyên nhủ.

– “Quay xe về đi. Tôi van cầu mọi người, quay về. Tôi muốn tiễn Lí Trọng một chặng đường”. Vương Nam ô ô khóc.

– “Vương Nam, nghe lời đi. Cậu như vậy, dì Hoàng cũng đã hôn mê. Đừng nháo nữa”. Liễu Dược Dược rơi lệ.

Vương Nam không nói nữa, chỉ im lặng khóc. Một lát sau, cậu lại lên tiếng: “Quay về quán rượu đi, tôi không sao”.

– “Cậu chắc không? Được, vậy tôi đưa cậu về quán rượu trước”. Quách Lôi lái xe quay về quán rượu.

Vương Nam nằm trong quán rượu hai ngày, Liễu Dược Dược sợ cậu nghĩ quẫn trong lòng, liền gọi chồng ban đêm qua ngủ cùng Vương Nam. Căn bản, cậu không cảm giác được bên cạnh có người. Đến bay giờ cậu cũng không phản ứng

gì, trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Lí Trọng đã đi rồi sao?!

Qua ngày thứ ba, Vương Nam nói với Liễu Dược Dược: “Hai người về đi, tôi không làm chuyện ngu ngốc đâu. Mẹ tôi, cha mẹ Lí Trọng còn cần tôi chăm sóc. Về đi”.

– “Vậy cậu cũng đừng nghĩ nhiều. Buổi tối chúng tôi lại đến”. Liễu Dược Dược và chồng rời đi. Vương Nam nằm trên giường hồi lâu, lại

nghĩ không biết cha mẹ Lí Trọng hiện giời thế nào? Cậu rời giường, suy

yếu xuống lầu, đến thăm cha mẹ Lí Trọng.

Vừa đến nhà Lí Trọng,

không khí đã tản ra một cỗ ưu sầu. Mẹ Lí Trọng nằm trên giường, ba Lí

Trọng đã được đưa đến nhà người thân, sợ ông không chịu nổi đả kích, nên đến giờ vẫn chưa ai dám nói sự thật. Lí Hồng thấy Vương Nam đến, liền

dẫn cậu đến phòng của mẹ.

– “Dì Hoàng, người đừng đau buồn quá”. Vương Nam nhìn bộ dáng mẹ Lí Trọng, trong lòng lại ê ẩm. Chẳng qua hiện tại cậu có gắng áp chế nỗi bi thương trong lòng, tận lực an ủi nàng.

Mẹ Lí Trọng lắc đầu, hiện tại bà đã khóc đến không còn nước mắt. Người đầu bạc tiễn kẻ tóc xanh, nỗi đau há có thể hồi phục sau vài ngày?! Mẹ Lí

Trọng kéo tay Vương Nam thật lâu như không nói gì.

– “Dì,

người nhất