Old school Swatch Watches
Tình Yêu Của Sao

Tình Yêu Của Sao

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326644

Bình chọn: 8.00/10/664 lượt.

ng trong làng giải trí rồi sẽ lại đi thôi. Giống như là mây bay trong gió, cá xuôi theo dòng, … Cậu ta sẽ đi rất xa, rất xa, chỉ cần quay đầu lại nhìn tôi một cái thôi, tôi sẽ xúc động đến mức rút khăn mùi soa ra chấm chấm vài giọt nước mắt.

Phóng viên hô lên: “Gần thêm chút nữa … Thân mật thêm chút nữa đi …!”.

Dương Diệc Mẫn cũng rất nhanh nhẹn, cô ấy khéo léo tựa đầu vào vai Thái Nhiên, giống như chú chim nhỏ đang cố nép sát vào nơi nghĩ mình có thể dựa dẫm được. Thái Nhiên giang rộng cánh tay, ôm chầm cô ấy vào lồng ngực. Phóng viên cực kì cảm kích, cứ trầm trồ tán thưởng mãi nhưng vẫn không quên bấm máy lia lịa.

Tôi lặng lẽ rời khỏi đám người náo nhiệt.

Phía sau căn cứ quay phim ở núi Hạc có một khu du lịch rất nổi tiếng. Ở dưới những dãy núi sừng sững kiên cố kia là một hồ nước nhỏ rất đẹp mà cực kì yên tĩnh. Tôi đến đây đúng vào lúc sắc phong đang chuyển đỏ, gió chỉ cần thổi nhẹ là lá đã rụng rơi đầy mặt nước. Mặt hồ yên ả cứ thoáng chốc lại gợn lên những con sóng nhỏ.

Tôi rất thích những cảnh đẹp tự nhiên như thế này nên cứ hết nửa ngày lênh đênh giữa biển đời là lại ra ngồi đây ngắm cảnh. Có đôi khi còn mang đồ nhắm với bia ra một mình uống một mình cười. Giữa lúc Thái Nhiên phải cùng Dương Diệc Mẫn vật vã ở cái căn nhà cũ kĩ đầy ma quái kia, với cái tình yêu kì lạ của bọn họ thì tôi lại ngồi đây ngắm trời thu xanh biếc, cảnh nước non hùng vĩ, tôi đây tình nguyện làm Đào Uyên Minh(1).

(1) Đào Uyên Minh : Đào Tiềm (chữ Hán: 陶潛, 365 – 427), hiệu Uyên Minh (淵明), tự Nguyên Lượng (元亮) biệt hiệu là Ngũ liễu tiên sinh, người đất Tầm Dương, nay thuộc huyện Cửu Giang, tỉnh Giang Tây, là một trong những nhà thơ lớn của Trung Quốc. Ông có làm quan nhưng cáo lão hồi hương. Vào năm 418, lúc ông 53 tuổi, Lưu Dụ giết Tấn An Đế (396-419), chuẩn bị tiếm ngôi, có vời ông ra, mặc dù đời sống rất thiếu thốn vì mùa màng thất thu, nhà cửa bị cháy sạch…nhưng ông cương quyết từ chối, được người đương thời khen, gọi ông là Tĩnh tiết tiên sinh.

Thái Nhiên cũng từng theo tôi tới đây một lần rồi, cậu ta rất thích phong cảnh nơi đây, nếu không có việc gì làm thì lại mang kịch bản ra đây tập luyện.

Cậu ta cũng có chút áp lực lớn. Đảm nhận vai này là một thử thách khá khó khăn đối với Thái Nhiên. Lời thoại thì không nhiều lắm nhưng mọi cảnh quay đều phải dùng đến hoạt động chân tay, biểu cảm gương mặt để diễn tả cảm xúc của nhân vật. Trương Mạn Quân lại có những yêu cầu cực kì nghiêm khắc với Thái Nhiên. Chỉ một cái hành động nhỏ thôi mà phải lột tả được hết những gì nhân vật muốn nói. Đôi khi chỉ một tiếng thở dài thôi mà cũng phải cho người xem trong rạp cảm thấy sợ hãi đến tột độ.

Thái Nhiên viết bốn chữ thật to: “Diễn xuất tự nhiên” trên bìa của tập kịch bản. Giống như mấy học sinh đang ôn thi đại học viết thật to hai chữ: “Quyết tâm” cột trên đầu mình vậy. Tôi sợ cậu ta học hỏi người Nhật Bản nhiều đến nỗi tẩu hỏa nhập ma, nửa đêm thức dậy đốt nến đi nhát ma người khác thì khổ, nên cống hiến toàn bộ thời gian rảnh rỗi của mình ra giúp cậu ta tập luyện.

Trong bộ phim lần này Thái Nhiên phải khóc rất nhiều, toàn bộ diễn viên trên thế giới này nhất là những người mới vào nghề đều sợ cảnh khóc, cậu ta cũng không ngoại lệ. Cảnh khóc được gọi là đạt khi bạn có thể rơi lệ một cách tự nhiên. Còn không đạt là khi bạn phải nhờ đến tỏi xông cho nước mắt chảy ra, đó là một vấn đề thuộc về mảng tri thức cực kì cao siêu đấy. Cậu ta quay phim trước giờ có khi nào phải diễn cảnh khóc đâu. Một nam nhi chân chính đâu dễ rơi nước mắt thế mà lần này lại phải khóc nhiều đã thế lại còn phải khóc cho thật tự nhiên. Cậu ta buồn rầu đến mức muốn vò nát cả da đầu ra rồi.

Trương Mạn Quân chỉ vẽ cho cậu ta: “Tự tìm ra điểm yếu của bản thân rồi giả sử như mình gặp phải một đả kích rất lớn”. Thái Nhiên bất đắc dĩ nói: “Theo như hiểu biết của em về bản thân thì nếu gặp phải trường hợp đó em chỉ có thể nổi điên lên thôi”.

Trương Mạn Quân vừa tức giận vừa buồn cười: “Tìm đại một người nào đó, không ngừng nói “Xin lỗi” với họ, nghiềm ngẫm cảm xúc của mình lúc đó cho đến khi nước mắt trào ra”.

Đối tượng bất hạnh đó chỉ có thể là tôi.

Tôi tìm một chỗ thoải mái bên hồ, ngồi xuống, nhìn cái người đang uể oải trước mặt mình nói: “Con trai của ta, chỉ vì sự bồng bột của tuổi trẻ nên con mới phạm sai lầm thôi. Thượng đế sẽ tha thứ cho con. Ngoan. Nói đi”.

Thái Nhiên không có tâm trạng đùa giỡn với tôi, cậu ta hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt của cậu ta cứ xoáy sâu vào đôi mắt của tôi, chạm vào những khoảng sâu thẳm trong tim tôi.

“Xin lỗi”. Edit: Hàn Phong Tuyết

Beta: Hàn Phong Tuyết

Trong tôi phảng phất như có cái gì đó chậm lại, trầm tĩnh hơn, hô hấp cũng chậm dần, lắng nghe lời cậu ta nói.

“Thật xin lỗi. Thật xin lỗi…”.

Thiên hạ nói xin lỗi, đơn giản nhất chính là ba chữ đó, nhưng phức tạp nhất cũng là ba chữ đó, bởi thiên ngôn vạn ngữ cũng bao hàm trong ấy.

Lúc Thái Nhiên trầm tĩnh có một loại mị lực đặc biệt, ánh mắt lấp lánh có hồn ngày thường vào lúc này bỗng trở nên dịu dàng, khiến người ta say đắm, giống như việc thu