ó lẽ hắn đã lấy dao ra thọc cho tôi một dao, sau đó hủy xác.
Tấm danh thiếp kia của hắn, cũng bị tôi thuận tay ném vào thùng rác.
Không phải tôi không để ý tới lời nói của hắn, mà là khi đó tôi đã có người trong lòng, một người khiến tôi điên cuồng.
Có lẽ là bởi vì tôi chọc giận tới Kỷ Gia Khiêm, cũng có thể là thực lực của tôi không đủ, lần đó thử vai nhưng không được chọn. Cha mẹ đã hung hăng mắng tôi một trận, sau đó bảo tôi phải tập trung vào việc thi cử, thi đỗ đại học mới là chuyện quan trọng nhất.
Thật ra thì coi như bọn họ không nói tôi cũng sẽ làm như thế. Từ nhỏ tôi đã thích viết tiểu thuyết, tôi đã nghĩ kỹ rồi, thi đỗ đại học tôi sẽ chọn hệ biên kịch, viết ra những kịch bản tốt nhất, cuối cùng để cho Bạch mã hàng tử trong lòng tôi diễn những kịch bản mà tôi viết.
Đại học truyền thông Trung Quốc là trường đào tạo hệ biên kịch tốt nhất. Tôi hiểu rằng nếu muốn viết ra được những kịch bản xứng tầm với Mạnh Thần Úc, tôi nhất định phải thi đỗ vào trường đại học đó.
Sau đó, tôi lấy tinh thần "Muốn Mạnh Thần Úc đóng bộ phim do chính tôi sáng tác" làm động lực, rốt cục cũng thi được vào trường đại học lý tưởng này.
Cha mẹ mặc dù không hài lòng với chuyên ngành mà tôi chọn, nhưng bởi vì là trường đại học ở thành phố, cũng là học viện thuộc 221 ngôi trường trọng điểm của quốc gia nên họ cũng khống trách cứ tôi nhiều lắm.
Trong khi đang học đại học, tôi đã viết một kịch bản mấy triệu chữ, vai nam chính toàn bộ lấy Mạnh Thần Úc làm hình mẫu. Trải qua ba năm cố gắng, cuối cùng tôi cũng đạt được một thành tựu nhỏ, đó là xuất bản một cuốn tiểu thuyết.
Lúc ấy công ty giải trí Hoa Phong thay mặt Mạnh Thần Úc tuyển chọn kịch bản trên cả nước. Ta cầu xin rất nhiều người giúp một tay, ba tháng tự mình chạy trước chạy sau, rốt cục tiến vào trận chung kết.
Vào một ngày mùa đông tuyết rơi dày đặc, tôi cũng hai biên kịch gia khác xuất hiện tại công ty giải trí Hoa Phong. Ngày đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Mạnh Thần Úc, nhưng thật không ngờ chỉ một lần gặp gỡ ngắn ngủi ấy, đã khiến tất cả ảo mộng trong lòng tôi đều bị phá hủy. Thật ra thì, ngoài đời Mạnh Thần Úc còn đẹp trai hơn trên poster mấy lần. Nhưng nếu đem tướng mạo ra so sánh, thì anh ta vẫn còn kém Kỷ Gia Khiêm một chút , nhưng anh ta mang trên mình một khí chất u buồn thật sâu hấp dẫn tôi.
Phần lớn người trẻ tuổi thuộc thế hệ như chúng ta không phải cũng đều thích hình mẫu 45 độ sáng rỡ ưu thương sao? (Mình chẳng hiểu câu này tác giả muốn nói về cái gì nữa...)
Đến bây giờ tôi mới hiểu được lúc đó mình ngu ngốc đến mức nào.
Anh ta thật nhanh lật kịch bản của tôi mấy cái, sau đó ngay trước mặt tôi không chút lưu tình xé nó thành mảnh vụn.
Khi đó tôi mới biết, cuộc sống không giống như mấy bộ phim truyền hình, Mạnh Thần Úc, anh ta không phải là hình mẫu hoàng tử mà tôi thích.
"Loại kịch bản rác rưởi như thế này, tại sao lại để nó xuất hiện trước mắt tôi?"
Anh ta không hề nói chuyện với tôi, có thể là khinh thường chăng? Anh ta chỉ ném mảnh vụn cho người đại diện, tựa hồ là đang cười nhạo ánh mắt của hắn, chất vấn năng lực làm việc của hắn.
Người đại diện của anh ta cẩn thận trả lời: "Tôi cảm thấy khí chất của anh rất hợp diễn vai nam chính này. . . . . ."
Mạnh Thần Úc nâng lên khóe môi, nụ cười của anh ta hoàn toàn khác với vẻ dịu dàng mà tôi biết: "Loại người bình thường không có dang tiếng viết mấy kịch bản nhàm chán này, sau này không bao giờ ... được để cho tôi nhìn thấy một lần nữa."
Tôi nghĩ ra rất nhiều từ ngữ để phản bác anh ta, thậm chí muốn tát anh ta một cái thật đau, nhưng lúc ấy tôi không có một chút tiền đồ nào lại đi khóc trước mặt anh ta.
Không phải khóc vì sự vũ nhục của anh ta với tôi. Nếu như anh ta là một người qua đường giáp nào đó, thì anh ta nói như vậy chỉ kích thích tôi đấu trí mà thôi.
Tôi khóc là khóc cho tuổi trẻ của tôi, tôi hận sự ngu dốt của bản thân. Tôi thế nhưng lại đem lòng yêu thích một người năm năm như vậy.
Nhưng đối mặt với anh ta, tôi lại không hề có một chút sức lực nào đánh trả.
Trong nháy mắt đó, tôi cảm thấy có cái gì đó tích lũy thật lâu trong lòng tôi, bỗng chốc ầm ầm sụp đổ.
Nhưng ở một góc độ nào đó, thì anh ta nói đúng.
Khi đó tôi là một học sinh nghèo còn chưa tốt nghiệp, tự cho rằng bản thân xuất bản được một cuốn sách đã bắt đầu hớn hở cho rằng mình có thể tốt đẹp đạt được ước mơ trở thành một ngôi sao trong giới biên kịch.
Tôi giống như một con kiến dưới chân Mạnh Thần Úc, muốn ngẩng đầu lên cũng rất khó khăn. Đối với một người như tôi, anh ta dĩ nhiên là khinh thường không thèm liếc mắt nhìn.
Tôi không muốn mình vĩnh viễn bị anh ta xem thường như vậy. Một ngày nào đó, tôi muốn để cho anh ta nhớ tên của tôi!
Như đã nói qua. . . . . . Tôi vẫn cảm thấy tửu lượng của mình không đến nỗi tệ, cấp 3 lúc cùng bạn học đi tới KTV chơi oẳn tù tì uống rượu, tôi uống 10 chai bia cũng chỉ cảm thấy bước chân của mình có chút nhẹ.
Nhưng tôi không nghĩ tới, hôm nay tôi lại bị chừng mười ly rượu đỏ chuốc say . Xem ra 10 chai năm đó. . . . . . Là hàng giả.
Kỷ Gia Khiêm rất không tình nguyện khiêng