không biết gì cả”.
Hình Nguyên lại hỏi: “Ngoài phòng trọ, cô ấy còn có
chỗ ở nào khác không?”
Tô Cẩm có chút bối rối, “Chi Chi luôn sống độc lập.
Mỗi lần tụ họp bạn bè, cô ấy đều chủ động đến tìm bọn em…”
Chưa nói dứt lời liền nghe thấy một giọng nói vang
lên. Hai người đang nói chuyện cùng quay sang nhìn, thấy nét mặt Lục Hiển Phong
đầy kinh ngạc dò hỏi: “Chi Chi mà hai người nói… là Lâm Chi Chi?”
Tô Cẩm ngạc nhiên gật đầu, “Vâng, anh quen Chi Chi
sao?”
Lục Hiển Phong lấy khăn ăn lau nước canh trên tay, đôi
lông mày sắc chau lại, “Mất tích gì? Không phải là công ty cử cô ấy đi công tác
sao?”
“Công tác?” Tô Cẩm lặng người, “Nhưng… lúc Tiểu Ngôn
gọi điện thoại, công ty nói là cô ấy đã nghỉ việc”.
Đầu mày Lục Hiển Phong giật giật, trong đáy mắt anh
đầy vẻ u ám, “Nếu nghỉ việc, tại sao tôi lại không biết?” Nói xong liền cầm lấy
điện thoại, vội vàng ấn một dãy số, “Cho tôi gặp trưởng bộ phận an ninh Lâm Chi
Chi”.
Tô Cẩm nhìn anh ta, căng thẳng đến nghẹt thở.
Dường như cảm nhận được sự lo lắng của cô, Lục Hiển Phong
cầm điện thoại, ánh mắt hướng về phía cô.
Trong mắt của người đàn ông này tỏa ra một thứ ánh
sáng rực rỡ tươi đẹp, dường như ánh đèn trên trần nhà, ánh sao ngoài cửa sổ đều
truyền vào trong đôi mắt ấy. Giống như dòng nước ánh lên lúc ráng chiều, mát lạnh,
lại có một vẻ nho nhã khiến người khác mê đắm.
Tô Cẩm mơ hồ nghĩ: Người đàn ông này có một đôi mắt
thật kỳ lạ.
“Thế nào?” Hình Nguyên đặt con tôm đã bóc vào đĩa của
Hàn Hiểu, quay lại hỏi, “Công ty nói như thế nào?”
Lục Hiển Phong tắt điện thoại, mặt không bộc lộ cảm
xúc gì, nói: “Nói là sếp cử cô ấy đi công tác”.
Tô Cẩm cảm thấy như có một mớ bòng bong trong đầu, cô
đang nghĩ xem vì sao anh ta có thể quen Lâm Chi Chi thì nghe thấy Hình Nguyên
giải thích: “Hiển Phong là cố vẫn pháp luật của tập đoàn Hưng Hòa – anh quên
không giới thiệu, hai người họ đều là nhân viên cùng một công ty”.
Tô Cẩm hồ nghi nhìn Lục Hiển Phong, anh ta cũng đang
nhìn cô, “Thế nào, không giống sao?”
Đương nhiên không giống.
Tô Cẩm nghĩ: Một cố vấn pháp luật tại sao lại là một
người có vẻ phất phơ như thế? Tổng giám đốc của tập đoàn Hưng Hòa… chọn người
kiểu gì vậy?
Hàn Hiểu thấy không khí rối loạn như vậy, cuối cùng
hỏi đến vấn đề mấu chốt, “Anh đã nghe ngóng được tin tức gì chưa?”
Hình Nguyên lắc đầu, “Khả năng của cảnh sát có hạn.
Thêm vào đó, sự lưu động của nhân khẩu năm nay rất lớn, để xác định được xem
một người có thật sự măt tích hay không cần rất nhiều thời gian. Thực sự trông
đợi vào họ để tìm người, e rằng…”
Hàn Hiểu đặt thìa xuống hỏi Tô Cẩm: “Tô Tô, bạn trai
của em ở sở cảnh sát nói thế nào?”
Tô Cẩm cúi đầu nhìn xuống, “Ngạc Lâm sắp đính hôn rồi,
nghe nói cô dâu là con gái của phó thị trưởng Trần. Em và anh ấy đã kết thúc
rồi, làm sao có thể hỏi anh ấy?”
Câu trả lời khiến Hàn Hiểu không thể ngờ tới, tự nhiên
ngẩn người ra.
Tô Cẩm nhìn trong đôi mắt của chị có một chút dịu dàng
cảm thông, vội vàng xua tay, cố gắng nở nụ cười, “Em đi rửa tay, mọi người cứ
ngồi ăn nhé”.
Không đợi Hàn Hiểu kịp định thần lại, Tô Cẩm đã nhanh
chân bước ra khỏi phòng.
Trong gương là một khuôn mặt trái xoan bình thản,
đường nét mềm mại, xương quai hàm hơi mỏng. Mắt không to, hai hàng lông mi đen
và dày, có đôi nét trẻ con.
Không khó coi nhưng cũng không thể xem là đẹp. Ngạc
Lâm vẫn nói cô “có khuôn mặt đã lỗi thời”. Lâm Chi Chi và Bành Tiểu Ngôn lúc
vui vẻ thường khen cô có khuôn mặt kinh điển của người đẹp, mãi mãi không già;
lúc không vui lại nói “Mặt trái xoan đúng là lỗi thời rồi, em gái, bây giờ
khuôn mặt xương xương mới thịnh hành”.
Tô Cẩm không biết khuôn mặt xương xương là mặt gì,
nhưng trong tấm ảnh không rõ Lâm Chi Chi chụp trộm ở đâu, con gái của gia đình
phó thị trưởng Trần, cũng là cô dâu chính thức của Ngạc Lâm có một thân hình
gợi cảm, đường nét khuôn mặt tinh tế, ăn mặc thời trang.
Không thịnh hành…có lẽ chính là diện mạo của cô.
Nhưng diện mạo quan trọng như vậy sao? Nếu mình đi
thẩm mỹ viện giống cô ấy thì Ngạc Lâm có trở về bên mình không?
Tô Cẩm vỗ nước lạnh lên mặt.
Điên rồi, cô nghĩ, thật sự là điên mất rồi. Rõ ràng là
khi anh rời bỏ cô, cô kiên định như thế, vậy mà chỉ qua nửa tháng, dường như cô
đã không còn hận anh nữa.
Sự thực là tình cảm không hề có một nguyên tắc nào,
nhưng anh đã thay lòng đổi dạ, vậy mà cô… vẫn như xưa – thật là một bi kịch.
Kéo khăn lau khô nước trên mặt, Tô Cẩm nhìn vào gương
xoa mặt.
Sắc mặt xanh tái bị nước lạnh kích thích bộc lộ chút
tức giận. Tô Cẩm thử nở nụ cười nhưng nụ cười nhanh chóng tắt đi.
“Thật khó coi”. Tô Cẩm buồn bã cúi đầu kéo cánh cửa
phòng vệ sinh.
Cửa vừa mở ra cô liền lặng người, người đàn ông dựa
vào bức tường đối diện… là Ngạc Lâm. Tô Cẩm vội vàng đóng cửa, định thần lại
rồi mở ra, anh vẫn đứng nguyên đó.
Miệng cười, anh nhìn cô đầy ấm áp – tuyệt đối không
phải là ảo giác.
Tô Cẩm hít một hơi, chân tay đột nhiên cứng đơ.
Ngạc Lâm dụi điếu thuốc, nhìn cô cười, hỏi: “Tại sao
lại không nghe điện thoại của anh?”
Tô Cẩm ngại ngù
