XtGem Forum catalog
Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tôi Muốn Nổi Tiếng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325465

Bình chọn: 9.5.00/10/546 lượt.

à đủ rồi, đọc nữa thực sự hơi quá."

Tôi thụ giáo một cúi đầu: "A...."

Trầm mặc một hồi lâu, Kỷ Gia Khiêm bỗng nhiên nói: "Vì sao không trực tiếp trả lời câu hỏi của em?"

Việc làm ăn Kỷ Gia Khiêm còn tinh hơn khỉ. . . . . . Hắn cảm thấy mình nói chữ "Yêu", tôi lại lại nói chữ "Thích", hắn vốn không có lời.

Tôi nghĩ nghĩ, cảm thấy hai chữ rụt rè quả thực không hợp với tôi, vì thế tôi treo lên tươi cười nói với hắn: "Em yêu anh yêu đến mức bộ ngực cũng lớn lên rồi. . . . . ."

Kỷ gia khiêm nhìn tôi ba giây, rồi nhàn nhạt mà nói: "Anh chỉ muốn nghe ba chữ kia."

Tôi nhún nhún vai bày tỏ theo hắn. Đây là một thương nhân vô cùng kỳ quái, không thích tặng phẩm.

Lời thổ lộ của tôi mặc dù không đáng giá, nhưng đối với Kỷ Gia Khiêm lại khác rất nhiều. Ba chữ kia mặc dù tôi nghe không rõ cho lắm, nhưng tôi biết hắn rất nghiêm túc khi nói ra ba chữ kia.

Nhìn khuôn mặt hơi mệt mỏi của hắn, trong lòng tôi bỗng nhiên nảy lên một trận đau lòng, nhịn không được giơ tay sơ sờ mặt hắn: "Thực xin lỗi, mấy ngày nay đã giày vò anh rồi."

Hắn không hề động đậy, mặc cho tôi sờ soạng hồi lâu mới thấp giọng hỏi: "Em nghiêm túc?"

Thấy tôi gật đầu, Kỷ Gia Khiêm cũng gật đầu nói: "Vậy thì chứng minh cho anh xem đi."

Tôi thu tay sờ sờ cằm, cẩn thận cân nhắc ý tứ của vạn tuế gia. Hắn đã mệt đến như vậy rồi, nên chắc không phải là hắn muốn tôi thị tẩm chứ? Nhưng hai chúng tôi ngoại trừ cái này, thì những cái khác có vẻ không hài hòa lắm. . . . . .

Tôi nghĩ hồi lâu cũng không nghĩ ra nên làm gì, nên đành hỏi hắn: "Anh muốn 419 với em sao?"

"Không. . . . . ." Hắn cầm tay của tôi, nói khẽ: "Muốn cùng em n đêm."

"Cái. . . . . cái gì?" Tôi dễ dàng bị hắn dọa sợ, hơn nửa ngày mới phản ứng kịp, chỉ vào hắn liền mắng: "Anh anh anh, không biết xấu hổ. . . . . ."

Kỷ thiếu gia bắt lấy ngón tay tôi, không cho là đúng hỏi: "Làm tình cùng vợ của mình. . . . . N đêm, phạm pháp sao?"

Tôi bị bộ dáng mặt dày của hắn dọa sợ, mở to hai mắt nhìn hắn hỏi: "Anh có ý gì?"

Qua hơn nữa ngày, Kỷ Gia Khiêm mới chạm nhẹ vào khuỷu tay của tôi, nhàn nhạt nói: "Này, em gả cho anh đi."

Tôi còn chưa kịp "Phốc" , hắn cũng đã đánh đòn phủ đầu bưng kín miệng tôi lại, biểu tình càng lúc càng ngọt: "Chú ý hình tượng, Kỷ phu nhân."

Tôi mở tay hắn ra, nghiêng đầu sang chỗ khác nói: "Phi! Quá đơn giản, không lấy!"

Kỷ Gia Khiêm trầm mặc một hồi, bỗng nhiên hắn lật người tôi lại, sau đó đem tay của tôi đưa đến trước ngực hắn, một ngón tay của hắn để trong lòng bàn tay tôi.

"Làm gì vậy?" Tôi hồ nghi xem xét hắn.

"Khụ, Cái này không phải là anh đang. . . . . . quì một gối sao? Em nhìn vẻ mặt chân thành của anh xem. . . . . ." Nói xong lời này, rõ ràng là mặt than nào đó ngước mắt nhìn lên trần nhà, bộ dánh hình như rất nghiêm túc: "Em có thấy chuồn chuồn màu trắng đang bay lượn trên bầu trời. . . . . . Gả cho anh đi."

Tôi che dạ dày, co quắp nói: "Em. . . . . . Em không phun nước miếng, thổ huyết được không?"

Kỷ Gia Khiêm nhăn mày, bộ dáng như muốn bộc phát ngay lập tức: "Mau trả lời!"

Tôi bị hắn hù dọa ngẩn ra, đành phải yếu ớt nói: "Em em em. . . . . . Đồng. . . . . ."

Chữ "ý" còn chưa nói ra khỏi miệng, Kỷ thiếu gia liền mở miệng phân phó: "Tốt lắm, ngày mai chúng ta liền mở họp báo."

Tôi kinh ngạc nuốt nước miếng, tròng mắt nhìn hắn: "Anh điên à?"

Kỷ Gia Khiêm nghe vậy bỗng nhiên bật cười, trong lời nói nửa mang theo trào phúng: "Là ba người bức anh điên đó! Sao vậy, em muốn vụng trộm kết hôn sao?"

Tôi cẩn thận suy nghĩ, nếu sớm muộn gì giới truyền thông cũng biết, thì chờ người ta phát hiện rồi thừa nhận chi bằng trực tiếp xuất chiêu trước. Vì thế ta cắn răng một cái, hăng hái gật đầu: "Được, vậy thì việc này giao cho anh."

"Cùng đi." Kỷ Gia Khiêm hơi hơi nhíu mày, ngón tay chọc chọc gương mặt tôi: "Ai kêu em không thành thật."

Tôi kéo chăn chùm kín đầu, lắc lắc đầu nói: "Em sẽ bị người ta mắng chết . . . . . .Hơn nữa về sau có khả năng sẽ không đóng phim được nữa."

"Không sợ." Kỷ Gia Khiêm chậm rãi đem chăn nhấc lên, thanh âm mặc dù thấp nhưng cũng rất kiên định: "Thành công của em bây giờ là do tự bản thân em cố gắng đạt được. Chúng ta. . . . . . . . không phải quy tắc ngầm."

Tôi nhìn ngón tay, không dám nhìn hắn, đành phải nhỏ giọng hỏi: "Không phải quy tắc ngầm. . . . . . Là sao?"

Kỷ Gia Khiêm do dự rất lâu cuối cùng mới hạ quyết tâm, nâng mắt nhìn về phía tôi nói: "Vì không có cách nào nói ra khỏi miệng câu thích em, nêm mới lấy nó làm cái cớ."

Tôi nhìn ánh mắt chân thành của hắn, bỗng nhiên cảm thấy được chính mình làm khó hắn rồi. Hắn rốt cuộc bị bao nhiêu tổn thương mới có thể nói ra những lời này với tôi a?

Tôi hùng hổ sờ soạng hắn, lấy tinh thần không sợ chết gật đầu nói: "Được! Ký giả thì tính là cái gì, anh nói mở liền mở, đàn ông hung mãnh như ngươi chị đây còn không sợ, chẳng lẽ lại còn phải sợ một đám phóng viên cỏn con sao?"

"Ai nói anh hung mãnh? Thực ra anh rất ôn nhu." Kỷ Gia Khiêm nhíu nhíu mày rụt cổ vào trong chăn, cảm thấy mỹ mãn nói: "Đi ngủ."

Một đêm ngon giấc.

Lúc tỉnh lại Kỷ Gia Khiêm vẫn nằm bên cạnh tôi, mặt hắn