” Nhược Phi mỉm cười, tự tin nói.
Nói đến phòng tranh, ánh mắt Nhược Phi
tràn đầy hào quang thắng lợi. Dung mạo cậu ta tuấn tú khôi ngô, nụ cười đầy ắp
tự tin, vẻ mặt như nói có thể nắm chắc được hết thảy trong lòng bàn tay làm
Tiểu Hạ ngẩn người. Cô ngồi thừ ra nhìn Nhược Phi, tim đột nhiên đập loạn nhịp.
Cô không hiểu sao lại cảm thấy hỗn loạn vô cớ, vội vàng cúi mặt xuống, nụ hôn
có mà như không lúc nãy vẫn luẩn quẩn trong đầu, cố xua đi mà không sao xua
được.
Cô………….bị làm sao rồi?
Nhược Phi luôn tuấn tú như vậy, cô cũng
chẳng phải lần đầu tiên gặp cậu, nhưng tại sao lúc nãy khi nhìn thấy cậu ta lại
cảm thấy như bị điện giật? Cậu là đứa em trai cô nhìn miết từ nhỏ tới giờ! Cô
sao có thể vì đứa em này mà đỏ mặt?
Thẩm Nhược Phi……..
Tiểu Hạ than ngắn thở dài.
Cơm nước xong xuôi, Tiểu Hạ tham quan
phòng làm việc của cậu. Cô khí thế tràn trề vày vò cây xương rồng trước cửa sổ,
chốc chốc lại cho tay vào sờ. Nhược Phi hết nói, vội túm lấy tay cô: “Cẩn thận
bị đâm đấy!”
Tay Nhược Phi trắng nõn, thon dài, vì
luôn luyện vẽ mà có vết chai trên ngón, lòng bàn tay ấm áp mà nóng rực, Tiểu Hạ
không ngờ cậu lại đột nhiên túm lấy tay cô, giật mình theo bản năng rụt tay
lại, không may đập mạnh vào gai xương rồng. Ngón trỏ chảy ra một giọt máu đỏ
tươi, Nhược Phi sững người, vội vàng tìm bông băng, Tiểu Hạ chỉ miễn cưỡng cười
cười : “Không sao đâu, không đau mà. Thẩm Nhược Phi, cậu tiếp tục làm đi nhé,
tôi không làm phiền nữa”
“Tiểu Hạ, chị giận đấy à?”
Nhược Phi nhíu mày nhìn Tiểu Hạ xem ra
có chút nghi ngờ. Tiểu Hạ nào dám nói mình muốn rời khỏi không phải vì tay đau
mà là do cảm giác vừa nãy với Nhược Phi làm cô ngượng ngập, không tự tại, chỉ
còn cách cười lớn : “Có giận gì đâu! Tôi có phải là loại người bụng dạ hẹp hòi
đâu, cậu chả lẽ không rõ hay sao? Tôi hôm nay không được khỏe, muốn về đi ngủ
sớm. Ngày mai Trần Duyệt đến, chúng ta còn phải bận rộn chạy lên chạy xuống đó”
“Tiểu Hạ, chị thật không sao đó chứ?”
“Thật sự không sao mà, cậu yên tâm sáng
tác đi nhé. Bye bye!”
Mãi đến khi rời khỏi phòng làm việc của
Nhược Phi, nụ cười trên mặt Tiểu Hạ mới biến mất. Nhìn ánh đèn vàng nhạt trên
lầu, cô bắt đầu cảm thấy quyết định sống cùng Nhược Phi không hay chút nào.
Dù gì thì gì, Nhược Phi cũng là một
người đàn ông 25 tuổi rồi, cho dù hai người có vô tâm đi nữa, cũng có rất nhiều
bất tiện. Xem ra phải tìm cơ hội nói chuyện với mẹ rồi…………..
Một đêm không mộng mị, Tiểu Hạ không rõ
Nhược Phi về nhà từ lúc nào, khi cô mở mắt ra đã là 3h chiều, cô nhìn đồng hồ
trên điện thoại, thở phào một cái, đang định tiếp tục đánh một giấc thì điện
thoại reo, Tiểu Hạ miễn cưỡng đặt điện thoại áp bên tai, bài thánh ca hàng tuần
của mẹ cô lại bắt đầu : “Tiểu Hạ, con đang làm gì đấy?”
“Đang ngủ………..”
“Tô Châu mưa suốt, ra ngoài nhớ mang
theo ô, đừng để bị cảm lạnh nghe con! Còn nữa, cơm phải ăn đúng giờ, không được
nhịn đói đó!”
“Con biết rồi……………” Tiểu Hạ bất lực hậm
hực.
“Phi Phi đang làm gì thế con?”
“Làm sao con biết được!” Tiểu Hạ có chút
cau có. Cô nhớ tới việc ngượng ngùng hôm qua liền hỏi : “Mẹ, Thẩm Nhược Phi bao
giờ dọn đi vậy? Không thể để nó ở đây cùng con mãi được!”
“Đứa trẻ này, con nói gì vậy? Con nỡ
lòng để dì Vương Tuệ lo lắng sao?”
“Không nỡ! Cho nên con mới để nó sống
cùng đấy thây! Nhưng nó không thể ở đây cả đời được mà!”
“Haizzz, Tiểu Hạ! Nha đầu con có bao giờ
chịu gọi điện về nhà đâu, nếu như Phi Phi không đến chăm lo cho con, mẹ và cha
con còn không biết phải lo lắng đến chừng nào nữa! Hai đứa các con ở bên ngoài chăm sóc lẫn nhau,
ở nhà cha mẹ cũng an tâm. Con đừng có bắt nạt Phi Phi đó nghe chưa!”
“Mẹ! Mẹ coi Nhược Phi là trẻ lên ba sao?
Con có thể bắt nạt được nó? Con với nó cô nam quả nữ sống chung một nhà, mẹ
không sợ con bị thiệt sao?”
“Con bị thiệt? Phi Phi là do mẹ trông
coi từ nhỏ tới lớn, con không ăn hiếp nó là may lắm rồi! Tóm lại, không được
dùng thái độ không tốt đối xử với thằng bé, biết chưa?”
“Mẹ! Mẹ chẳng công bằng chút nào cả! Rốt
cuộc ai mới là con mẹ đây?” Tiểu Hạ phiền não.
“Đừng nói năng linh tinh———Con là dân,
mẹ là chủ. Gia đình ta từ trước tới giờ luôn hài hòa như vậy”
“Con thật sự bị mẹ đánh bại rồi……….”
Tiểu Hạ bất lực.
“Đúng rồi! Lần trước con đi gặp anh
chàng bác sĩ gì đó, kết quả thế nào?”
“Đại khái là hỏng rồi”
“TẠI SAO?” Bên kia điện thoại, âm lượng
cao lên mấy chục dêxiben.
“Đều là tại Thẩm Nhược Phi……….”
“Là con đi xem mắt chứ có phải Phi Phi
đi đâu? Con trách nó làm gì? Nhất định là con không chịu nhường nhịn người ta để
người ta chạy mất!”
Nhược Phi luôn là đứa trẻ ngoan trong
mắt cha mẹ, việc này cô trông tới phát ngấy rồi. Cô bó tay với họ rồi, thế nên
không muốn nghe bất cứ điều gì nữa, cô bất hiếu để điện thoại sang một bên, kệ
cho mẹ cô bày tỏ cảm tưởng với không khí.
Chính lúc này, Nhược Phi gõ cửa, cô cũng
nhân cơ hội ngắt máy luôn.
“Tiểu Hạ, dậy đi thôi! Chị không phải
bảo đi chợ sao?”
“Tôi dậy rồi!”
“Vậy em vào nhé!”
Cửa đột ngột mở toang.
Tuy mặc quần áo ngủ hẳn hoi, nhưng T