Tình Nhân Trí Mạng

Tình Nhân Trí Mạng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323940

Bình chọn: 7.00/10/394 lượt.

o này liền muốn nhanh chóng tìm Bạch Thiệu Phàm tranh công, sự việc không thể trì hoãn, nên nhanh chóng đăng kí trở về đi thôi.

Đi vào sân bay, lơ đãng cùng một cô gái xa lạ gặp thoáng qua.

Đột nhiên, nàng kinh ngạc quay đầu lại, đó là một cô gái ngoại quốc trẻ tuổi, dáng người cao gầy, bởi vì đeo kính râm cho nên không thấy rõ lắm diện mạo của nàng, nhưng mà có thể cảm giác được là một cô gái rất đẹp.

Là nhìn sai sao? Vừa mới lướt qua, nàng ngửi được hương vị máu trên người nữ nhân kia. Thân là sát thủ, đối loại mùi này đặc biệt mẫn cảm.

Nhưng mà dù sao cũng không quen không biết, không cần thiết phải tìm hiểu để làm gì, máy bay sắp cất cánh, nàng vẫn là mau đăng ký trở về đi.

* * *

Lam Tuyết Diễm ở Hongkong điều tra thì vợ chồng Nhược Băng đã sưu tập những tin tức về sự kiện giống như thế, sau khi có phát hiện mới, Nhược Băng hẹn Bạch Thiệu Phàm ở một nhà ăn gặp mặt.

"Anh vẫn là làm việc như vậy, muốn gặp anh còn phải xếp hàng." Nhược Băng trêu ghẹo nói.

"Chỗ nào trong lời nói, chỉ cần em gọi điện thoại, anh nhất định gặp ngay." Nhìn Nhược Băng, vẫn xinh đẹp như vậy, nhưng thân đã là vợ của ngươi ta.

"Có tìm được không?" Hắn hỏi.

"Như cũ."

"Anh đã xem qua tin tức trên tờ Wekend Word, Chicago bắt được trùm ma túy quốc tế, làm được rất được, tuy rằng trên báo viết là công lao của cảnh sát Chicago, nhưng anh biết, là kiệt tác của vợ chồng em."

"Luôn không thể gạt được anh."

"Chúng ta là bạn tốt nhiều năm, nếu như vậy còn đoán không ra, anh nên về hưu. Tại sao lại đột nhiên gặp anh, Hắc Ưng đâu?" Không thấy bóng người n Thác, Bạch Thiệu Phàm còn buồn bực.

"Anh ấy có chuyện khác, hôm nay gặp anh là có việc muốn báo cho anh biết."

"Vừa vặn, anh cũng có chuyện muốn nói cho em."

"Sao?"

Đang muốn tiến vào chính đề nói chuyện, đột nhiên bị bóng dáng tham gia đánh gãy.

"Hai vị thật hăng hái, tại đây uống xong buổi trà trưa." Tuyết Diễm không mời mà tự đến, ngoài miệng mặc dù mang theo mỉm cười, vẫn dấu không được ghen tuông trong lời nói.

"Chồn đen, đã lâu không gặp." Nhược Băng trong suốt cười.

"Sao tôi không thấy sư huynh?"

"Anh ấy có việc, chỉ có tôi cùng Thiệu Phàm."

"Không sợ sư huynh ghen?"

"Thác biết tôi cùng Thiệu Phàm đi ra, anh ấy không nhỏ nhen như vậy." Lời nói bên trong có ý ám chi.

Tuyết Diễm xấu hổ đẩy phía dưới phát, chẳng lẽ biểu hiện bình dấm chua của nàng rất rõ ràng? Nhưng đôi mắt bất chợt nhìn vào đôi mắt đang cười của Thiệu Phàm, không khỏi cảm thấy ngượng ngập, vì che dấu sự bối rối của mình, nàng vội vàng nói sang chuyện khác.

"Tôi có một tình báo mới nhất, Chuyện liên quan đến an nguy xã hội, có hứng thú không?"

"Tình báo gì?" Nhược Băng hỏi.

Tuyết Diễm trầm mặc không nói, Nhược Băng hiểu rõ, dưới bàn hạ chân đá Thiệu Phàm một cước, ám chỉ hắn đặt câu hỏi.

"Chăm chú lắng nghe." Cố nén chân đau, Bạch Thiệu Phàm lễ độ nho nhã mở miệng, Nhược Băng thật đúng là không lưu tình.

Thấy Thiệu Phàm đặt câu hỏi, Tuyết Diễm mới vừa lòng, mở miệng."Theo tôi điều tra, thời gian này có không ít tổ chức hắc đạo lẻn vào Đài Loan, thế lực tổ chức này thập phần khả quan, bao gồm Hồng Đằng Giúp của Hongkong, Khởi Vân Xã của Nhật Bản, còn có thế lực trải rộng toàn bộ thế giới Diêm Thủ Đảng của Italy, quả thực là hắc đạo toàn cầu đại tập hợp."

"Thì ra cô cũng tra được." Nhược Băng nói.

"Chẳng lẽ cô cũng vậy” Tuyết Diễm kinh ngạc nói.

"Không chỉ có như thế, ngay cả nước Mĩ, nước Nga, thậm chí Nhật Bản và cả châu Á, các quốc gia quốc tế, cục hình sự đều phái người đến đây." Bạch Thiệu Phàm bổ sung.

Ba người cảm thấy kinh ngạc vì ăn ý tuyệt hảo, không hẹn mà cùng cười, thì ra mọi người đều muốn nói tới cùng một sự kiện. Như vậy là tốt rồi, không cần lại lãng phí lời lẽ  thuật lại, trực tiếp tiến vào chủ đề.

"Xem ra các người cũng biết nguyên nhân chủ yếu làm cho giới hắc đạo của các quốc gia tụ tập đến Đài Loan." Tuyết Diễm thở dài, vất vả lâu như vậy, thì ra mình không phải người đầu tiên tìm được tình báo.

"Biết, cũng khó trách Diêm Thủ Đảng lại khẩn trương như thế, như vậy là vật quan trọng đó đã bị trộm, sự tình liên quan đến sự sống còn của tổ chức bọn họ, cho dù mất mạng cũng phải tìm trở về."

"Quan trọng đến như vậy sao? Mặc dù là bảo thạch vô giá, cũng không đến nỗi tan rã nội bộ đi?" Tuyết Diễm nói.

"Bảo thạch?" Bạch Thiệu Phàm cùng Nhược Băng đồng loạt cùng hỏi, hai người đều giữ vẻ mặt buồn bực, Thiệu Phàm lập tức tiếp tục nói: "Sao lại là bảo thạch? Tôi nói là danh sách tổ chức của Diêm Thủ đảng."

"Cái gì? Bị trộm không phải là danh sách rửa tiền mười năm nay của bọn họ sao?" Nhược Băng càng thêm kinh ngạc nói.

Ba người hai mặt nhìn nhau, bị ba loại đáp án bất đồng làm cho hồ đồ! Sau nhiều lần đối chiếu thảo luận, cuối cùng rốt cục được kết luận.

"Có thể thấy được, có người có ý định tun ra tin vịt nhằm dấu tai mắt người khác."

"Tôi đồng ý, có lẽ là ba thứ này đều giống nhau, có lẽ cũng không phải, thứ bị trộm là cái khác."

"Tuy rằng ba người chúng ta tin tức không giống nhau, nhưng có một chung điểm, người ăn cắp bảo vật của Diêm Thủ Đảng là một cô gái."

"Chún


XtGem Forum catalog