Bên ngoài phòng thử váy, Đường Húc Nghiêu ngồi trên ghế sa lon màu trắng yên lặng chờ đợi.
Lúc này, Thiệu Hành cùng Vân Tiểu Tiểu ở tầng dưới chọn lễ phục phù rể, phù dâu cũng đi lên.
"A? ! Hải Dụ đâu? !"
"Đang thử váy."
Vân Tiểu Tiểu vừa nghe cặp mắt liền phát sáng, "Em đi xem thử!"
Nói xong, cô cũng vọt vào phòng thử váy.
"Hải Dụ, thế này như vậy. . . . . . Chỗ bả vai này mở rộng một chút. . . . . ."
"Chỗ eo này phải buộc chặt một chút. . . . . ."
"Còn có làn váy. . . . . . Phải kéo xuống. . . . . .
"Ai ôi cô không được dùng kéo, cẩn thận trân châu rớt xuống!"
"Chỗ này còn có kim cương, không nên đụng vào!"
"Còn nữa, còn có. . . . . ."
Trong phòng thử váy, Hạ Hải Dụ bị xoay tròn như con rối, vẫn chưa mặc xong hoàn toàn, cô đã đầy một đầu mồ hôi, rốt cuộc cô biết vì sao chiếc áo cưới này lại mắc như vậy rồi, thêu nhiều đá quý, trân châu như vậy, thật nặng !
Bên ngoài, Đường Húc Nghiêu ngồi không yên, tại sao lại vậy, đi vào lâu như vậy mà còn chưa ra? !
Tâm tình của Thiệu Hành hiển nhiên thả lỏng hơn nhiều, nhàn nhạt uống một ngụm nước, sau đó thong thả ung dung an ủi bạn tốt bên cạnh, "Kiên nhẫn chút đi! Năm sáu năm cũng đã chờ được rồi, còn sợ vài phút sao? !"
". . . . . ." Đường Húc Nghiêu gật đầu một cái, nói cũng phải !
Hít một hơi thật sâu, tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi.
Tiện tay cầm cuốn sách trên khay trà nhỏ lên, chán muốn chết nhìn nhìn, một tờ lại một tờ lật qua, như thời gian mở màn.
Trí nhớ, như thủy triều vọt tới. . . . . .
Từ lúc bọn họ lần đầu tiên gặp nhau. . . . . .
Một màn, lại một màn. . . . . .
Vẻ mặt của anh theo những ký ức kia hoặc vui vẻ, hoặc khổ sở, hoặc khôi hài, hoặc tức giận, hoặc ngọt ngào, hoặc chua xót một chuyện lại một chuyện mà biến hóa.
Không tự chủ, đem cả quá trình bọn họ ở cũng nhau nhớ lại một lần.
Duyên phận, rất kỳ diệu!
Từ lần đầu tiên ở trong quán bar, thấy cô uống đến say khướt khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, đến lúc sắp được nhìn cô mặc lên áo cưới vì anh, thật là tuyệt không thể tả!
Thời gian trôi qua thực vui vẻ, chỉ chớp mắt đã qua nhiều năm, cô đã trở thành mẹ của con anh, còn lập tức sẽ trở thành bà xã của anh.
Bà xã. . . . . .
Ánh mắt mong đợi, một lần nữa chuyển qua phòng thử váy.
Chợt ——
Cửa mở ra.
Đường Húc Nghiêu cảm giác tim của mình rõ ràng đập thiếu một nhịp, con ngươi bỗng chốc phóng đại.
Hạ Hải Dụ đứng ở đằng kia, một thân áo cưới viền ren thuần trắng đẹp kinh người, mà cô lại càng đẹp đến cực hạn!
". . . . . ."
". . . . . ."
Tầm mắt hai người giao nhau trên không trung, đều si ngốc nhìn đối phương, nhưng lại không biết nói gì cho phải.
Vân Tiểu Tiểu sau lưng Hạ Hải Dụ, lén đẩy cô một cái, "Đứng ở đây làm gì, đi qua!"
Một câu thức tỉnh người trong mộng, Hạ Hải Dụ từ từ chuyển bước.
Đường Húc Nghiêu cũng đứng lên, giữ vững hô hấp đi về phía cô.
Một bước. . . . . . Một bước. . . . . . Lại một bước. . . . . .
Cuối cùng, anh đi tới trước mặt cô, đôi tay nhẹ nhàng ôm lấy hông của cô, cúi đầu chống lên cái trán của cô.
Hạ Hải Dụ có chút xấu hổ, nhưng cũng đưa tay ôm hông anh, hồi hộp hỏi, "Đẹp không. . . . . ."
"Đẹp ! Em là cô dâu xinh đẹp nhất mà anh từng thấy!"
". . . . . ." Hạ Hải Dụ run lên, thật buồn nôn!
Khẽ lui về phía sau, cô duỗi ngón tay, chọc chọc lồng ngực anh, "Anh học được nói lời nịnh hót như vậy từ khi nào hả ? !"
"Nịnh hót gì, đây là lời ngon tiếng ngọt có biết không? !" Đường Húc Nghiêu biện hộ .
"Lời ngon tiếng ngọt đều là viên đạn bọc đường! Em không cần!" Hạ Hải Dụ nửa trách nửa giận nói .
Đường Húc Nghiêu khẽ nheo lại hai mắt, giả bộ tức giận, "Không cần không được! Viên đạn bọc đường của anh trong bọc chính là một viên thật lòng! Thành tâm của anh em không cần sao? ! Hả? !"
". . . . . ." Hạ Hải Dụ rụt bả vai, trời ạ, anh đây là thế nào? ! Thực hay giả? ! Về sau anh có phải hay không tính cả đời nói với cô như vậy, quá kinh khủng!
Hả? !
Cả đời? !
Cô mới vừa nghĩ tới 2 chữ này sao? !
Ừ, cả đời, thật tốt! ! !
Hai người ngưng mắt nhìn nhau, trong ánh mắt im lặng đầy ngọt ngào.
"Khụ. . . . . . Khụ khụ. . . . . ." Vân Tiểu Tiểu đi tới, làm bộ ho khan hai tiếng, phá vỡ không khí ngọt ngào giữa hai người.
Hạ Hải Dụ vội vàng đẩy Đường Húc Nghiêu ra, mặt đã đỏ hoàn toàn.
Vân Tiểu Tiểu rất muốn giễu cợt một phen, nhưng trước mắt có chuyện quan trọng muốn làm hơn!
"Ai, Đường Húc Nghiêu, tôi đã nói với anh, kiểu dáng cái áo cưới nào của Hải Dụ cũng thật là tốt ..., nhưng mà nhỏ hơn một chút thích hợp hơn, Hải Dụ có hơi gầy, chờ khi nhà thiết kế đến, anh phải nhớ nói cho anh ta biết, chỗ bả vai này phải thu nhỏ lại một cm, phần eo cũng cần thu nhỏ lại 0.5 cm!"
Nghe vậy, Hạ Hải Dụ ngẩn ra, lắc đầu liên tục, "Không cần phiền phức như vậy đâu ! Chỉ là một vài chỗ chênh lệch, không có quan hệ gì , tớ cảm thấy thật hợp với người!"
Đường Húc Nghiêu vẫn đứng cùng Vân Tiểu Tiểu ở bên này, quyết định dứt khoát, "Vậy nghe Tiểu Tiểu đi! Dù sao nhà thiết kế khi bắt đầu làm việc cũng phải tuỳ cơ ứng biến!"
Bắt đầu làm việc? !
Có ý tứ gì? !
Chẳng lẽ là nói áo cưới còn phải đặt làm lần nữa sao? !
Trời