p tục hỏi. "Con đường này thật vắng vẻ, theo tôi thời điểm đi con đường kia giống như không phải một con đường. Đây là sửa lại đường sao?" Phản ứng của Mẫn Huyên vô cùng lãnh đạm, chẳng những không có làm cho cô an tâm. Ngược lại khiến cô càng thêm hoảng loạn. Sẽ không phải là bởi vì cô muốn rời khỏi, cho nên Mẫn Huyên quyết định đem cô diệt khẩu đi.
Mẫn Huyên lại không nói, duy trì tư thế cũ không nhúc nhích.
"Anh có cần hẹp hòi như vậy hay không?" Lan Sơ không chịu được cũng tức giận, đáy lòng bất an, nhất thời bị phóng đại tới cực điểm. Thật sự không phải là cô đang suy nghĩ lung tung, Mẫn Huyên giờ phút này cho cô cảm giác vô cùng không tốt.
Mẫn Huyên hình như quyết định biện pháp đối phó với hành động điệu bộ màu mèo, õng ẹo rùng mình của Lan Sơ. Bất luận Lan Sơ nói gì, hắn chính là không rãnh để ý.
Lan Sơ không còn cách nào, chỉ có thể ngậm miệng lại. Tâm tình thấp thỏm chờ đợi sớm một chút đi tới sân bay.
Nhưng sự thực cuối cùng lại chỉ nghiệm chứng bất an ở đáy lòng Lan Sơ.
Lại qua hơn nửa giờ, xe cuối cùng cũng ngừng lại. Nhưng nó cũng không có dừng ở cạnh sân bay, mà là dừng ở bên trong vườn hoa của một biệt thự vô cùng tĩnh mịch. Bốn phía biệt thự, tường cao vòng quanh. Ở cổng lại có sáu nhân viên bảo vệ. Rất có một loại cảm giác khẩn trương như trận địa sẵn sàng đón quân địch.
Sau khi xe lái vào cổng, cho đến ngoài cửa lớn chủ trạch mới dừng lại.
Hai người đàn ông đi theo Mẫn Huyên đến nhà Lan Sơ lập tức xuống xe. Lấy ra hành lý của Lan Sơ, không hỏi một tiếng, liền trực tiếp chuyển vào trong nhà.
Lan Sơ sững sờ nhìn xem một loạt biến hóa này, thật lâu không tìm về được thần trí. Cho đến khi Mẫn Huyên mở cửa xe bên người cô ra, an tĩnh đứng ở bên ngoài cửa xe, chờ cô xuống xe. Lan Sơ không hiểu nhìn về phía Mẫn Huyên, muốn từ trên mặt của hắn tìm được đáp án. Vậy mà vẻ mặt Mẫn Huyên thủy chung không chút thay đổi, trên mặt chưa từng xuất hiện chút tâm tình dao động nào.
Lan Sơ nhíu chặt chân mày, hỏi: "Anh đây là ý gì? Tôi muốn đến sân bay." Cô không phải đang nằm mơ, bất an đáy lòng cô sẽ không trở thành sự thật chứ. Mẫn Huyên xác thực có cái gì không đúng. Kinh sợ, một loại kinh sợ chưa bao giờ có thoáng chốc xông lên tim của cô.
"Đứa bé còn nhỏ như vậy, chịu không được giày vò, chờ cục cưng hai ba tuổi rồi, trở về cũng không muộn." Mẫn Huyên đáp phi sở vấn, hắn sẽ không đưa Lan Sơ đến sân bay. Hắn sẽ không trơ mắt nhìn Lan Sơ rời đi. Hắn tuyệt không lặp lại chuyện nhiều năm như vậy, hắn một khắc đều chưa từng quên cô cứ như vậy biến mất trước mắt hắn. Nhưng nếu cô không xuất hiện nữa, hắn sẽ nhịn không đi quấy rầy cô. Nếu chính cô xuất hiện lần nữa, hắn vô luận như thế nào cũng sẽ không bỏ mặc cô rời đi như vậy.
Lan Sơ lông mày nhíu lại chặt hơn, từng chữ từng câu, kiên định hô: "Tôi muốn đến sân bay!"
"Tôi sẽ đón dì tới đây, chờ đứa bé lớn một chút rồi, rồi tiếp tục kế hoạch." Mẫn Muyên không mảy may chút nào để ý yêu cầu của Lan Sơ. Đợi đến khi cảm xúc Lan Sơ tỉnh táo một chút, hắn sẽ chăm sóc cô, đón mẹ cô đến đây. Như vậy, mẹ con bà cháu ba người bọn họ có thể một nhà đoàn tụ.
"Tề Kỳ ——!" Lan Sơ không thể nhịn được nữa rống to một tiếng, Mẫn Huyên rốt cuộc muốn làm cái gì? Hắn tại sao có thể hoàn toàn không chú ý tới nguyện vọng của cô, tự tiện quyết định thay cô.
Mẫn Huyên lạnh lùng nhìn Lan Sơ, chợt hỏi ngược lại: "Chúng ta tách ra nhiều năm như vậy, thật vất vả mới gặp lại, cô nói đi thì đi, cô có để ý cảm nhận của tôi không?" Hắn ở trong lòng của Lan Sơ, thật sự một chút cũng không quan trọng sao? Cô kia khi còn bé, vì cái gì phải chăm sóc hắn? Cho dù lúc ấy bọn họ cũng chỉ là trẻ con, hắn đối với cô, nhất định có ý nghĩa đặc biệt đi. Cô thế nào nhẫn tâm tổn thương hắn như vậy?
Lan Sơ cố ý giả bộ ngu. "Tôi để ý đến cảm nhận gì của anh? Chúng ta về sau liên lạc nhiều hơn không được sao?" Là cô quá gấp sao? Cô không nên như lần trước, lặng yên không tiếng động biến mất. Mà phải có thời gian nói trước cho Mẫn Huyên chuẩn bị. Nếu không, hiện tại như thế nào lại ầm ĩ thành cái bộ dạng này? Nhưng là hối hận, hiển nhiên đã không còn kịp rồi.
"Cô muốn nói tôi có cảm nhận gì?" Mẫn Huyên cau mày, hỏi ngược lại.
"Cùng tôi không liên quan." Lan Sơ cúi đầu, cố ý để cho thái độ của mình đối với Mẫn Huyên càng lãnh đạm một chút. Mẫn Huyên quả nhiên đã không còn là Mẫn Huyên ngày trước cô từng biết rồi. Cô không nên xem nhẹ thời gian có thể thay đổi bản tính, năng lực của một người.
Nghe vậy, biểu tình của Mẫn huyên nhất thời liền lạnh xuống mấy phần. Hắn không hề lãng phí thời gian cùng Lan Sơ, trực tiếp ra lệnh: "Xuống xe."
"Tôi muốn đến sân bay!" Lan Sơ nói gì cũng không thể thỏa hiệp, một khi cô thỏa hiệp, cô không biết mình làm như thế nào mới có thể rời đi tòa nhà giống như nhà tù tường đồng vách sắt.
Mẫn Huyên đề cao âm lượng. "Xuống xe!"
Lan Sơ cố đè xuống thật sâu lo lắng ở đáy lòng, cắn răng trả lời: "Tôi nói, tôi muốn đến sân bay."
Mẫn Huyên mím môi, không nói thêm gì nữa. Chợt, hắn đưa tay, trực tiếp kéo Lan Sơ từ trong xe ra ngoài. Nhưng hắn cố ý không có đụng chạm