trước cô đã gọi điện về nhà thông
báo cho cha mẹ biết là kế hoạch thay đổi, cô không có thời gian về nhà, bị mẹ
kịch liệt phản đối nhưng cô vẫn mỉm cười cúp điện thoại.
Như vậy cũng tốt, trở lại Thạch gia, A Hiển sẽ cảm thấy không được tự nhiên,
mặc dù hắn không nói nhưng cô biết. Bởi vì ở Thạch gia, hắn sẽ trầm lặng hơn,
ngay cả tươi cười đều không có. Tính cha mẹ cô như thế nào cô còn không hiểu sao?
Cho nên hiện tại ở Paris chỉ có hai người bọn họ sẽ qua lễ Noel ấm áp, nghĩ
cũng rất tuyệt. Trở về Thạch gia sẽ trải qua vô số buổi tiệc, cùng một đám
người phải cười đến mỏi miệng, nghe bọn họ tán hươu tán vượn rồi tâng bốc cô là
người xinh đẹp động lòng người, cô đã quá ngán ngẩm rồi.
Năm nay cô muốn chỉ cùng A Hiển trải qua lễ Noel riêng của bọn họ, chỉ nghĩ đến
mà cô đã cảm thấy vô cùng hạnh phúc rồi. Quà Giáng Sinh cho hắn cô cũng đã sớm
chuẩn bị xong, là chiếc caravat do chính cô tỉ mỉ thiết kế, từ vẽ cho đến phối
màu, đến cắt may, tất cả đều tự tay cô làm.
Ngón tay thon dài nhẹ nhàng mơn trớn mặt tơ lụa màu lam xám tro, cái loại cảm
giác mềm mại này là cô hài lòng. Đôi môi khẽ cong lên, tưởng tượng màu sắc này
sẽ làm nổi bật thêm đôi mắt đen của hắn, sẽ càng thâm thúy hơn. Nghĩ đến vậy
lòng cô như muốn cười to lên.
Chậm rãi đóng lại nắp quà, đưa tay nhấn phím call: “Betsy, cuộc phỏng vấn sau
là mấy giờ?”
“Mười giờ đúng bắt đầu, chắc khoảng mười một giờ có thể kết thúc.”
Thật tốt quá, xong vụ phỏng vấn này cô có thể nghỉ ngơi hai ngày, tối hôm nay
có thể cùng A Hiển đón Giáng Sinh qua đêm, nghĩ đến đã thấy hạnh phúc rồi.
Chờ đợi lâu như vậy mới đến hôm nay, tâm trạng cô rất tốt, phối hợp vô cùng
nhịp nhàng, đối phương cũng rất thoải mái, chưa tới mười một giờ cô có thể cầm
lấy gói quà của mình mà lái xe về nhà.
Trời ạ, cô muốn về nhà, cô nhớ hắn, bọn họ đã bao lâu không tâm sự cùng nhau
và vui vẻ ăn cơm? Trong khoảng thời gian này cô bận quá sức, vì sau khi tốt
nghiệp sẽ mở công ty mà phải chuẩn bị nhiều thứ, cho nên giờ chỉ cần có cơ hội
bên cạnh hắn cô sẽ nhất định không chịu bỏ qua.
Lúc nhấn ga, tâm tình cô chưa bao giờ nhẹ nhõm như thế, rồi đưa tay bấm số điện
thoại nhà.
Không có ánh nến nhưng có bữa tiệc thịnh soạn. Tôm hùm tươi, gan ngỗng cùng với
canh măng tây, bên cạnh đó là mùi thơm của bánh nhân thịt. Một bữa tiệc Giáng
Sinh chính cống kiểu Phương Tây. Với Thạch Sắc Vi mà nói đây quả thực rất phù
hợp, hơn nữa còn vì người cùng ngồi chung một bàn với cô kia. Là Triệu Tử Hiển
thì cô còn mơ ước gì thêm nữa.
Gan ngỗng cho vào miệng là tan đi, tôm hùm thơm ngọt, cùng với mùi hương hoa
quả và rượu trắng làm hương vị món ăn thêm đậm đà, khiến cho Thạch Sắc Vi tròn
mắt khen ngợi: “Thủ nghệ của A Hiển nhà ta ngày càng tốt nha.” Trọng điểm là
chọn rượu để phối hợp cũng rất hoàn mỹ.
Hắn mỉm cười múc cho cô một bát súp măng tây: “Cẩn thận nóng.”
Cô liền uống xong bát súp, bữa tối của hai người cũng không nhất định là những
đồ ăn xa xỉ hay quá nhiều đồ ăn, chỉ cần ở bên người yêu cũng đã đủ hạnh phúc
rồi.
Trò chuyện phiếm, từ từ thưởng thức rượu ngon và thức ăn, hai tiếng sau, sau
khi ăn xong bánh putdinh ngọt ngào thì bữa tối mới kết thúc.
Sau đó hắn thu dọn bát đĩa trên bàn mang vào phòng bếp rửa, còn cô ôm lấy chiếc
gối mềm ngồi trước lò sưởi ấm áp, lười biếng thỏa mãn không muốn động đậy.
Triệu Tử Hiển dọn dẹp phòng bếp sạch sẽ xong mới bưng ra một đĩa táo đỏ lớn đặt
bên cạnh cô.
“A Hiển, ngồi cạnh đi.” Cô vỗ vỗ vào chỗ tấm thảm bằng lông cừu trắng như tuyết
ở bên cạnh.
Hắn vui vẻ tuân theo, hắn vừa ngồi xuống thì Thạch Sắc Vi lập tức ngả người
ngay vào ngực hắn, nằm ở trên đùi hắn, ngước mắt lên nhìn: “Nhắm mắt lại đi.”
Hắn rất nghe lời nhắm mắt lại.
Cô kéo tay trái của hắn, rồi cầm hộp quà để vào lòng bàn tay hắn. Hắn mở mắt
ra, cô mỉm cười nói với hắn: “Giáng Sinh vui vẻ.”
Hắn nhìn quà tặng này, trầm mặc.
Cô thúc giục: “Mở ra xem có thích không?”
Mở ra, là chiếc caravat màu xám tro bằng lụa sáng bóng nằm gọn trong hộp. Hắn
cầm lên, tỉ mỉ mơn trớn lớp vải thượng đẳng.
“Đây chính là người ta tự mình làm đó.” Cô cầm lấy đưa đến cổ áo hắn ướm thử,
cười cười: “Quả nhiên rất hợp nha. Ừm, A Hiển nhà ta càng lớn càng đẹp trai
rồi.” Thật là làm cho cô thêm kiêu ngạo mà lại càng phiền não nha.
Hắn đưa tay vuốt ve gương mặt cô: “Khổ cực như vậy, còn phải tốn thời gian làm
cái này.”
Trong khoảng thời gian này cô rất gầy, mỗi ngày chạy đi chạy lại đến thời gian
ngủ cũng không có. Điện thoại gọi chưa đến một phút liền tắt máy vậy mà còn tự
tay chuẩn bị quà cho hắn.
“Có quan hệ gì.” Cô cười đến rất thỏa mãn “Người ta thích làm vì cậu mà.
Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán cô.
“Nói cho người ta xem, có thích nó không?”
“Thích.” Làm sao có thể sẽ không thích chứ? Chỉ cần là cô đưa cái gì hắn cũng
sẽ thích, huống chi còn là vật cô tốn nhiều tâm huyết và thời gian chuẩn bị như
vậy.
“Vậy quà tặng của người ta đâu?” Thẳng thừng đòi hắn đáp lễ.
Đôi mắt đen láy lóe lên giống như đang do dự.
“Đừng bảo là không chuẩn bị đó.” Cô rất hiểu rõ,
