ông tin, chúng ta liền nghĩ cách để chứng minh, thế nào?"
Tôi hơi chút chờ mong nhìn về phía ông ấy.
Ông ấy tiến lại gần tôi, thấp giọng nói: "Trước hết cháu không cần nói cho nó. . . . . . Chờ hai đứa hoàn thành xong vai diễn này. . . . . ." Thanh âm của ông ấy càng ngày càng nhỏ, giống như đang nói một chuyện vô cùng bí mật, sau cùng lộ ra một nụ cười vô cùng đắc ý.
Tôi có chút hoài nghi nhìn ông ấy, nhẹ giọng hỏi: "Này này này. . . . . . Này có thể được không?"
die»ndٿanl«equ»yd«on
Ông ấy làm bộ như rất bi thương, ôm ngực nói: "Chẳng lẽ con không tin lời ba nói sao? Thật đau lòng. . . . . ."
Ba, ba sao? !
*
Tôi nằm viện không đến hai ngày, tôi đã bị đạo diễn Trần nhẫn tâm lôi về phim trường tiếp tục bóc lột. Kỷ Gia Khiêm và Mạnh Thần Úc hình như vẫn chẳng khác gì lúc tước, ngược lại tâm tình của tôi đã hoàn toàn thay đổi. Tôi không có cách nào mặt dày đi hỏi Mạnh Thần Úc khi nào thì đi, cũng chỉ có thể giả ngu tiến hành tới cùng.
Lại nói, cẩn thận tính toán thì《 ham mê vui thích trong khi say 》đã khởi quay được bốn tháng, lễ khởi quay là vào đầu xuân, đảo mắt một cái cũng đã vào hạ rồi. Kịch tình cũng theo thời tiết từ từ nóng lên, đến chỗ mấu chốt nhất của bộ phim. Thật ra cái gọi là mấu chốt cũng không phải lạ lẫm gì, đơn giản chỉ là nam nữ chính yêu nhau lắm cắn nhau đau mà thôi.
Tôi cư tưởng rằng cùng Kỷ Gia Khiêm quay phim sẽ rất dễ bị cười, lúc không có hắn ở bên ngược lại tôi còn dễ dàn nhập vai hơn. die»ndٿanl«equ»yd«on Chính như giờ phút này đây. . . . . . Chúng tôi vừa hoàn thành xong một cảnh "Cắn nhau" tranh cãi ầm ĩ, nên lsc này là cảnh "Yêu nhau". Dựa theo kịch bản, thì chúng tôi phải ôm nhau bất thình lình.
Trong khoảng thời gian, ngoài những lúc đóng phim ra thì mối quan hệ giữa hai chúng tôi vẫn lạnh nhạt như vậy, Scandal giữa hắn và Chua Duệ Vũ cũng dần chìm xuống, nhưng hắn cũng không tiến thêm một bước bày tỏ với tôi. Bởi vậy tôi đặc biệt quý trọng khoảng thời gian thân mật khi đóng phim của hay chúng tôi, quý trọng đến trình độ khiến Kỷ Gia Khiêm biến sắc.
Tại thời điểm thứ n bị tôi ăn đậu hũ, Kỷ gia khiêm rốt cục nhịn không được hướng đạo diễn Trần cáo trạng: "Đạo diễn, Nhan Khởi Hàm chiếm tiện nghi của tôi."
Tôi lập tức giả bộ vô hại, vẻ mặt vô tội nhìn bọn họ. Đạo diễn Trần hết cách với tôi. Bộ dạng của ông ấy nghiêm túc đến chết người, khẳng địng là sống chết nói không nên câu "Đúng vậy a, ta thấy Nhan Khởi Hàm sờ mông của cậu".
Vì thế tôi càng lúc càng liều lĩnh, mượn quay phim vươn ra ma trảo quy tắc ngầm với Kỷ Gia Khiêm. . . . . .
Lại nói chị Đồng Đồng không hổ danh là người đại diện tri kỷ của tôi, nhìn thấy tôi tấn công Kỷ Gia Khiêm chị ấy không chỉ cảm thấy rất hài lòng, mà còn giúp tôi hiến kế.
Hôm nay chị ấy lại giúp tôi buôn bán, không chỉ có có thể kiếm tiền mà còn có thể thuận tay dụ dỗ Kỷ Gia Khiêm.
Lần trước nhận làm người phát ngôn cho Mitch, hiện tại cũng chụp được một quý quảng cáo rồi. Từ trước đến nay Kỷ Gia Khiêm đều không nhận lời đóng quảng cáo, nhưng lần này vì chị Đồng Đồng đã theo Kỷ Gia Khiêm rất lâu rất lâu rồi. Kỷ Gia Khiêm mặc dù luôn luôn nô dịch chị ấy, nhưng vẫn để lại chút mặt mũi cho chị ấy.
Vì thế, Kỷ Gia Khiêm chịu đựng nguy cơ bị tôi chiếm tiện nghi, cùng tôi đứng trước ống kính.
Người chụp ảnh hình như đã bị chị Đồng Đồng mua chuộc, cùng một cậu nhưng không biết đã nói bao nhiêu lần: "Tốt, Kỷ thiếu gia đứng sát Nhan Khởi Hàm một chút, gần thêm chút nữa. . . . . ."
Mãi đến lúc cả hai chúng tôi dán sát vào với nhau, hắn mới "Cạch" một tiếng chụp xuống.
Nhưng mà sau mỗi tấm ảnh Kỷ Gia Khiêm đều quay lại vị trí cũ, tôi tiến một bước hắn liền lùi một bước, vì thế chụp được một tấm chúng tôi phải diễn đi diễn lại cùng một cảnh.
Tôi thật sự muốn rống lên với hắn một cấu: "Rụt rè cái em gái nhà anh a? Toàn thân anh có chỗ nào em chưa sờ qua sao?"
Ài, chỉ tiếc ý nghĩ của tôi cực kỳ gợi cảm, trong hiện thực lại nhất định phải thanh thuần. . . . . .
Sau khi chụp xong poster tuyên truyền thì chính là quay quảng cáo. Có hơn nửa năm kinh nghiệm thực chiến, khi đối diện với ống quay tôi đã rất tự nhiên rồi. Nhưng Kỷ Gia Khiêm thậm chí có chút mất tự nhiên.
Hắn xấu hổ hồi lâu, cuối cùng sống chết cũng không chịu đeo khuyên tai hình hạt gạo. Nhà tạo mẫu nói thế nào hắn cũng không đống ý, cuối cùng vẫn là tôi không để ý ánh ắmt của mọi người tiến lại gần hắn. Kỷ Gia Khiêm có chút kinh hoảng nhìn tôi, giống như tôi đặt một quả boom hẹn giờ trên người hắn vậy.
Hắn lập tức đưa tay muốn tháo xuống, tôi vội vàng ngăn hắn lại, cười tít mắt nói: "Đừng, như vậy rất đẹp mà."
Di‿ễn đ‿àn L‿ê Qu‿ý Đ‿ôn
Kỷ Gia Khiêm hơi hơi ngẩn ra, vẻ mặt thế nhưng lại lộ ra một tia đơn thuần nói: "Thật vậy chăng?"
"Uh`m!" Tôi liên tục gật gật đầu, cười càng lúc càng trong sáng: "Thật đáng yêu, em cực kỳ thích!"
Kỷ Gia Khiêm lúc này mới ngoan ngoãn nghe theo, cùng tôi đứng trước ống kính lộ ra một nụ cười ấm áp.
Thời điểm kết thúc công việc, tôi đứng một bên cảm thấy rất mỹ mãn nhìn Kỷ Gia Khiêm cởi ra chiếc áo sơ mi màu lam. Kỳ thật hắn không mặc tây trang,