áo sơ mi lúc ẩn lúc hiện.
Hắn nắm chặt thìa trong tay, con ngươi co lại, một hồi lâu mới miễn cưỡng trả
lời hai chữ: “Ăn ngon.”
“A Hiển...” Cố ý kéo dài thanh âm mang theo mị hoặc mãnh liệt, thân thể cô lướt
qua bàn ăn cúi xuống trước mặt hắn, vươn lưỡi liếm qua môi hắn: “Ăn người ta
ngon, hay là thức ăn ngon, hửm?”
Hô hấp của hắn cứng lại, không thể ngăn cản được hấp dẫn mãnh liệt, muốn đưa
tay kéo cô vào lồng ngực nhưng cô lại cười đẩy hắn ra, trở lại ghế ngồi của
mình, lắc đầu: “Người ta rất mệt mỏi”.
Cự tuyệt, cũng là sự thật.
Một tuần qua bận rộn mà ngủ ít khiến thể lực cô sớm tiêu hao, sáng hôm nay
xuống máy bay về nhà chỉ ngủ được chừng năm tiếng, trận hoan ái vừa rồi tiêu
hết thể lực cô vừa mới bổ sung.
“Chân rất mỏi.” Cô nũng nịu oán trách.
Dĩ nhiên là mỏi, vừa mới bị hắn đè xuống đất hung hăng một trận hơn tiếng đồng
hồ không mỏi sao được? Nghĩ đến chuyện vừa rồi mắt hắn lại sâu hơn nữa.
“Lát nữa người ta muốn tắm, cậu phải masage cho người ta.” Nữ Vương xem như chuyện
đương nhiên hạ lệnh.
Tắm? Khí nóng trong bồn tắm bốc lên mù mịt, cô nằm trong bồn giữa đống bọt
tuyết trắng, vừa bóng loáng so với bọt còn trơn bóng hơn đó chính là da cô,
hình ảnh như vậy chỉ cần tưởng tượng cũng đã khiến cho hắn...
“Cậu sao lại đỏ mặt?” Ngón tay thon dài của cô khẽ xoa xoa
ở má, quan sát hắn: “Có phải lại đang nghĩ đến chuyện xấu? Mặt có thể đỏ đến
như vậy, thật là đáng yêu.”
“Không được bảo tôi đáng
yêu!” Hắn trừng mắt nhìn cô, bất mãn kháng nghị: “Tôi cũng không phải là trẻ con.”
Không phải sao được? Vẻ tức giận kia rõ ràng là đúng nha.
Ngũ quan hắn rất thanh tú, trời sinh mặt trẻ con, còn da thì có phơi nắng cũng
không thể đen đi được càng khiến thêm ngây thơ, đôi môi đỏ nổi bật, hơn nữa
tuổi còn trẻ chưa thoát khỏi thiếu niên đơn thuần. Trông giống như bụi cỏ non,
thật là đáng yêu, nhưng bụi cỏ non này đã bị cô ăn sạch sành sanh, thật sự là
quá tốt!
Cô đưa tay cầm bàn tay hắn: “A Hiển nhà ta càng ngày càng đáng yêu!”
Cô gái này, thói quen vẫn không thay đổi, luôn luôn thích trêu chọc hắn. Nhưng
hắn có thể với bất kỳ ai cũng để mặt lạnh, riêng đối với cô... Không thể hất
tay cô ra, lại rất giận nhưng chỉ có thể trầm mặc cúi đầu ăn, làm như không
nghe thấy.
Thật không thể tự nhiên được nha, Thạch Sắc Vi cười cười đẩy cái đĩa thức ăn
của mình sang hắn: “Tay người ta mỏi, đút cho người ta ăn đi.” Mặc kệ hắn vừa
mới hờn dỗi, Đại tiểu thư ra lệnh như là chuyện đương nhiên làm người ta giận
sôi gan.
Nhưng hắn vẫn làm theo, cô tùy tiện ngồi lên trên đùi hắn, tựa vào trong ngực
hắn, để hắn cầm thìa lần lượt đút từng thìa cơm hải sản. Giống như theo thói
quen được phục vụ, cô hưởng thụ ngay, thoải mái khép hờ mắt, đầu tựa vào vai
hắn, chỉ việc há mồm và nhai là được rồi. Hành động đã vô cùng quen thuộc, hắn
đút cô một thìa thì thìa tiếp theo là cho hắn, một bàn cơm hải sản cứ vơi dần.
Tuổi hắn tuy nhỏ nhưng vô cùng tỉ mỉ, từng thìa đút vào miệng cô không lớn
không nhỏ, vừa đủ. Cô muốn ăn canh cũng không cần phải mở miệng, thìa đã đưa
tới bên môi.
Cả bàn đầy thức ăn được ăn sạch sẽ, đương nhiên phần lớn sẽ vào bụng hắn. Hắn
đứng dậy đi vào phòng bếp đem đĩa xoài đã được gọt sẵn mang ra, cô vừa ăn hoa
quả vừa nhìn hắn dọn dẹp bát đĩa trên bàn.
Nhìn hắn làm việc nhà thoạt nhìn có vẻ thành thục không tưởng tượng nổi. Vóc
người hắn rất cao, đã được 1m80 và còn có thể cao hơn nữa nhưng không phải
cái loại thân hình vỡ, hắn nhìn có vẻ cao gầy. Chỉ có cô mới biết, khuôn mặt
thanh tú kia đã che dấu đi thân thể rất rắn chắc, chiếc áo sơmi màu tro hắn mặc
trên người mang đầy khí chất nho nhã, lịch sự.
Tại sao có thể có đứa trẻ ngoan như vậy nhỉ? Thông minh có thể có nhiều nhưng
quan trọng nhất là chịu khó, hơn nữa tính tình lại rất tốt mới có thể chịu đựng
được cô bắt nạt, có thể thấy ánh mắt của cô cho tới bây giờ vẫn không tệ, từ
nhỏ đã được chứng minh.
“A Hiển.” Cô ngoắc ngoắc tay gọi hắn.
Hắn quay người lại. Trên môi ngay lập tức bị in dấu hôn mang theo vị xoài ngọt
ngào, đôi mắt sáng trong của cô tràn đầy vẻ vui sướng và thỏa mãn: “Xoài rất
ngọt.”
Cô ấy còn ngọt hơn, chỉ cần cô cười với hắn như vậy, hắn có thể muốn dâng
toàn bộ cho cô. Nhưng toàn bộ của hắn có thể có bao nhiêu?
Cúi đầu đỡ lấy gáy cô, hôn cô sâu hơn, nếm vị xoài ở trong miệng cô, càng nếm
đủ những tia khổ sở, càng hôn sâu càng không thể buông tay, làm sao có thể
buông tay đây?
Loáng thoáng tiếng nhạc vang lên, bọn họ đang hôn khó có thể chia lìa, cũng
không thèm nghe điện, nhưng người đang gọi điện như cố tình muốn đua tính nhẫn
nại với họ, chuông reo không biết bao nhiêu lần sống chết cũng không chịu dừng.
Cô thở ra dưới môi hắn, khẽ đẩy hắn ra. Hắn không chịu buông môi cô ra, đầu
lưỡi còn quyến luyến khẽ liếm.
“Đem điện thoại di động tới đây.” Đại tiểu thư chỉ và nói.
Hắn hớn hở tuân mệnh, cũng không hỏi cô xem để ở nơi đâu, bởi vì cô nhất định
là không biết, trực tiếp men theo tiếng chuông tìm kiếm, rốt cuộc lấy ra ở dưới
gối.
“Là ai?” Cô tiểu thư ngay cả tay chân cũng