hiến người ta không nhận ra là đã được dán. Trước đây cậu dán sách bao giờ chưa?”.
Minh Nhật Lãng do dự một hồi rồi hạ giọng nói: “Tớ đã từng xé nát hết sách trên giá của mình sau đó dán lại từng cuốn một”.
Đó là câu chuyện khi cậu mười hai tuổi.
Từ một đứa trẻ vô tri cậu bé đã bước vào lứa tuổi thiếu niên. Dần dần
Minh Nhật Lãng đã hiểu tình hình sức khỏe của mình, khác với những bạn
bè cùng trang lứa khác. Từ đó cậu bé không còn vui vẻ nữa. Nụ cười càng
ngày càng hiếm hoi, càng ngày càng trở nên dễ cáu giận.
Một hôm, đứa con trai của bác Hồng đi xe đạp đến nhà Minh Nhật Lãng tìm
bác ấy có việc. Nhìn thấy cậu bạn cùng tuổi vui vẻ đi xe đạp, cậu nhớ
lại chiếc xe đạp nhỏ yêu thích nhất ngày bé. Đột nhiên có một thứ xung
động không thể kiềm chế được, cậu liền muốn đi trên chiếc xe đạp đó.
Con trai bác Hồng rất hào phóng nhường cho Minh Nhật Lãng đi, nhưng vẫn
chưa kịp sờ vào chiếc xe thì mih Nhật Lãng đã bị bác Hồng bế lại. Bác
Hồng đã làm việc ở nhà cậu mười mấy năm nên hiểu rất rõ bệnh tình và sức khỏe của cậu, bác lo lắng nói: “Cậu chủ, cậu không được đi xe, bị ngã
là không xong đâu”.
Bà Minh cũng nghe phong thanh nên đã chạy đến, một mặt vừa khuyên con
trai, một mặt bảo con trai bác Hồng mau đạp xe rời khỏi đó. Cậu giẫy
giụa trong lòng bác Hồng một hồi lâu rồi rưng rưng nước mắt nhìn chiếc
xe đạp càng lúc càng khuất xa tầm mắt. Cả người cậu xẹp xuống như quả
bóng bị xì hơi.
“A Lãng, chúng ta không chơi đi xe nữa, mẹ dẫn con vào phòng đọc sách nhé, được không con?”.
Bà Minh nhẹ nhàng dỗ dành con, từ khi Minh Nhật Lãng không thể chơi đùa, nhảy nhót như những đứa trẻ bình thường khác, ông Minh Hạo Thiên đã sửa phòng vui chơi thành phòng đọc sách, mỗi năm đều mua cho cậu một lượng
sách phù hợp với lứa tuổi, phần lớn thời gian cậu đều làm bạn với sách.
Giẫy giụa thoát khỏi tay bác Hồng, Minh Nhật Lãng chạy vụt vào trong
phòng, bà Minh mặt mày tái xanh hốt hoảng gọi với theo: “A Lãng, con
chạy chậm thôi, đừng chạy nhanh như thế, A Lãng”.
Minh Nhật Lãng chạy một mạch vào phòng đọc sách rồi khóa trái cửa lại.
Bà Minh chạy đến trước cửa liền nghe thấy bên trong có những tiếng “roạt roạt”, bà đau đớn gọi cửa: “A Lãng, con làm gì trong đó thế? Mau mở cửa đi con”.
Bà Minh lo lắng, hốt hoảng không biết làm gì khác ngoài việc đập cửa,
nhưng cũng chẳng ăn thua gì. Cũng may bác Hồng nhanh trí đi gọi bà quản
gia Vương Thái đến để lấy chìa khóa mở cửa. Cửa vừa được mở ra, một cảnh tượng bày ra trước mắt: Khắp phòng đều là những trang sách bị xé nham
nhở. Minh Nhật Lãng đang ngồi co ro trong góc phòng, hai tay ôm gối,
gương mặt giấu sau hai cánh tay, ngồi yên bất động.
“A Lãng”, bà Minh chạy lại ôm chặt lấy con, hai tay bà ôm trọn đôi vai
đang run rẩy cùa cậu, nghe rõ tiếng nấc nghẹn ngào đầy đau đớn… Bà vốn
định đưa con ra ngoài, nhưng thấy cảnh này nước mắt lại như mưa, thế là hai mẹ con ngồi ôm nhau khóc.
Ông Minh Hạo Thiên nhận được tin liền hủy ngay một vụ làm ăn quan trọng
để về với con, ông vào phòng nói chuyện rất lâu với cậu. Cuộc nói chuyện diễn ra trong hai tiếng đồ hồ, sau đó Minh Nhật Lãng bước ra ngoài với
gương mặt trầm mặc. Cậu đi đến trước đống sách bị mình xé tan đang được
bà Vương Thái và hai cô người hầu dọn dẹp, nói:
“Mấy người ra ngoài đi, cứ để cháu tự dọn dẹp”.
Cậu chỉ mất nửa tiếng để phá hoại phòng đọc sách nhưng phải mất nửa
tháng để phục hồi nguyên vẹn. Tất cả số sách bị xé đều được dán lại như
cũ. Ông Minh đã từng cẩn thận dò hỏi con: “A Lãng, sách rách rồi thì
thôi, để mẹ mua cho con sách mới”.
A Lãng lắc đầu: “Không, con muốn những cuốn sách này, chúng đã bên con bao năm rồi”.
“Vậy… để mẹ giúp con nhé?”.
“Không, con xé rách thì tự con dán lại”.
Nhất định phải là tự mình làm, phải học cách chịu trách nhiệm với bản
thân. Trong cuộc sống, một số thứ có thể dựa vào người khác, nhưng một
số thứ bản thân mình phải tự đảm đương.
Love 2:
Xe nát tất cả sách trong phòng đọc của mình?!
Lâm Nguyệt Loan nghe xong vô cùng kinh ngạc, một người nho nhã, ôn hòa
như Minh Nhật Lãng lại có thể làm được một việc đầy bạo lực thế sao? Là
Tiêu Tinh Dã còn được. Nhưng sau đó dán lại hết, điều này lại phù hợp
với tính cách và hành vi của cậu. Lẽ nào, con người Minh Nhật Lãng thực
sự có hai tính cách, vừa có thể ôn hòa như ngọc, lại có thể bạo lực như
lửa.
“Thật thế sao? Minh Nhật Lãng này, nhìn cậu chẳng giống người có thể xé sách gì cả”. Lâm Nguyệt Loan hoài nghi.
Minh Nhật Lãng ngẩng đầu lên định nói gì đó rồi chợt khựng lại. Cậu đút
vào túi quần và lấy ra một chiếc điện thoại. Là màu xanh của Địa Trung
Hải, thân máy được làm rất tinh xảo, bóng như kim cương, nhìn qua là
biết rất đắt giá. Chắc chắn không giống với điện thoại của những bạn
cùng lớp khác. Nhìn màn hình gọi đến cậu nhìn Lâm Nguyệt Loan rồi nói
“Xin lỗi”, sau đó đi ra ngoài nghe điện thoại.
Lâm Nguyệt Loan sững lại một hồi mới nhận ra cậu đi nghe điện thoại. Hóa ra điện thoại cậu để chế độ rung, khi có điện thoại đến không gây ra
tiếng động, ảnh hưởng đến người khác. Sự giáo dục tố