hoải mái thì lập tức nói."
Hai người liếc nhìn nhau một cái, Ôn Miên cắn môi, hốc mắt ẩm ướt lại muốn trào ra.
Từ trước đến nay đều là như vậy, một câu trấn an, quan tâm của anh, lại khiến cho cô chua xót gấp bội, thậm chí gấp trăm lần.
Cô sợ, sợ hãi khiến cô bất lực run rẩy, nhưng mà, cô cũng tin, cô sẽ được cứu.
Chi vì cô tin tưởng quân nhân Trung Quốc, là huyết nhục đúc nên Vạn Lý Trường Thành.
******
Chân trái của Ôn Miên bị trật khớp, hai xương sườn bị gãy, trên người có nhiều vết thương, lúc ấy bị thương mà còn xoay người cử động, thiếu chút nữa phần xương gãy đã đâm vào các tổ chức trong ngực, vậy thì xảy ra chuyện lớn rồi.
Thật may mắn, mạch máu, màng phổi và phổi cũng chưa bị tổn thương quá lớn, chỉ cần cố định xương sườn lại, phòng ngừa bị lệch vị trí, rồi từ từ chờ xương lành lại.
Cô bị tiêm thuốc giảm đau, xương sườn đã được cố định lại, bà Nghiêm, Chu Như đều đã tới, nhưng lại sợ làm ồn ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của cô, nên cũng chỉ để cho một mình Cù Thừa Sâm canh giữ bên cạnh cô.
Sáng mai anh phải về căn cứ, ít nhất có thể ở đây một đêm, cũng coi như có chút vui mừng.
Cù Thừa Sâm vuốt tóc mái của cô, cô nhắm mắt lại, không rên một tiếng.
Lúc này Bùi Bích Hoa nhẹ nhàng đẩy cửa phòng bệnh, kêu con trai ra ngoài, hiện giờ bà cũng khó xử, nguyên nhân là vì vừa rồi lúc đi xem cả nhà cục trưởng Thi, bác sĩ nói tiểu thư nhà họ bị di chứng nhỏ sau khi bị thương, cô ấy quá cảnh giác, không ai tới gần cô ấy dược, chỉ muốn gặp Cù Thừa Sâm.
Về tình về lý, đi xem cô một chút cũng không quá đáng, nhưng con trai đã có vợ, chỉ sợ Ôn Miên biết lại nghĩ nhiều, huống chi nếu quả thực Thi Thiến Nhu không thể rời bỏ nó được, chẳng lẽ phải phụ trách luôn nửa đời sau của cô ấy sao.
Cù Thừa Sâm nhớ rõ, anh đã từng nói với Ôn Miên một câu: ở nhà anh nghe vợ.
"Lúc này con đi, rất bất tiện." Người đàn ông chuyển mắt, nhàn nhàt nhìn vào bên trong: "Trước tiên chờ cô ấy tỉnh lại đi, đỡ để cô ấy cũng tìm con."
Bùi Bích Hoa ngẫm lại thấy cũng đúng, Cù Thừa Sâm trở lại phòng bệnh, chỉ thấy Ôn Miên mở to mắt, cô cũng là một cô gái tâm tư tinh tế.
"Mẹ tìm anh.......... Có chuyện gì?"
Ôn Miên không dám nói quá nhiều, bất quá, việc này nếu nén mãi trong lòng cô sẽ thấy khó chịu.
Trung tá tiên sinh nói rõ nguyên do cho cô nghe, anh thở dài một hơi: "Hiện giờ đi gặp cô ấy thì không thích hợp, tuy có chút ích kỷ, nhưng anh không thể. Chờ cô ấy bình phục rồi muốn giúp đỡ cái gì, sẽ nói sau."
Ôn Miên không phải thánh mẫu, cô cũng không đại lượng đến mức đưa anh cho người khác, dù chỉ là "mượn tạm".
"Cô ấy có nặng lắm không."
Cù Thừa Sâm lắc lắc đầu, anh quản không được, cũng không có cách nào để quản.
Đây không phải là vô tình vô nghĩa, trung tá vẫn nguyên ý giúp đỡ khi Thi Thiến Nhu cần, nhưng việc này chẳng may nếu xử trí không ổn thỏa, sẽ phá hủy cả ba người bọn họ.
Trong ấn tượng Thi Thiến Nhu cũng không phải người phụ nữ yếu ớt như thế mới đúng chứ.
Ôn Miên nhớ tới đĩa CD kia, nhớ bài hát Someone like you kia, khiến cô khẩn trương một trận.
"Bất luận như thế nào, anh cũng sẽ không trở về bên cô ấy đúng không?"
Cù Thừa Sâm sửng sốt, im lặng cười: "Vấn đề này, nếu em vẫn muốn miệt mài theo đuổi, chờ khi vết thương tốt lên, có thể từ từ nói tiếp." Anh cũng không hoảng, đôi con ngươi đen mười phần bình tĩnh: "Hiện tại, nói với em một câu, Ôn Miên, cô ấy là một "quá khứ", hiểu chưa?"
Thay vì cứ nhớ đến rồi khó chịu, không bằng dứt khoát buông tay.
Cù Thừa Sâm cũng không có nhiều thời gian rỗi như vậy, đi đặt giả thiết cho một đoạn tình cảm khác.
Cái anh muốn, đã ở ngay trước mắt, chỉ cần một người này là đủ rồi.
Ôn Miên vẫn còn đang thở phào nhẹ nhõm.
Nghĩ lại, không được, sỉ diện ra vẻ không để ý, cô đổi vấn đề khác hỏi anh: "Hiện tại em khó coi lắm sao?"
Cô sợ mặt mũi bầm dập, xấu đến nỗi không có cách nào gặp người.
"Cũng không phải anh chưa từng thấy lúc tệ hơn."
Ôn Miên 囧囧,đúng lúc này Cù Thừa Sâm cúi người nâng mặt cô lên, vốn chỉ muốn trấn an cô gái này một chút, nhưng khi môi anh tiếp xúc với cô, thậm chí mới chỉ nhẹ nhàng cọ xát, thì dục vọng đang ngủ đông lại thức tỉnh không lý do.
Người đàn ông vội buông cô ra, trạng thái cứng ngắc kia tượng trưng cho một loại tín hiệu nguy hiểm.
Ôn Miên cho rằng, ít nhất cái hôn này cũng phải kéo dài vài giây chứ, hu, kết thúc quá nhanh, cô còn chưa kịp lưu giữ nhiệt độ của anh.
Từ đầu đến chân cô rõ ràng là một người bệnh, hai người lại còn muốn bắt lửa, xem ra lại phải chờ thêm một thời gian nữa rồi.
Cù Thừa Sâm nhéo nhéo huyệt Thái dương, dằn vặt không thôi. Thực chưa thấy qua cô nhóc nào xui xẻo hơn cô.
*****
Nửa đêm, Ôn Miên đói bụng, Cù Thừa Sâm biết cô thèm ăn, anh cầm áo khoác, ra dạo một vòng bên ngoài kiếm thức ăn cho cô, kết quả là thấy được một tiệm bán trái cây, người đàn ông nghĩ muốn mua chút quả tươi về, ngồm xổm xuống lựa chọn, trong lòng chậm rãi dâng lên một loại tư vị không rõ.
Anh không biết, trái cây cô thích ăn là loại nào, thời gian anh ở nhà không nhiều lắm, kết hôn với cô chưa tròn một năm, nh