a ngoài mở cửa, cô sững lại, đứng trước cửa lại là bà Minh.
Thấy con gái đứng yên ngoài cửa, bà Điền Tuệ Văn cũng ngó ra nhìn rồi hỏi: “Loan Loan, đây là…”.
Bà Minh cũng nhìn thấy người phụ nữ trong nhà, ánh mắt bà nhìn sang bà
Điền Tuệ Văn rồi nói: “Chào chị, chị là bà Lâm? Tôi là mẹ cháu Minh Nhật Lãng”.
Mẹ Minh Nhật Lãng tự mình tìm đến đây, không biết có chuyện gì? Đương
nhiên là không phải để nói chuyện phiếm rồi, bà Tuệ Văn cũng chững lại.
Sau đó vội lên tiếng: “Chào chị, mời chị vào nhà”.
Bà Minh bước vào và nói: “Xin lỗi chị tôi đến quá đường đột. Không liên
lạc gì mà đã đến chơi, thất lễ quá. Tôi cũng không có điện thoại của nhà nên…”.
Nói xong bà đưa mắt nhìn túi hành lý đang xếp dở: “Chị Lâm, chị sắp ra ngoài à?”.
“Vâng, chị Minh, thật ngại quá, tôi e không tiếp đón chị chu đáo được, tôi 10 giờ phải lên máy bay rồi”.
“Là tôi nên ngại mới đúng, đến làm phiền không đúng lúc. Chị Lâm, nếu
chị cho phép tôi sẽ đưa chị ra sân bay. Xe tôi ở dưới nhà”.
Xem đồng hồ, bà Điền gật đầu đồng ý: “Vậy làm phiền chị Minh rồi”.
Chiếc xe chất lượng cao lao vút đi trên đường bằng phằng của thành phố
A, cảm giác cứ như không phải xe đang đi vậy. Lâm Nguyệt Loan ngồi trên
ghế phụ, trong lòng lo lắng khấp khởi. Thỉnh thoảng lại nhìn qua gương
chiếu hậu, cảm giác giữa hai hàng ghế trước sau có tấm màn cách âm và
ngăn cản, chẳng nhìn thấy mẹ và bà Minh, càng không biết hai người đang
nói chuyện gì với nhau.
Xe đến sân bay rồi mà người ngồi sau vẫn chần chừ không xuống xe, lâm,
Nguyệt Loan chịu khó ngồi đợi, đợi đến lúc không đợi được nữa cô mới nhẹ nhàng gõ cửa kính ô tô, nhắc nhở hai người đang nói chuyện vô cùng say
mê.
Lát sau bà Điền Tuệ Văn mới bước xuống xe, quanh mắt hoe đỏ. Bà Minh nói với ra ngoài với Nguyệt Loan: “Cháu tiễn mẹ đi nhé, bác ngồi đợi trong
xe”.
Thấy Lâm Nguyệt Loan và mẹ đi vào trong rồi, ánh mắt mà Minh mới lộ rõ
vẻ thương cảm. Nghĩ rồi bà lấy điện thoại ra và gọi: “Alo, A Lãng à…”.
Lâm Nguyệt Loan cứ đợi mẹ sẽ nói cho mình nghe chuyện bà nói với bà
Minh, thế nhưng bà Điền không nói gì cả. Chỉ đến khi gần vào đường ra
máy bay, bà mới nói: “Loan Loan, sau này mẹ không ở bên cạnh, bác Minh
sẽ chăm sóc con thay mẹ”.
Lâm Nguyệt Loan nghe nói mà giật mình: “Mẹ, mẹ nói cái gì thế? Sao con phải cần bác ấy chăm sóc?”.
“Mẹ đã nhờ người ta chăm sóc con rồi, Loan Loan, con không biết rằng…”. Bà Điền Tuệ Văn nghẹn ngào không biết nói thế nào.
“Nói chung, bác Minh là người mẹ tin tưởng và cũng muốn nhờ cậy. Tuy bác ấy vì con trai mình nên mới miễn cưỡng chấp nhận chăm sóc con, thế
nhưng bà ấy có thể quan tâm trong sóc đến những người khác ngoài con
mình như thế *là mẹ yên tâm lắm rồi”.
(Câu gốc: Yêu mái nhà, yêu cả con chim, yêu con mình, ngoài con mình ra còn những đứa trẻ khác nữa)
“Thế nhưng, mẹ…”.
Lâm Nguyệt Loan chưa nói hết câu thì mẹ cô đã buông hành lý và ôm chặt cô vào lòng. Có những giọt nước mắt ấm áp rơi trên cổ cô.
“Mẹ”.
Hai mẹ con lần nào gặp nhau cũng thế, ở bên nhau thì ít mà chia ly thì
nhiều, cảnh tiễn biệt lần nào cũng đầy nước mắt. Bà Điền Tuệ Văn là phụ
nữ lập nghiệp, trên thương trường có thể đánh nhau chảy máu chứ không
rơi lệ, trong cuộc sống thì lại là người sống nội tâm và trầm tĩnh. Lâm
Nguyệt Loan chưa bao giờ thấy mẹ khóc, cảm nhận được sự khác biệt, cô
ngạc nhiên hỏi: “Mẹ, có phải… sau này mẹ không về thăm con nữa không?”.
Sâu xa trong lòng cô đã có dự cảm không tốt.
Bà ngập ngừng một hồi rồi mới nói: “Loan Loan, mẹ và chồng sẽ cùng di cư sang Canada. Lần này về thăm con là lần cuối cùng”.
Trong khoảnh khắc ấy sự cô đơn bao phủ như lần đầu tiên hai người chia
xa, người đến người đi trong sân bay bỗng dưng trở nên thật mơ hồ. Lâm
Nguyệt Loan một mìn đứng giữa nơi đó, mắt nhìn xung quanh, cảm giác như
nhìn thấy những người thân cạnh mình lần lượt ra đi, một mình cô ở lại…
nước mắt từ bao giờ đã vây quanh khoe mắt, từng giọt, từng giọt rơi
xuống giống như trái tim đang tan vỡ từng mảnh, từng mảnh.
Bà Tuệ Văn cũng nước mắt lưng tròng: “Loan Loan, mẹ đã gửi một khoản
tiền vào thẻ của con. Sau khi ra nước ngoài mẹ vẫn tiếp tục gửi. Cũng đã nhờ được bác Minh chăm sóc con nên mẹ cũng yên tâm phần nào”.
Lâm Nguyệt Loan không nói thêm được câu nào nữa, cô cứ đứng im như khúc gỗ, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Bên tai vang lên tiếng nói của nhân viên sân bay, nhắc nhở hành khách
chuẩn bị vào đăng ký. Bà Tuệ Văn lau nước mắt và nói với con: “Loan
Loan, mẹ đi đây”.
Bà vừa nói vừa bước lên định ôm Lâm Nguyệt Loan lần cuối. Thế nhưng cô
lùi lại một bước, tránh xa bà. Đôi tay bà đưa ra rồi sững lại giữa không trung, bà thở dài rồi kéo hành lý đi về phía đường ra máy bay.
Thấy bóng mẹ sắp biến mất, Lâm Nguyệt Loan không kiềm chế được nữa, cô
gào khóc: “Me… nếu biết có ngày hôm nay… tại sao ngày đó mẹ còn sinh con ra làm gì?”.
Lời nói như xé nát tâm can, nước mắt càng lăn dài trên má. Nhìn theo
bóng mẹ đã dừng lại, ngập ngừng, thế nhưng cuối cùng vẫn rẽ vào đường
thông đạo.
Lâm Nguyệt Loan tuyệt vọng nhắm mắt lại, bầu trời trước mắ
