Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi

Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214511

Bình chọn: 9.00/10/1451 lượt.

i phải không?”

“Ha ha, ôi chao…” Thư kí cục trưởng cười đặc biệt lẳng lơ, lúc cười cũng không ngừng liếc mắt đưa tình với hai người đàn ông, khiến người ta không kịp nhìn!

Cục trưởng Ngụy không biết là không vui, còn giả bộ mất hứng, nhẹ nhàng ho khan mấy tiếng, sau đó nói với thư kí của mình: “Nói cho cô biết, cô đừng suy nghĩ lung tung với tổng giám đốc Hoắc, cô không thấy trợ lí Nhan của người ta sao? Muốn có khí chất có khí chất, muốn tài ăn nói liền có, muốn học vấn có học vấn, tổng giám đốc Hoắc người ta còn nhìn cô sao?”

Cục trưởng Ngụy nói những lời này, khiến quan hệ của Hoắc Doãn Văn và Nhan Như Y càng thêm mập mờ!

Nhan Như Y căn bản không biết nên nói gì, hoàn toàn không nghĩ tới một cục trưởng trong phong làm việc, lại có thể nói lời chuẩn mực như thế này!

Thư kí đó lập tức chào hỏi Nhan Như Y. nhưng giọng nói và ánh mắt cho thấy cô không phục lắm.

Nhan Như Y cũng tính chào hỏi lại, sau đó nhìn về phía Hoắc Doãn Văn xác định!

Anh thấy cô gặp chuyện khó khăn,liền gọi cục trưởng Ngụy.”Tài liệu gì? Mau đưa tới cho tôi, lát nữa có chuyện cần làm!”

Cục trưởng Ngụy lập tức lấy ra một tập tài liệu, đưa cho anh. "Những thứ này…”

Sau khi anh nhân lấy tài liệu, Nhan Như Y cho rằng anh sẽ giao tài liệu cho mình, lại thấy anh không thèm nhìn, liền đặt bút kí tên. “Được rồi!”

Sau, anh đứng lên từ ghế cục trưởng, đi về phía cô. “Đi thôi!”

Nhan Như Y cau mày nhìn anh, không hiểu sao anh lại như vậy!

Không phải đưa cô đến để xem tài liệu sao? Anh lại không thèm nhìn mà trực tiếp kí, vậy đưa cô đi cùng để làm gì?

Chỉ là dù cô có nhiều nghi vấn hơn, cũng để ở trong bụng, người ta là ông chủ lớn, cô nào có quyền lợi đi hỏi người ta.

Anh nói cô đi theo mình, cô cũng chỉ có thể đi theo!

“Hoắc tổng, đi thong thả!” Thư kí vội vàng đưa họ tới cửa, cục trưởng Ngụy đứng ở một bên. Đóng cửa và mở cửa đương nhiên khác nhau, lúc này ông nên chú ý hình tượng cục trưởng của mình!

Hoắc Doãn Văn căn bản không muốn nói chuyện nhiều với họ, trực tiếp đi về phía trước!

Cửa thang máy mở ra, bọn họ đi vào, trong nháy mắt cửa thang máy đóng lại…

“Đây chính là trợ lý mới của Hoắc tổng sao?” Nữ thư kí đó hỏi.

Cục trưởng Ngụy nhỏ giọng đáp. “Đúng vậy, bộ dạng xinh đẹp chứ? Hiện tại Hoắc tổng thích cô ta, thích đến không xong rồi!”

Đứng ở cửa, gương mặt Nhan Như Y nháy mắt đỏ rức, sao cửa thang máy lại không có cách âm chứ? Lời bọn họ sao có thể nghe được rõ ràng như vậy!

“Bọn họ là như vậy, em đừng để ý!”Cô mỉm cười phá tan lúng túng. “Em biết rõ họ cũng thích đùa giỡn chuyện như vậy!”

“Ừ!” Anh gật đầu, đồng ý với cô!

Bốn bề lại yên lặng, Nhan Như Y lại hỏi. “Tại sao vậy?”

“Cái gì tại sao?”

“Rõ ràng không cần em xem tài liệu, tại sao còn cần dẫn em theo?” Đây không phải chuyện thừa sao?

“Em là phiên dịch của anh, anh đương nhiên muốn mang em theo!”

“A!” Thì ra là muốn dùng cô chống đỡ, gọi tắt là bình hoa.

“Tinh…” Đây là tiếng mở cửa thang máy, hai người họ đi ra ngoài!

Sau khi rời khỏi bộ xây dựng, cô tò mò hỏi: “Anh rất quen với cục trưởng Ngụy sao!” Thật ra điều cô muốn hỏi là, hai người quen thuộc giống như một cái ống quần.

“Tàm tạm, làm nghề này khó tránh khỏi việc quan hệ với cấp cao trong chính phủ!” Sau, khi Nhan Như Y còn cho rằng anh không nói nhiều, anh lại tiếp tục nói: “Lão Ngụy làm ở vị trí cục trưởng cục xây dựng này mấy năm, trong thành phố có công trình gì, ông ấy đều tìm tới Hằng Viễn. Các công trình Hằng Viễn phụ trách đều nhận được phản hồi tích cự của người trong giới, cũng cho cục trưởng Ngụy chút thành tích. Mà Hằng Viễn dưới sự giúp đỡ của ông ta, cũng kiếm được không ít tiền, kiếm không ít danh tiếng. Cho nên nói thế nào đây? Chúng ta là bạn hợp tác tốt nhất! Đó cũng là nguyên nhân anh không nhìn nội dung trong tài liệu mà trực tiếp kí tên!”

Anh thẳng thắn nói!

“Hiện tại chính là như vậy, muốn làm gì cũng phải có quan hệ tốt với người cấp cao!”

“Rất mệt mỏi!” Anh cười khổ.

“Ha ha, vậy tại sao anh lại chọn cho mình cuộc sống mệt mỏi như vậy? Tiền chỉ cần đủ dùng là tốt, không phải sao?”

“Hả?” Anh nhíu mày nhìn cô, nghi hoặc hỏi.

Cô thường nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi rã rời của anh, nếu như là một người yêu thích công việc hoắc cuộc sống như vậy, nhất định sẽ không thường lộ ra bộ dạng mệt mỏi, hơn nữa anh còn là một thương nhân đặc biệt thành công, cho nên có thể cảm giác anh không thích cuộc sống bây giờ, ít nhất đó không phải điều anh muốn nhất. Anh vẫn luôn thích công việc làm ăn, làm ông chủ sao? Anh phải có thứ khác để yêu thích chứ?”

“Yêu thích?” Khi anh nhắc tới hai chữ này, giống như nhắc tới người bạn cũ lâu năm, có chút tình cảm nhưng lại tràn ngập cảm giác xa lạ. “Anh gần như đã quên thứ mình yêu thích là rồi!”

“Rất nhiều người, vì cuộc sống cũng sẽ giống như anh, quên đi sở thích của mình! Nhưng anh khác với người khác, anh không phải lo nghĩ về chuyện tiền bạc, nên giữ vững sở thích và lý tưởng của mình mới đúng, như vậy sau này có thể có được vui vẻ!” Cô tích cực nói.

Nghe xong lời của cô…, anh không trả lời ngay lập tức, mà yên lặng lái xe, tốc độ xe rất nhanh,


pacman, rainbows, and roller s