i tin tức của anh cho em."
"Kinh hỉ?!" Nhứ Tiệp đột nhiên ngừng khóc, bước lui sau một bước, quái dị nhìn anh.
"Sao vậy?" Cô đột nhiên rời khỏi ngực anh, làm anh cảm thấy buồn bã.
"Anh dọa hỏng em rồi, tại sao anh ở chỗ này? Công việc của anh thì sao?
Miệng của Bác thật đúng là chó không phun được ngà voi, cô ấy quả thật bị dọa.
"Anh tới đây làm Thầy giáo." Tư Luật thản nhiên cười.
"Anh làm thầy giáo?" Nhứ Tiệp cảm thấy rất hỗn loạn. "Vì sao?" Đầu óc cô
xoay vòng vòng không hiểu, vì sao anh ấy muốn làm thầy giáo.
"Vì em." Anh cười dịu dàng. "Anh đến để bảo vệ em."
"Anh điên rồi, Tư Luật!" Nhứ Tiệp tức giận dậm chân. "Sao anh lại quyết định như vậy?! Công việc của anh thì sao?!"
"Là anh điên rồi, Nhứ Tiệp, anh điên rồi." Vẻ mặt anh nghiêm túc nói với
cô. "Anh điên cuồng nhớ em, Nhứ Tiệp, anh vừa nghĩ tới em ở Đài Loan,
anh không kiềm chế được suy nghĩ của mình, sợ em khóc, sợ em bị khi dễ!
Em nhỏ như vậy, mảnh mai như vậy, xinh đẹp động lòng người như vậy....
..." Sờ gò má trắng nõn của cô, ánh mắt Tư Luật sáng như đuốc.
"Anh vừa nghĩ tới có người nhân cơ hội anh không ở bên cạnh em bắt em đi
mất, anh sẽ đứng ngồi không yên. Sự thực chứng minh rất là đúng, vừa rồi anh mới biết có không ít nam sinh lộ ra ánh mắt sắc lang với em, anh
rất giận." Tư Luật cắn răng nói, những nam sinh kia, coi chừng.
"Tư Luật." Cô bị anh đánh bại. "Như vậy anh đến trường học chúng em dạy học, sẽ bị mọi người cười!"
"Có gì đáng cười? Anh lại không ăn trộm ăn cướp."
"Anh thật là.... ...... ..." Nhứ Tiệp không phản bác được, cô thật sự không có cách với anh.
Hiện tại mới biết được Tư Luật có bao nhiêu cố chấp, anh ấy muốn gì, suy
nghĩ gì, nhất định sẽ làm được, bất luận là ai cũng không làm thay đổi
quyết định của anh được.
Giống như anh yêu cô vậy, cho cô tất cả tình yêu, hoàn toàn không giữ lại.
"Vậy công việc của anh thì sao? Kế hoạch công việc của anh sắp xếp đến sang năm mà." Nhứ Tiệp suy nghĩ cho công việc của anh.
"Cái này em không cần quan tâm, em nghĩ, Bác sẽ bỏ qua cho anh sao?" Tư Luật cười khổ. "Chúng anh sẽ mở Webcam trên mạng, mỗi ngày đều phải mở để
hoàn thành công việc."
"Như vậy anh sẽ rất vất vả." Cô không khỏi cảm thấy đau lòng, Đài Loan với Mỹ chênh lệch nhau 10 tiếng, anh làm
việc cả ngày cả đêm như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ hỏng người mất.
"Cái này thì phải xem em thế nào." Đôi mắt Tư Luật lóe lên một chút ánh
sáng. "Em là tinh thần của anh, em phải làm thế nào đó để giúp anh nâng
cao tinh thần chứ?"
Gương mặt Nhứ Tiệp đỏ lên, ánh mắt xấu hổ nhìn anh. "Đáng ghét."
Tư Luật bật cười ôm cô vào lòng, nâng gương mặt nhỏ nhắn của cô lên, khẽ sờ đôi môi mềm mại, rồi mới, hôn lên đó---- --------
Nhứ Tiệp với Tư Luật hẹn hò, lại có một bóng đèn là Tích Vĩ đi theo, bầu
không khí tốt như thế, có thức ăn ngon trong nhà hàng, tình cảnh hiện
tại lại có ba người.
"Nghe nói có rất nhiều người nịnh bợ cô." Tư Luật lạnh nhạt nói, bàn tay không nhàn rỗi, thay Nhứ Tiệp bóc vỏ cua,
mới để thịt cua trên chén của Nhứ Tiệp, săn sóc thúc giục cô ăn.
"Cái gì?" Tích Vĩ đang lột vỏ tôm, đầu cũng không ngẩng lên liều mạng mà ăn.
Ôi, hải sản ở đây thật tươi! Thịt của con cua rất béo, uống nước súp của nó mà không muốn đứng lên! Tôm sú* vừa to vừa tươi, thật là ngon.
(*) Tôm sú (tên khoa học: Penaeus monodon) là một loài động vật giáp xác đại dương được nuôi để dùng làm thực phẩm.
Cua rang sốt tiêu đen ở đây, thật sự rất ngon!
Phùng Tư Luật thật hào phóng, cho cô ăn những loại này, cô sẽ dính Nhứ Tiệp
như keo. Được rồi, sau đó lại thêm một đĩa cua thật to, nghe nói chỉ 1-2 vạn mà thôi, cho Phùng Tư Luật trả thoải mái.
"Nghe không rõ
sao? Tôi nói là nịnh bợ, nghe nói có không ít người nịnh bợ cô, có
chuyện này hay không?" Ánh mắt sắc bén của Tư Luật nhìn qua.
"Khụ khụ-------" Tích Vĩ bị dọa sợ, không cẩn thận mắc nghẹn, ho mãnh liệt không ngừng.
Người này không mang mắt kính, ánh mắt sắc bén của anh ta không chút nào che
dấu, bình thường nhìn như lịch sự hiền lành bây giờ thì cách xa vạn dặm, nhìn bộ dạng không dễ trêu chọc. Tuy rằng trên người mặt âu phục, ánh
mắt này, khí chất này, khiến cho người ta kiêng kị ba phần.
Phùng Tư Luật người này thật là sâu không lường được!
"Nào có?" Tích Vĩ giả ngu.
"Hôm nay tôi nghe nói, cô chuyển giao thư tình." Tư Luật phong kinh vân đạm
nói nói, mặc dù vẫn dịu dàng gắp thức ăn cho Nhứ Tiệp, nhưng chính anh
khiến cho người khác cảm thấy uy hiếp.
"Hả, đó là chuyện rất lâu rồi." Cô vội vàng nói đùa, làm bộ như mình đang bận dùng bữa.
"Tư Luật, anh hiểu lầm Tiểu Vĩ rồi." Nhứ Tiệp nuốt trứng cua mà Tư Luật
gắp cho, mở miệng nói thay bạn tốt, "Tiểu Vĩ sẽ không làm chuyện như
vậy, anh bị lừa rồi!"
"Đúng rồi đúng rồi!" Tích Vĩ vội vàng gật đầu. "Tôi bị oan."
"Phải không?" Trong giọng nói Tư Luật tràn ngập không tin.
"Dĩ nhiên, ai có thể xông qua được cửa của Tiểu Vĩ? Tiểu Vĩ tốt với em lắm, sẽ không để cho người có suy nghĩ bậy bạ tới gần em." Giọng nói Nhứ
Tiệp tràn đầy tin tưởng vào bạn tốt.
"Ha ha." Ánh mắt Tích Vĩ đắc ý nhìn anh cười hai tiến